Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011
nhìn lại những biến cố lớn of đời người và family
1 . 1986 ra đời - giấy khai sinh ghi rõ - 39 Hàng bè - bà ngoại là tư sản - số SPLT đào hoa đóng mão - xinh đẹp rạng ngời
2 . 3. 4. 5. tuổi đi múa may quay cuồng đủ cả , nhưng mình tự khâm phục mình thưở đó nhất ở điểm mình khỏe kinh khủng dù có bị lôi đi đâu chăng nữa , học vẽ cùng bạn Trang nhà bác Liên , ở nhà cùng Chi
6 tuổi đi học lớp 1 cùng cái Phượng và bạn Dương Linh 1C
lớp 2 bị thuyên chuyển công tác về lớp 2G - từ 2C sang 2G phải nói là cú shock đầu tiên với mình :)) vì cứ hoang tưởng mình học dốt nên bị thuyên chuyển công tác .
em ra đời - nhà nghèo đã nghèo càng nghèo , may chưa chết đói , mẹ bảo thời này do giữ quỹ của trạm y tế nên đủ ăn .
lớp 3 gặp cô Vũ Thủy giáo viên lớn của đời mình - cô làm mình tin rằng mình sáng dạ và rất giỏi văn . lớp 4 , lớp 5 vẫn vậy giỏi đều tham gia các hoạt động trường lớp đều , nhà ở nguyên Điện Biên Phủ , bà ngoại ở với dì khá ổn thỏa .
Lớp 5 bố bỏ đi , mình đỗ chiên văn trường điểm , đời lầy lội vì nghèo . mẹ cãi nhau với hàng xóm quá ác nên phải chuyển nhà lịch kịch suốt từ lớp 7 đến lớp 9 thi cấp 3 chả ra cái đít gì cả nên vào học Nguyễn Trãi - trượt CVA vì chẳng rõ học nhiều học giỏi mà làm cái gì .
nếu được thi lại chắc chắn sẽ học chuyên anh và chuyên ngữ , học cách tự lập vì dù sao chẳng dựa được vào ai ngoại trừ chính mình . Năm 18 tuổi đi xin việc bị nó đuổi thẳng cổ ra khỏi cửa hàng - năm này thi tốt nghiệp và tiếp tục nhìn thấy những điều chướng tai gai mắt từ gia đình và nền giáo dục . Vẫn chưa biết nấu ăn và không thể độc lập cũng chẳng kiếm ra xu rách nào . Đến năm 18 tuổi học tiếng trung tại MSA quyết tâm học china cho quên vietnammit' và để tự lập , độc lập , chăm sóc bản thân và gia đình . Năm 1 ổn , năm 2 cũng ổn tằng tằng là khổ như nhau đến năm 3 suýt vào 1 công ty của Đài làm việc công ty có bạn Lâm Tĩnh Di và dạy học cho em Thìn - gặp em Đức Anh Dê Vàng - về khóc như mưa sao người ta giàu thế - giàu thật , tháng trả oshin 8 triệu , đóng tiền học cho con 10 triệu miễn hỏi vì sao lại giàu . Ra trường , bà còn cả một mẹ già 92 tuổi cần phụng dưỡng mà chúng nó dọa giữ bằng bà , bà điên quá , những gì các bạn dạy mình có nghĩa lý gì đâu khi ra đường gặp tây gặp tàu là á khẩu cả đám . Uất nghẹn . 2008 đi thực tập lên kế hoạch đi china thì nó đổi mình ngồi trong văn phòng hoàn thành thủ tục hộ chiếu - bà ngoại vào nam , đời mình xuống dốc từ đó . Trong đó mình thấy khốn nạn nhất phải kể đến con bé lớp trưởng chiên văn ấy . Khổ - tài năng làm gì - xinh đẹp làm gì - thông minh - năng động làm gì cho đời nó ghen tị . Năm 2008 thì thế nhé - hỏi Viễn và Giang thì biết , năm nay con Chi về nước , cả nhà xúm vào so sánh , chị ta nước mắt nuốt vào trong , mẹ kiếp lừa bà đi học đại học , để bà sống không dám ngửng mặt lên nhìn thiên hạ mà cũng có để làm gì Chẳng có cái gì luôn - ko máy tính - ko xe máy - ko thư viện - nothing - cuộc sống của người đấy à . Cuộc sống của cô gái 18 tuổi trôi qua đầy nước mắt - kinh khủng . 7 năm trước - cuộc sống sao quá đỗi ngặt nghèo với mình . Lúc đó mình vớ được đúng một cái phao đó là tiếng trung - nhưng ra trường thì sao .
Mình gặp đủ hạng người - bọn con buôn china , bọn tại chức ranh con , bọn xuất khẩu lao động xin được tí tiền tư bản vênh vênh váo váo , bọn học trung tâm miệt mài tự vươn lên làm người . Tởm kinh hoàng . Số tiền lớn nhất kiếm được là vào năm ngoái khi làm cho công ty kinh doanh thiết bị gốm sứ 6,7 triệu gì đó khi thu được 200 triệu , chẳng gửi cho bà được tí nào , chẳng gửi cho mẹ được chút nào , chẳng cho bố cho em được tí nào mà cũng chẳng tiêu được chút nào cho bản thân . Năm 2008-2009-2010 thật là chuỗi kinh khủng . 2001 - 2004 Ntrai cũng chẳng sao . 1997-2001 cũng rứa trong khi con nhà người ta được lo đầy đủ từ vật chất đến tinh thần , mình học chuyên văn đến cái xe đạp mới đi đến trường cũng không có - tủi thân . Cả ngày lo nhà thiếu tiền , bố mẹ cãi vã chuyển nhà - ôi kí ức kinh hoàng . Tuổi thơ là chuỗi ngày trong trẻo nhất - không tiền nong , ko bạn bè xấu chơi , ko cạnh tranh điểm số bằng cấp - ko quan tâm đến bố mẹ mà cũng chẳng có tiếng trung , chẳng có đài loan , chẳng có xuất khẩu lao động , chẳng hộ chiếu , chẳng kinh doanh , chẳng thi lại , học lại chẳng máy móc , chẳng xây nhà , chẳng đất đai , chẳng xe hỏng , chẳng tắc đường , chẳng muộn thi , chẳng tìm việc , chẳng thất nghiệp , chẳng zhong guo tong mà cũng chẳng yue nan qi gai :). 24 thất bại gần như toàn tập trong vị trí nhân viên kinh doanh , đầy đứa khốn nạn bảo mình bị đuổi việc - gớm ghiếc - mà nó cũng có gia đình đấy - cũng có ông bà bố mẹ anh chị em chồng con đấy . TS hãm thế không biết .Chả mua được cái gì cho mẹ , năm 2008 thì phụ đạo được cho em để cháu vào Phan đình phùng thoát kiếp Ntrai - à con lợn ấy thấy mình vào NT thì lấy làm khinh bỉ lắm ấy - lũ ỉn . Ở NT mình lại gặp thêm một số means gal bad boy khác - kinh dị khủng . đầy đứa 1 là ghen tị với quãng time học đại học của mình . vào đại học chưa gì đã bị các bạn Giảng viên phủ đầu đến tận khi ra trường cũng bị chúng nó xém chút dọa giữ bằng năm 2 gặp bạn Quân phát xít còn năm 3 đi dịch đến cái cờ lê cũng đếch biết mà đâu phải lỗi tại em lười or dốt - tiếng anh thì đừng hỏi vì sao ngu . Mệt . Đời quá mệt .
cuối năm 2010 đầu 2011 đánh dấu bằng cột mốc 500 triệu em thật ko thiết sống nữa đâu - gửi cho bà , em , bố , mẹ ít tiền rồi điên mẹ nó luôn :))) .
khổ tôi đã làm gì nên tội để cái cuộc đời này nó hành hạ một cách kinh khủng thế nhỉ . Năm 2011 thì còn dở hơi ăn cám hấp hơn . Thật quá là thích đi .
Khổ thời điểm ở MSA khổ theo một kiểu khác thường xuyên chết đói đi học + nhục vì thực ra béo đỗ đại học - học tiếng trung đến hoa hết cả mày mắt mong có ngày đi xin tiền hội tàu đài thế mà là lá la . Quá đang đéo chịu được là cái thưở 22 ấy - chịu hết nổi , mình học thì giỏi - thế mà bắt mình học lại dịch - điên , mình chờ ngày có tiền để chăm bà mà bắt bà ngoại ta vào nam - ôi thế là uất hộc máu cả gia đình lẫn nên giáo dục khốn nạn . May ra trường tốt nghiệp và em mình cũng vào PĐP nhưng mình lại đoạn tuyệt với china từ đó . Các bạn hại mình ra nông nỗi ấy , chắc thấy vui lắm . Nhưng mình yên tâm là các bạn chẳng thoát được quả báo đâu - thưở ấy Dương hơn mình 1 khóa vào làm VP - đại diện . Nói chung mọi người đi làm hết còn mình chẳng thiết tha gì cuộc đời . Khủng khiếp nhịn nhục đến 22 năm cuộc đời .
Nhớ năm 18 tuổi thế chứ - gia đình quá tuyệt vời đã gần như đẩy mình vào chỗ tuyệt vọng - suốt 4 năm đại học cũng vậy . Và thậm chí cả đến khi ra trường . man life .
Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011
lần này nhìn lại những cột mốc lịch sử
mất lap rồi , em này đã bao lần vào sinh ra tử với mình . Nhưng cách có được em cũng là chuyện dài kỳ không muốn nhớ , cả cái cách có cái máy tính đầu tiên cũng là chuyện dài kỳ không muốn nhớ .
và cả 2004 cũng là câu chuyện không muốn nhớ
cả 2001 cũng là câu chuyện không muốn nhớ
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011
Quy tắc để sống hạnh phúc
1. ko so sánh - live your life - mình đang định nuôi gà
2 . kiên trì với con đường của mình - năm sau sẽ tiếp tục học thạc sỹ sau khi đã ổn định vụ văn bằng 2 - mình đã dần lấy lại được cân bằng sau những cú shock và vấp ngã - chậc chậc
11/7 --- 11/8
21-8 : đi làm cho vui , ko vui nên bỏ - Jingyi cũng chuối của nó .
7-9 : bỏ luôn ko cần lương
8-9 bắt đầu một sự vụ khác
13-9-2008 ---- 13-9-2011 : đây là những tháng ngày cực khổ sở vì không có bà ngoại bên cạnh , không có trường lớp cũng chẳng có thày cô bạn bè nào sất được vứt vào một thế giới muôn mặt đồng tiền - đồng tiền xương máu : tập 1 - bởi nó chẳng coi tài năng - kiến thức - sức khỏe - sắc đẹp là cái quái gì cả ... trừ anh .
12-9 : đóng tiền ---1,2 xót đứt ruột
13-9 : bắt đầu đi ôn
20-9 : bắt đầu nhận bài dịch từ IC không tin được người bạn tốt nâng ta ngay cả khi ta không hề mở miệng nói gì về những hiểm nguy và ... mà mình đã và đang phải đối mặt giời thương :(( - bạn tốt của tôi ơi . Sau 3 năm ta lại dịch , và lại đi thi triết , có ai tin được không . Bạn tốt của tôi ơi , bạn thật quá tốt và dũng cảm - vì trong khó khăn , thử thách ta vẫn có nhau . Kun nan zhong zhong mà ta vẫn có nhau , ngay cả khi ta trên đỉnh cao lẫn vực thẳm
21-9 kết thúc ôn tiếng anh trình a , tiếc tiền ko ôn triết
30-9 : kết thục với giời mưa bão và apply hồ sơ
4-10 : xong một ngày . Lại ôn triết lại nhớ vụ thi điều kiện .
7/ 2004 - 7/2008 : những tháng ngày này cũng không khá hơn đâu .
1997 : xa rời tuổi thơ học chuyên văn và tha hồ đối mặt với các loại bằng cấp và loay hoay xử trí với lòng ghen tị . Hãy bằng lòng - chấp nhận và đối mặt với tất cả những gì mình có và đi lên với tất cả những khả năng của mình , đầu tiên : hãy ăn thật no :)
2001 : cuộc đời bắt đầu xuống dốc chỉ đơn giản vì chế lan viên , vì chuyển nhà và thiếu tiền .
3 . thử thách bản thân - cuộc đời không có thử thách là một cuộc đời vứt đi
không sao , vì bà cháu sẽ làm tất cả
vì bà mà cháu bỏ đi tất cả thì vì bà cháu cũng có thể làm tất cả được .
chả nhẽ lại đi buôn
không đi buôn , sau khi rời Glis trong nỗi đau ngày cuối năm thất thểu với việc mất 500 triệu nàng đã ra sao . Nàng không sợ phải đối mặt với chuyện lại thất nghiệp , lại tìm việc , nàng trăn trở với chuyện ts tại sao tại sao mà chúng nó kiếm được những 500 triệu cho một đơn hàng , nó xây được nhà máy đá granite còn nàng - nàng thì sao . Thế là nàng suy nghĩ phát bệnh cả lên . Quyết tâm đi ... bán bia =))=))=)). Nàng thấy mình khổ tâm quá đỗi mà không nói được nên lời . Không sau khi quyết tâm đi bán bia , nàng nghĩ sang chuyện sẽ mở khách sạn nhà nghỉ vì qua 1 năm ở nhà nghỉ nhiều hơn ở nhà - nàng bị thích... nhà nghỉ , ước gì ngày nào cũng được ở nhà nghỉ chứ không phải là ở nhà :D . Sau việc quyết tâm đi bán bia nàng lại nghĩ đến chuyện phải đi học - đúng thế - tại thần tượng chia sẻ với nàng một tấm gương đất Đô Lương - nàng trộm nghĩ lèo mẹ , mình đã có khi còn vượt khó học tập còn hơn cả thằng ku con ấy . Thế sao bây giờ lại bỏ cuộc , nàng những chẳng đã mơ ước trở thành một Zhong guo tong - zou bian zhong guo và làm nv lao ban đấy sao . Bỏ cuộc là hèn rồi , bỏ cuộc là đáng cho vào vạc dầu nấu lên với cả dầu ăn Neptune kèm dầu tường an cho thêm nước sốt BBQ , thế là nàng lại đi học .
và 4 ngày nữa nàng sẽ thi . Lạy chúa .
nàng bắt đầu đi học vào ngày 12-9-2011 chính xác là đóng tiền học vào date cuối cùng hớt hơ hớt hải chạy sang hanu để đóng tiền cho lão Hùng hói - đếch nhớ có hói không nhưng đại để nàng bị ám ảnh vì Dũng hói Trung Đô nên nàng ghét những lão hói . Nhắc đến Hùng , nàng lại nhớ ra Hùng chất Trung Đô , người đã chia sẻ với nàng sở thích âm nhạc , khổ , mãi mới nhớ ra là mai cơn lăn lông lốc đã từng hát những ca khúc nào , dạo này nàng xôi thịt lắm , nàng nhớ mỗi giá thịt nhợn tăng bao xiền sau tết , giá xăng , giá điện bị nhà nước chi phối ra làm sao ... chịu chả nhớ nổi một giai điệu sơ sài của celion dion hay cái thổ tả gì gì ấy . Chứng tỏ ngày xưa nàng rất tư sản .
Mà sáng sớm trước khi đi học , nàng còn phải vòng quanh mấy cái bệnh viện ghẻ ghẻ của chúng ta để phát cái này cái nọ Hừm - thật là .Bước vào lớp , mắt mù dở ( vì cận và đói hoa cả mắt lên ) nàng nhìn giáo viên dạy lớp văn bằng 2 đầy ... hằn học .
Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011
tổng kết
năm mình học cấp 2 , mình vẫn nhớ Hịch tướng sĩ điên đảo
năm học cấp 1 thật vui - ko ai đè nén ai cả , chỉ có điều chưa bao giờ học giỏi toán một cách xuất sắc nên miễn thi vào chuyên Toán Trưng Vương
đến năm cấp 2 thì đúng như Dư em bảo , ko thi chuyên toán và chuyên anh là một điều sai lầm lớn của cuộc đời , đến những năm cấp 2 nghĩ đến giờ và giờ này đầu năm vẫn thấy đau lòng - nhớ Hải Yến , Hồng Dương , Phương Liên và Thúy Xồm ...
cấp 2 gia đình mình cũng kinh khủng , vẫn kinh khủng từ trước đến giờ - nhớ vừa đỗ cấp 2 xong thì có đứa bỏ nhà ra đi , mình phải abc ...
đến khi 8-9 thì abc ...
nếu biết tự lập từ thưở đó , có lẽ chưa chết đến cái mức này - lên đến cấp 3 thì mình chửi rủa bản thân cho suốt 4 năm học đại học - đỉnh cao cong tou zai lai .
Đã bảo ban đầu không muốn đi học đâu
và lớp 12 - năm 18 tuổi có quá nhiều thành phần thù địch mà một con bé 18 tuổi không đỡ nổi , sao chúng nó ác thế - và sao bố mẹ cũng lại ác thế - thật là nồi đậu nấu dây đậu .
đến 4 năm đại học chằn chẵn thì khỏi nói nhé . Ra trường thực tập cho một công ty du lịch có cái cửa hỏng 3 năm về trước cứ gọi là vui như nghé - tưởng được đi china đến nơi , rút cuộc về nhà ôm máy tính .
trong khi bạn Lành thì vào đâu đó - bạn Viễn Neptune đi thực tập vẫn nhắn tin hỏi mình - bạn Giang phó phòng - bạn Hải Yến giảng viên ...
2008 - những tháng ngày tươi trẻ
đến 2009 trả thù cho cái sự kìm nén suốt 4 năm ấy là một bục phát cực lớn - ngẫm đến giờ vẫn thấy muốn cry - dịch 5,5 là khó nghĩ rồi , bị dọa giữ bằng là khó nghĩ rồi .
rồi đi làm một bà chị hơn mình 2 khóa gthiệu thật nan giải những dây đậu nấu quả đậu .
năm 2010 thì còn nan giải hơn suốt tháng 3 cho đến tháng 7 thử nghĩ xem mà cũng đau đầu thật đấy . Nhớ bà Hằng ..... nhớ câu chuyện ban đầu của Glis và đến tận ngày cuối cùng nữa - em Hường - chị Hương và mình .
ôi 500 triệu và một cái tết quá vui . Đến giờ phút ấy đã thấy chán ngán lắm rồi - ko chả đợi đến khi ấy - 4 năm bò ra đường đi học Hà tây mà mang tiếng học chui nổi tiếng mà đếch bao giờ được học bổng - bị giữ bằng và thiếu thốn đến độ không có cái máy tính riêng mà dùng là đã điên lắm rồi .
nhớ năm thi đại học nữa chứ ước gì trượt - đỗ mà để đổi lấy những ngày nhịn đói đi học thức khuya dạy sớm - sao tôi khổ thế hả trời - hôm nay đi con xe 17 nhớ đúng mấy năm về trước mà leo lên xe này xong đi thẳng xuống nội bài ngó nghiêng nhớ đến năm ngoái từ Quảng Nam về 2h sáng cửa mở kẽo kẹt . Nhớ con 9 nghe học kì 2 năm thứ nhất và con 9,5 nói kì cuối cùng sau đợt thực tập . Nhớ bác nào ấy , bạn gì ấy khoe con trai học ở bển mất 100m tháng tủi thân xinh viên tháng xin không quá 180k và 50k vé xe bus lúc nào cũng thấp thỏm học bổng và gần như phát điên lên với Yue ya , với xe máy học , nhà nước pháp luật và giáo trình cách xa thực tế cả cây số cả báo cáo khoa học , học sinh giỏi dẫn hụt và dạ hội dẫn hụt . Vui không .
nhớ năm 18 tuổi lao ra khỏi nhà như con điên , cả ngày vùi mình học nọ học kia , đến độ Giang call cho em bảo giờ thấy chinese là tôi vồ lấy . Đấy cái nghề này nó bạc bèo thế đấy .
cho đến năm 2011 yêu dấu . Nhớ tết nhất chỉ gửi vào cho bà đúng 1m bố 500k mẹ 500k em 200k trong khi trong khi trong khi bạn bè cùng khoa làm ở Canon tết nó được thưởng 30m , có cái đau xót nào hơn không mà ngày xưa nói về chuyện học hành thì đã kém ai chứ . Nhớ Giang , thấy buồn thui thủi tủi thân thui thủi , đi học đại học đã tủi thân lắm rồi , học cấp 3 cấp 2 đã tủi thân lắm rồi giờ đến đi làm cũng chả yên thân chả biết sau này học lên đến thạc sỹ thì còn thế nào nữa đây - why life is so hard on me .
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011
ghen ti voi em qua
http://www.thiennhan.info/vn/news/nhat-ky-thien-nhan/2011/08/gia-gi.aspx
nhớ 1 năm trước còn bảo với Hồ Nhị Phát sao nó giàu thế mà tao lại thế - đến hôm nay mình chính thức nghi ngờ quyết định mấy tháng trước của mình .
风筝 11:05:46 PM
老徐你好
(风筝 is using QQ International, click here to learn more: http://www.imqq.com)
风筝 11:05:53 PM
最近还好吗
拓展者 11:06:46 PM
你好
拓展者 11:07:16 PM
现在在干啥
风筝 11:07:47 PM
也当翻译的
拓展者 11:07:59 PM
哦
风筝 11:08:00 PM
听说阿玄生孩子了
风筝 11:08:10 PM
我也非常想你们
拓展者 11:08:13 PM
当然
拓展者 11:08:30 PM
是吗
风筝 11:08:38 PM
等安排时间就去看她
风筝 11:09:14 PM
最近阿香有没有跟你联系的
拓展者 11:09:15 PM
在那家公司
拓展者 11:09:34 PM
有事吗
风筝 11:10:11 PM
没有什么事的我只想问候而已
拓展者 11:10:22 PM
是他在找你吧
风筝 11:10:39 PM
没有的
拓展者 11:10:52 PM
他上次还问过你
风筝 11:11:00 PM
我的手机早就丢
风筝 11:11:19 PM
所有的好码也丢的
风筝 11:11:43 PM
真倒霉
拓展者 11:11:46 PM
对呀我也没你的号码
Date:8/24/2011
拓展者11:13:20 PM
人在就好
风筝11:13:44 PM
也不要吧 , 人一走茶就凉 , 没有我的好吗还有很多其他的号码 , 你省得留太多号码
拓展者11:14:31 PM
拓展者11:15:47 PM
你把世态看的太凉了
风筝11:16:32 PM
那是我不好
风筝11:17:00 PM
听说阿岭也结婚了呀
风筝11:17:22 PM
公司有太多的喜事了
拓展者11:17:54 PM
你什么时候
风筝11:18:30 PM
我还在学习的
风筝11:18:42 PM
你家庭还好吗
拓展者11:18:39 PM
风筝11:19:01 PM
激动的留了眼泪
拓展者11:19:08 PM
幸福
风筝11:19:21 PM
祝贺你
拓展者11:19:32 PM
风筝11:19:43 PM
你老婆有没有再来越南的
拓展者11:20:06 PM
没有时间
风筝11:20:17 PM
你看起来还没有什么改变呀
拓展者11:20:36 PM
为什么
风筝11:20:57 PM
我猜出来的
风筝11:21:09 PM
不是
风筝11:21:14 PM
感觉出来的
拓展者11:21:20 PM
是因为我快乐吗
风筝11:21:34 PM
挺好
风筝11:22:03 PM
我来的时候却没有看出来你快乐在哪里
拓展者11:22:21 PM
我的心态比我小
风筝11:22:41 PM
可能那时候是困难时光
风筝11:23:08 PM
阿恒最近有没有来的
风筝11:23:14 PM
我也想她
拓展者11:23:24 PM
当时你没在意
拓展者11:23:42 PM
没有
拓展者11:24:14 PM
你只看到我的一面
风筝11:24:34 PM
人嘛
拓展者11:24:47 PM
非也
风筝11:25:05 PM
我父母一生在我身边伴随着我长大
风筝11:25:18 PM
他们也不会彻底地理解我的
风筝11:25:51 PM
所以当然难免有了解不到的事情
拓展者11:26:01 PM
实际你在的时候我也很开心
拓展者11:26:31 PM
只是感觉不到而巳
风筝11:27:05 PM
很有可能
风筝11:27:31 PM
希望你就一直这样
拓展者11:27:33 PM
这就80后的毛病
风筝11:27:44 PM
什么毛病的
拓展者11:27:47 PM
当然
拓展者11:28:31 PM
只看自已的那点空间
风筝11:28:42 PM
我觉得自己却不是80后的
风筝11:28:56 PM
我应该 70后 - 靠感觉
风筝11:29:20 PM
80后只是在身份证上而已
拓展者11:29:24 PM
跑不了多远
风筝11:30:08 PM
那太惨了那个代
拓展者11:30:52 PM
现在是不是有和以往不一样的感觉
风筝11:31:16 PM
什么感觉的
拓展者11:31:55 PM
处事,待物,看问题
风筝11:32:21 PM
当然时间改变了我们
风筝11:32:27 PM
包括你我
风筝11:32:32 PM
但不大的
风筝11:32:44 PM
我还是我的
拓展者11:32:45 PM
你长大了
风筝11:33:23 PM
说到长大那个词
风筝11:33:48 PM
不知道为什么有点害羞
Date:8/24/2011
风筝11:34:09 PM
最近几年我觉得自己没有什么长大
拓展者11:34:24 PM
身体,知识,社会经验
风筝11:34:52 PM
比不了那个疯狂的时候
风筝11:35:01 PM
年轻的时候
拓展者11:35:16 PM
风筝11:35:27 PM
你笑什么
风筝11:35:36 PM
阿 红呢
风筝11:35:43 PM
我也想她
拓展者11:35:48 PM
我不知道我啥办
拓展者11:36:21 PM
风狂的时代
风筝11:36:43 PM
真的
风筝11:36:59 PM
就是你能看出来你的目标如何
拓展者11:37:07 PM
阿红去读书了
风筝11:37:28 PM
然后去珍惜每分每秒的
风筝11:37:39 PM
她又去中国了呀
拓展者11:38:11 PM
因为我什么都看清什么也没看清
风筝11:38:32 PM
温柔 可爱 的小姑娘
拓展者11:38:32 PM
在越南
拓展者11:39:23 PM
标准越南女孩
风筝11:39:37 PM
真的
拓展者11:41:13 PM
在家相夫教子的女人
拓展者11:40:37 PM
经后一定是一位贤德主家
风筝11:42:20 PM
我有帮她看紫微斗数的
风筝11:42:29 PM
应该还好
风筝11:42:38 PM
拓展者11:43:03 PM
你还有这手
风筝11:43:23 PM
那样的女孩, 老天爷也不会欺负她的
风筝11:43:49 PM
但不是深刻研究
风筝11:43:59 PM
我只能看过而已
拓展者11:44:15 PM
那给自己看了吗
风筝11:44:23 PM
当然
风筝11:44:28 PM
风筝11:44:49 PM
那你还要问
风筝11:45:05 PM
一边看一边努力去改
拓展者11:45:13 PM
拓展者11:45:45 PM
风筝11:46:03 PM
只是在生活当中找不到正确的答案才这样做
风筝11:46:19 PM
但真的也挺有意思的
拓展者11:47:02 PM
学习修身养性
风筝11:47:20 PM
生活真的有很多方面自己理解不到的事情
拓展者11:47:58 PM
人之所以痛苦,在于追求错误的东西
风筝11:48:12 PM
真的吗
拓展者11:48:28 PM
是的
风筝11:48:43 PM
那我比方说
风筝11:48:50 PM
结婚那件事情
拓展者11:48:52 PM
如果你不给自己烦恼,别人也永远不可能给你烦恼。因为你自己的内心,你放不下。
风筝11:49:24 PM
对那句话说得挺对
拓展者11:49:32 PM
当你快乐时,你要想这快乐不是永恒的。当你痛苦时,你要想这痛苦也不是永恒的。
风筝11:49:47 PM
也对
风筝11:49:51 PM
我的天
风筝11:50:12 PM
你是在那里总结出来的
拓展者11:50:23 PM
认识自己,降伏自己,改变自己,才能改变别人。
不要浪费你的生命在你一定会后悔的地方上。
你什么时候放下,什么时候就没有烦恼。
拓展者11:51:17 PM
你不要一直不满人家,你应该多检讨自己才对。不满人家,是苦了你自己。
风筝11:51:36 PM
看来我的尝试还挺渐的
风筝11:51:42 PM
对
风筝11:51:59 PM
我记得2008年那年
拓展者11:52:02 PM
是吗
风筝11:52:17 PM
有一位老师不让我毕业
风筝11:52:49 PM
但我那时候根本没有感觉
拓展者11:52:54 PM
好好学习,提高自己
Date:8/24/2011
拓展者11:53:51 PM
只有心才能感觉的到,不信你试试
风筝11:54:14 PM
2008 年的时候你有没有在中国还是在越南
风筝11:54:39 PM
有没有去看奥运会的
拓展者11:54:55 PM
在中国
拓展者11:55:40 PM
电视机前
风筝11:55:53 PM
为什么不去看
风筝11:55:57 PM
我的天
拓展者11:56:08 PM
心中装满着自己的看法与想法的人,永远听不见别人的心声
风筝11:56:11 PM
那么大的一个活动
拓展者11:56:58 PM
不要注重方式而重在参与
拓展者11:57:25 PM
你说对吗
风筝11:57:36 PM
没错
风筝11:57:50 PM
但我还没有做到那个水平
拓展者11:57:59 PM
那就好
风筝11:58:00 PM
达不到那个程度
拓展者11:58:26 PM
心境
风筝11:59:25 PM
最近在网上有我今年27 28 岁的电影
拓展者11:59:38 PM
哦
风筝11:59:43 PM
不是电影是个段片
风筝11:59:54 PM
我看了挺感兴趣Date:8/25/2011
风筝12:00:10 AM
好像自己一样
风筝12:00:27 AM
最近工作还顺利吗
风筝12:00:54 AM
你要不要经常在外面出差的 。
拓展者12:00:54 AM
我最近看了一部好片
拓展者12:01:10 AM
不用
风筝12:01:19 AM
什么好片介绍给我
拓展者12:01:35 AM
马上
风筝12:01:59 AM
?
拓展者12:02:18 AM
<无懈可击之高手如林>
拓展者12:02:54 AM
这部片子真好看
风筝12:03:28 AM
我喜欢红楼梦
风筝12:03:41 AM
看以后一直掉眼泪
风筝12:03:55 AM
生命真如一场梦
拓展者12:04:01 AM
我喜欢现代城市片快节奏的
风筝12:04:19 AM
有有无无 的
拓展者12:05:12 AM
红楼梦太悲切我不喜欢
风筝12:05:44 AM
但这部艺术真高我的天
风筝12:06:16 AM
说汉语不看红楼梦就后悔一生
拓展者12:06:35 AM
他的文学价质
风筝12:06:44 AM
应该是你们中国那边最大的作品
风筝12:07:05 AM
我只喜欢看电影
风筝12:07:22 AM
小说还没有去看
拓展者12:07:26 AM
他只是四大明暑之一
风筝12:07:58 AM
依我看其他都比不上
风筝12:08:05 AM
人家有红学
风筝12:08:18 AM
却没有水许学
风筝12:08:32 AM
西游记学
风筝12:08:39 AM
什么的
拓展者12:08:46 AM
我刚介绍的那部电视剧你看了可能就不会这样说了
风筝12:09:04 AM
好我去看一下
风筝12:09:19 AM
中国电影十分太多
风筝12:09:37 AM
看不完的
拓展者12:10:04 AM
看看在说
拓展者12:10:37 AM
我只是喜欢看类的而己
拓展者12:11:39 AM
会让你有全新的认识和感觉
拓展者12:11:48 AM
风筝12:12:00 AM
晚安
风筝12:12:12 AM
我一定去看的
风筝12:12:17 AM
88
拓展者12:12:32 AM
sao cuộc đời tôi nó lại thành ra thế này hả trời .
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
năm ngoái định sang nước bạn chơi bời rồi
mà cuối cùng lại phá sản kế hoạch
định mua lap mới cũng phá sản kế hoạch
mua xe cho mẹ cũng phá sản kế hoạch
đi thăm Vinh - Quảng Nam - Thái Bình cũng phá sản kế hoạch
thăm bà ngoại cũng phá sản kế hoạch
đến như học hành cũng gần phá sản kế hoạch rồi - tháng 4 hủy 1
Đài loan là một sự cắc cớ thôi chứ anh chả có ý định ấy , can tội bỏ bê bản thân kinh quá . Thế mới thấy bao nhiêu con đường mở ra mà các bạn cứ gàn chị - không cho chị sống tử tế làm người mà cứ thích chị phải bò lên bằng đầu gối - là sao là sao là sao .
hừm được
浅谈对外汉语教学中的游戏教学
written by Nguyen Thi Luyen , June 01, 2011
孔子曰:“知之者如好之者,好之者不如� ��知者。”兴趣是学习的最佳动力。教师�� �教学中都应该注重趣味教学,从而提高教 学质量。我是一名新老师,在教学方面有� ��多不足,下面就我这半个学期的教学感�� �,谈一下我对“游戏教学法”的一些不成 熟的看法。
我们部门的对外汉语教 学是小班授课。在小班教学的课堂上,我� ��一直在研究如何使师生耗费最少的时间�� �精力而收到最佳效果,使教学有声有色, 启发和引导学生喜欢学,乐于学。“游 戏教学法”是小班教学中常用的一种教学� ��法。把这种方法运用在学拼音、学汉字�� �学句型、学语法中,贯穿于课堂教学的各 个教学环节,使每一个学生都投入有角 色、有情节的游戏活动中,在学中玩,玩� ��学。
本 学期我担任中级班的句型老师,班上大多� ��欧美国家的学生,对比西方国家的那种�� �松活泼的课堂气氛,我的课堂存在一些明 显的缺陷,就是刻板枯燥、因循守旧, 尽管这些年来不断地改进,但还是非常不� ��,已经到了非改不可的程度。我们都知�� �,兴趣是最好的老师,只有感兴趣了,才 能充分调动主观能动性,才能最大限度 的挖掘人的潜力,对于少年儿童来说,尤� ��是这样。特别是有相当一部分这样的学�� �,学习基础差,学习积极性不高,他们觉 得课堂上枯燥乏味,甚至让人感到拘谨 和紧张,提不起精神来,学起来没劲,自� ��有一种无法抗拒的厌学情绪。但是却非�� �愿意玩各种游戏,喜欢参加各类娱乐活动 。因为孩子们需要游戏,这是他们的天 性,游戏有益于少年儿童的身心成长,更� ��于促使他们成熟自己的个性,发掘他们�� �潜能,关键在于我们应该怎样引导他们去 玩。
既 然称其为教学法,就应该是规范的,严肃� ��,而不能随心所欲,没有章法;既然又�� �游戏,就应该生动活泼,有游戏规则。我 们常说寓教于乐,“游戏教学法”的原 则就是对“教”和“乐”要有一个严格的� ��定,必须有极大的趣味性,有比较成熟�� �游戏法则,有很强的竞赛性,有明确的输 和赢。下面就来介绍几种在教学中比较 常用而且深受同学们喜爱的游戏。
一、拼字成词:
汉字是由音、形、意构成的统一体,识字� ��学是对外汉语教学的基础。为了让学生�� �准音、认清形、理解义,就要在课堂中用 活泼生动的形式,帮助学生记忆,提高学� ��效率。
在 教学中一些笔画多的字比较难记,我就用� ��字的方法把生字拆成几个熟字。如“喜�� �”的“喜”,把他拆成“十、豆、口”三 个字,分别写在字卡上,让同学们自己 动动手、动动口,把他拼成一个新学的生� ��。可以以分组对抗的形式进行游戏,看�� �一组拼的又快又准。这样就可以将枯燥难 记的字形记忆,转化成生动有趣的拼字 游戏。
二、开火车:
对外汉语教 学和普通的语文教学有很多不同,学生们� ��自世界各地,语言习惯各不相同,所以�� �复习拼音字母、音节、生字、词语时用老 师领读和学生们齐读的方法效果不好。 我们通常都采用“开火车”读的方法来复� ��,即老师出示字卡,让同学们开火车快�� �认读或用所给生词造句。这样不但可以检 验同学们对生词读音和声调的掌握程 度,而且还可以调动同学们读生词的积极� ��。
这个游戏适用范围比较广,所做准备也比� ��简单,这种游戏很适合课堂操作,能使�� �体学生兴奋起来。但比较适合复习巩固阶 段运用。做这个游戏可以根据不同的内容� ��用不同的形式。开火车可以横着开,也�� �以竖着开,还可以开双轨列车。
三、传声筒:
同 学们对听写生词通常是比较反感的,而且� ��纯的听写生词不利于同学们对生词的理�� �和掌握,所以我们可以采取游戏对抗的方 式来听写生词。把同学们先分成两组, 然后老师悄悄告诉第一个同学一句话(这� ��话是用所学生词串联而成),让同学们�� �次把这句话传给自己组的同学,最后听到 的同学到黑板上把这句话写出来,哪一 组写的句子又快又准确就获胜了。
综 上所述,“游戏教学”符合孩子们的年龄� ��点,他们不再感到学习中文是无味的。�� �们感到课上我能说、我能演、我会做------他们是学习的主人,特别对一 些差生来说更能使他们扬长补短。通过游� ��的手段再现教材提供的内容、情况,让�� �子们体会教材语言的准确、鲜明、生动, 从整体上去理解,加深了对教材的领 会。这种学习是一种娱乐,可以挖掘大脑� ��在的力量,在愉快轻松的气氛中学习语�� �,而不致感到疲劳。在这种环境气氛中, 孩子们可以毫无顾虑地自由选择、自由 表达,给他们带来欢乐、带来兴趣、带来� ��信、带来动力、带来成功。
Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011
lá số cho nhiều người mổ xẻ quá sẽ mất thiêng
1. xem lần đầu năm 2004
lần 2 2007
lần 3 xem online 2009 hay 2008 gì đó
lần 4 anh Quang 2010
lần 5 lại online
lần 6 thôi xin kiếu cuộc đời - em thề từ nay miễn xem chỉ có lúc cơ cực mất mát lắm mới xem thoai .
ôi này dốt tiếng anh em , thèm khát đi em .
Tuyển đại biểu tham dự chương trình SSEAYP 2011
Xem tin gốc
Pháp luật TPHCM - 4 tháng trước 316 lượt xem
(PL)- Trung ương Đoàn và Ủy ban Quốc gia về thanh niên Việt Nam sẽ tuyển chọn 29 đại biểu đại diện cho thanh niên Việt Nam tham gia chương trình Tàu thanh niên Đông Nam Á (SSEAYP) năm 2011.
Facebook Twitter 0 bình chọn Viết bình luận Lưu bài này
Chương trình nhằm tăng cường tình hữu nghị và hiểu biết lẫn nhau giữa thanh niên Nhật và thanh niên các nước Đông Nam Á (diễn ra từ ngày 25-10 đến 16-12 tại Nhật và năm nước ASEAN gồm Philippines, Brunei, Indonesia, Malaysia và Việt Nam).
Theo đó, ứng viên là công dân Việt Nam tuổi 18-30 (ưu tiên đại biểu dưới 25 tuổi); thành thạo tiếng Anh; không bị say sóng, tàu xe, máy bay (đại biểu nữ không trong thời gian mang thai); có khả năng giới thiệu về đất nước, con người Việt Nam; có hiểu biết về kinh tế-văn hóa-chính trị-xã hội của các nước ASEAN và Nhật…
Ứng viên phải qua hai vòng thi: viết bài luận tiếng Anh và phỏng vấn trực tiếp. Hồ sơ dự tuyển gửi trước ngày 27-4 về Ban Quốc tế Trung ương Đoàn, 62 Bà Triệu, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, ĐT: (04) 62631942. Thông tin chi tiết xem trên http://doanthanhnien.vn
dưới 25 tuổi , ôi giời giờ mình đã 25 rồi chậc sao mình không cố gắng học tiếng anh vù vù ngay từ thưở đại học nhỉ - hay ngay từ thưở cấp 3 hoặc hay là ngay từ thưở cấp 2 hoặc ngay từ thưở cấp 1 hoặc cả hồi mẫu giáo nữa . Thưở mẫu giáo và ở nhà mẹ mình cũng có dạy tiếng anh one - two - three nhưng mình cũng đếch nhớ gì cả . Hức hức , 25 năm nay vẫn vô vàn ân hận vì điều này và thi tiếng anh không bao giờ cố gắng cả . Tiếng anh .
you need me
I cried a tear, you wiped it dry.
I was confused, you cleared my mind.
I sold my soul, you bought it back for me.
And help me up, and gave me dignity.
Somehow you needed me.
You gave me strength to stand alone again.
To face the world, out of my own again.
You put me high, upon the pedestal.
So high that I could almost see eternity.
You needed me, you needed me.
Ref : And I can't believe it's you, I can't believe it's true. I needed you and you were there.
And I never leave why should I leave, I'd be a fool. Cause I've finally found someone who really cares.
You held my hand when it was cold.
When I was lost, you took me home.
You give me hope when I was at the end.
And turn my lies back into truth again.
You even call me friend.
You gave me strength to stand alone again.
To face the world, out of my own again.
You put me high, upon the pedestal.
So high that I could almost see eternity.
You needed me, you needed me.
......
thèm khát cuối tuần nào cũng được về Vinh , được thả bộ trên những con phố nhỏ nhỏ , soup lươn bánh bèo xôi giò và ốc xào béo ngậy , uống coffee trong một cái quán vắng vẻ vào cuối tuần lạy chúa , được chạy nhảy lăng quăng ở bãi biển nữa chứ . How i miss it , and how I miss u (it's not love - it's more than love ). Thường xuyên muốn quên - rồi sau đó lại tự cười mình , mình nên học cách lớn lên cùng tất cả những trải nghiệm và sống thật với chính mình - dù cho bất kể là trải nghiệm thế nào .
You must to learn how to face up with all - không nhỏ nhít gì nữa rồi .
P/s : sorry ông - bà - cháu Anh Đức, cả em gái , đồng nghiệp cũ mới , sếp cũ sếp mới , vì mình đã không chịu thăm mọi người sớm sủa hơn . Sorry just blame it on me .
cứ tự chửi rủa mình hảo hán không nhắc chiện ngày xưa , sau đó thi thoảng lại tự lôi mọi thứ ra nhấm nháp như bò nhai lại , đúng là một khối mâu thuẫn biết thở .
càng già khả năng dứt điểm của mình càng kém - i know
ông mình
không phải ông ngoại , mà là em bà ngoại mình , một giảng viên kì cựu nhà giáo nhân dân . chậc .
Mình nhớ năm mình tốt nghiệp đại học , chữ nghĩa đầy mình nhưng cứ cương quyết không đi làm , ai bảo gì cũng kệ , nói gì cũng không nghe , không quan tâm , không coi trọng - kể cả ông mình .
Phụ nữ đã thấy điều bất hạnh nhất thì chẳng còn sợ điều gì , cả dư luận , mẹ nàng cũng như nỗi thất tình .
Ừ , khổ thì chịu được chứ nhục thì không . Mình nhớ đến những năm đại học cứ co ro 5h sáng phi thân qua ngoài cửa , hối hả trên giày cao gót , dù đi học nhưng vẫn cương quyết phải xinh bằng mọi giá vì hồi cấp 3 mình trộm vía 1 năm phấn khởi được phong làm hoa khôi khối 11 , đi đến đâu là bao nhiêu ánh mắt hâm mộ ghen tị soi mói đủ cả . Có cả những nàng diễn viên truyền hình xinh xinh học hệ B Nguyễn Trãi - Nguyễn Trãi hệ B là đủ hiểu phi phàm nhường nào rồi ấy , thi thoảng len lén nhìn trộm mình cười kệch cỡm .
Lớp 9 kết quả thi không tốt thật nhưng nhà mình chuyển được về một mảnh đất ngon , thi cử hồi ấy với mình như một trò chơi không hơn không kém , phải đến khi vác hồ sơ đi xin bán kem vào thưở 18 tuổi mà bị từ chối vì ngoại hình không phù hợp mình mới giật mình học hóa ra là để làm gì .
ảnh 1 tuổi , nhà hồi đấy còn ở Hàng bè , ở nhà của bà ngoại , bà ngoại ngày xưa buôn bán giàu có tục gọi là tư sản nên cũng có thời kì được hưởng sái , giây phút ngắn ngủi được sống trong cái gọi là nhà mặt phố tuy bố không làm to .
Mình hồi ấy chưa biết gì , biết liếm nắp mì chính , hát bài em rất thích con chim nó xòe ra đôi cánh trắng , biết ngoáy mũi cho vào mồm , biết vân vân vân vân những thứ chả dụng tài gì cả . Mẹ cho đi học ở Đinh Tiên Hoàng cho gần , chiều chiều bà ngoại đến đón về , đêm đêm mẹ không cho sờ tí sẽ chui vào phòng đằng sau xem bà ngoại đếm tiền - bà ngoại gù gù trong ánh đèn mờ mờ vàng xung quang bầy đầy một đống tiền lẻ lẻ - ôi bà tôi . Hic hic .

yesterday .
http://www.youtube.com/watch?v=kkASmRECA0Q
tự nhiên mình lại nhớ đến ngày thứ mấy mấy ở high- school của mình trộm vía mình cũng có thi Chu văn an - có và trượt hẳn hoi , không phải thiếu đến nửa điểm mà thiếu đến cả đống điểm , ngày xưa chưa bao giờ mình thấy học hành là chuyện gì quá quan trọng với mình .
ăn cắp
Bạn từ ấu thơ
Đây là người biết rõ nơi bạn sống. Tuổi ấu thơ của bạn gắn liền với cô ấy, với những trò chơi nhảy dây, những mẩu giấy “tâm sự” cùng nhau, cô ấy thậm chí có chung thần tượng tuổi teen với bạn.
Cô ấy biết rõ gia đình bạn, biết bạn chạy xe tông lên vỉa hè như thế nào ngay sau sinh nhật lần thứ 16, cô ấy không cười nhạo khi bạn mặc áo ngực cỡ “siêu mini”. Tình bạn của hai người được xây dựng trên cơ sở hiểu rõ nhau từ những điều lớn nhỏ trong cuộc sống. Cô ấy hiểu xuất phát điểm của bạn ở đâu và sẵn sàng giúp bạn đến được đích cần đến.
My list : Giang Bông và hội lộc đời 12văn, Hằng hồng xiêm và bọn N289
Cô bạn gái “hoang dại”
Bạn luôn tò mò về các show trình diễn “nóng” của các quý ông nhưng chưa một lần có gan bén mảng tới các câu lạc bộ kiểu đó.
Cô bạn gái hoang dại chính là tấm vé của bạn đấy. Bởi cô ấy lúc nào cũng thích làm chuyện điên rồ, chẳng gì có thể khiến cô ấy sốc, và miệng lưỡi thế gian không làm cô ấy phải bận tâm.
Bạn có thể nói cho cô ấy mọi chuyện, và cô ấy làm cùng bạn, coi như một chuyến phiêu lưu mới. Khi đi cùng cô ấy, bạn cứ bám càng chặt vào, và chớ có dùng tên thật.
My list : bé Su và các bạn Cua Rùa
Bạn trong công việc
Cô ấy biết rõ lương tháng bạn bao nhiêu và có thể đưa ra cho bạn lời tư vấn tuyệt vời trong công việc. Các bạn chia sẻ cùng nhau lợi nhuận từ các khoản đầu tư, chiến lược phát triển sự nghiệp, cả những bí quyết thu hút sức mua từ khách hàng.
Nói tóm lại, cô ấy truyền cảm hứng công việc cho bạn, và đi uống cùng cô ấy sau giờ làm là điều vô cùng thú vị.
My list : Milo, Thuỷ chuột, ChípNA, Đitto
Người bạn tháo vát
Cô ấy biết mọi việc, từ làm thế nào để… tẩy lông tai cho mèo đến lựa chọn màu giày phù hợp với bộ đồ lụa màu ngọc bích.
Bạn muốn biết món ăn nào phù hợp với tiệc rượu champagne? Cô ấy sẽ fax sang khoảng 5 món, thậm chí làm luôn cả champagne cho bạn nếu cần. Ống nước nhà bạn mà có rò rỉ thì cô ấy cũng biết cách chữa.
Một người bạn “biết tuốt”, không khác gì cuốn cẩm nang. Cô ấy là người không thể thay thế được.
My list: Thuỷ chuột , Hạnh rùa và Hà chíp
Bạn cùng “chí hướng”
Nếu bạn đã có con cái, cô ấy cũng vậy. Và hy vọng rằng con của cô ấy cũng trạc tuổi con bạn, để hai người có thể chia sẻ việc nuôi dạy các bé với nhau.
Bạn kiên nhẫn lắng nghe cô ấy kể chuyện về mấy nhóc, gật đầu tán thành ở những điểm tương đồng, rồi lại đến bạn kể… Hai người có thể thay phiên nhau đi đón con, hoặc giúp nhau trông bọn trẻ.
Trường hợp bạn chưa có con, đây sẽ là một người trong nhóm bạn của bạn. Vì cả hai chưa vướng bận con cái nên các bạn cùng nhau chia sẻ cuộc sống tự do, cùng đến viện bảo tàng, vào các quán ăn ngon, đi xem phim và đi mua sắm.
My list : Hương tôm, Hà péo
Photo: 2 kẻ cùng chí hướng thời ơ kìa
Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011
miss messer Final round 2011
- i'm late for such 2 hours wwhen everybody having lunch - so funny but it's not funny at all .
It like you take an exam in school but more more easier than it . But I think that I failed - just unbelievable that I'm fall - stupid fall .
From 2008 up to 2009 - 2010 and now is 2011 - such four stupid years for me .
I never find out that i'm stupid and weak like that - it's all because of myself .
nhớ 7 năm về trước
mình tự đứng lên tự đi một mình thì bây giờ cũng thế cả thôi . Chả khác gì cả .
ừ thì cạnh tranh 2008 - thi tốt nghiệp xong mẹ nó rồi còn cố dọa giữ bằng của con người ta
năm 2007 làm ở đạt kiến
2008 tí đc giữ lại làm phiên dịch and dao you ở Hanoi tourist
2008 phỏng vấn power point dịch tài liêu for nxb quân đội .
đấy giang - tuyết vào canon
giang rủ mình làm riêng với nó dân học dốt thì đi du học tiếp
viễn vào neptune
.... nhục lém í . em thi tốt nghiệp , tưởng từ đây được sống cuộc đời của chính mình .
khổ . nhà có những đứa gàn dở .
2008 - 2009 : một năm thôi mọi sự thay đổi hoàn toàn - 2009 - 2010 - 4 tháng thôi cũng có đứa kêu ca .
số mệnh một con người solokhop hay thép đã tôi thế đấy - lien paven story
update tình hình bữa ăn mới nhất mình thề có việc làm xong sẽ chỉ nghĩ đến ăn - nấu ăn - thực phẩm ăn và ăn và ăn . Phải nói là đang cố tạm bằng lòng với cuộc sống hiện tại dù sao cũng có nhà , cũng có một chuyên nghành để tiếp tục theo đuổi - nhìn bọn con gái chuyên anh mà thèm kinh khủng - sao ngày xưa không thi chuyên anh biết gì đã giàu - lớp 3-4-5 là học tiếng anh rồi những không quyết tâm , lại ko quyết tâm . Lớp 3-4-5 là biết trông em , quấy bột cho em , nấu nướng chơi bời biểu diễn tóe xì tung . Thưở ấy vui thật , đi học lớp 1 cũng vui chấm dứt quãng đời phiêu bạt hát ca bềnh bồng đi học mẫu giáo không vui lắm vì lúc nào cũng bị mắng và thưở ấy cũng hay bị bắt nạt ngay cả họ hàng , bố mẹ , hàng xóm . Có bà ngoại và bà nội là không bao giờ mắng mỏ mình - chậc chậc . 3 tuổi vẫn còn ở nhà bà ngoại , lớn hơn chút lúc nào cũng con muốn về nhà bà ngoại , rồi lại quay sang mẹ con muốn về với bố .
Xong chuỗi ngày phụ thuộc bố mẹ được trở lại làm mình thật vui - trộm vía mình từ bé đã không biết theo ai 1 tuổi tự lập bươn chải đi nhà trẻ sớm vì bố bán chả đi làm , mẹ đi làm trực đêm , bà ngoại bán quẩy ko ai care - đến 3 tuổi là lớn lắm rồi nhưng chưa biết làm trò gì nhiều , tầm 4 tuổi đi lạc 1 lần từ Lí thường kiệt lên Cung Văn Hóa - lần đầu đi học hát , rồi học múa - rồi học vẽ , mẫu giáo rồi thi bé khỏe bé đẹp ---> rất phí thời gian này cho đi học chữ được rồi , à cũng có học chữ hẳn hoi . Vui .
Lớp 1 mình học cùng rất nhiều trẻ con cùng tuổi , có cái phượng sau học cùng lớp học thêm toán , Dương Linh này ... rất nhiều - nhiều
cấp 1 vui nổ trời nhà nghèo nhưng cũng không mấy quan tâm đến chuyện đó - bố mẹ cãi vã là chuyện của bố mẹ mình vui cứ vui .
à 5 tuổi đi học vẽ với bạn Trang con nhà bác Liên ukie . xong .
được tự do đã bao giờ em được tự do và được là chính mình ?
khổ
http://bebe2h.com/tachibana/APPLICATION-recruitment.doc
ăn với chả học đi làm giàu có hơn không
vì vốn dĩ học thì rất khổ - cạp cạp
3 năm sau môn thi cuối cùng - này thì triết này thì abc abc - mình vẫn luôn được xếp vào dạng thông minh tài năng nhất khoa quả thật . Đúng là khi tiềm năng được khai phá đúng mức .
còn vụ thi tốt nghiệp mà lại chỉ được 5 văn 4 hóa 8 toán là chuyện thường thôi vì lúc ấy anh không có tâm trí học hành cho lắm ngoài ra còn môn gì nhỉ sinh 9 địa 8 anh 10 kể cũng quá tầm thường so với các trường Top của Hà nội thế mới bảo không cố gắng hết mình thì ôm hận cả đời . Phải cố - dù chả hiểu cố để làm cái đếch gì . Thế mới duyên chứ .
agnosticism
à thì sa sút trí tuệ , vầng vầng cám ơn xin cám ơn .
mình bắt đầu từ bao giờ lại hâm mộ bằng cấp trở lại , nhưng không được bằng giỏi cũng có tí ức chế nhỉ - ừ mà tại sao không thi vào các trường hoành tráng muốn thế cái sự học cần phải được bám dễ lên khuôn từ bé nên mình thề cái lối giáo dục phi khoa học vị điểm số của các bạn cấp 2 - cấp 3 là điều không tin được - duy chỉ nhớ có cái time ôn thi đại học thôi - mướt mật . À không còn điểm số này chắc chắn là do anh rồi - chân tài thực học chứ không ai khác kha kha . Tiếng pháp em ơi I'm coming soon .
Mình ghét bọn NT đến giờ vẫn ghét - đừng hỏi tại sao . Bố mẹ ông bà tao nuôi tao - rồi tao có thân thì tao tự vận động chứ liên quan quái gì đến chúng mày - đại học là tự học - tự tìm kiếm cơ hội thôi - cũng có vài nhân đi du học nọ kia anh nói thật phí tiền cha mẹ .
nhưng kệ - đời thế nào mặc xác ta cứ phải care đến cái thân ta - đặc biệt là không để bản thân chết đói .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




