Đường 32 – Bao giờ người dân hết khổ?
Thứ ba, 08 Tháng bảy 2008, 08:28 GMT+7
Xem Bản Đẹp Đầy Đủ Hình
Một con đường đã bắt đầu được thi công từ cách đây… 3 năm. Người dân xung quanh khu vực mỏi mòn chờ đợi một tuyến đường hoành tráng với quy hoạch đô thị “đâu ra đó” chứ không còn lổn nhổn như đường lên Nhổn nữa. Thế nhưng, hiện giờ, “con đường” mà họ “được hưởng” trong suốt 3 năm qua là như thế này đây.
Ô tô thụt bánh giữa “đầm lầy”
Ngày nắng, người qua đường bị bụi bặm bám thành từng lớp. Trời mưa như mấy hôm nay thì… thôi rồi. Chỗ thì như cái hồ lớn với một mầu đất mà bên dưới nó ẩn chứa không biết bao nhiêu bẫy “ổ voi” chầu chực người đi qua nó. Cảnh xe đạp lật ngược, xe máy thụt hố không lên được cứ ngày ngày diễn ra.
“Luồn” hết sức có thể để tìm một lối thoát.
Lên trên tí nữa là một “đầm lầy” kéo dài. Người dân ngày ngày đi qua đây coi đây là chỗ đáng sợ nhất. Ôtô kẹt bánh, xe máy trơn trượt ngã ngay trước đầu xe bus. Xe đạp chẳng thể đạp mà chỉ còn nước xuống bê cả xe lên mà đi. Ùn tắc từ xe bus cho đến xe con, thậm chí xe thồ.
Chẳng biết nên đi lối nào?
"Dấu vết" còn lại...
Sau 3 năm, cái mà đội ngũ thi công con đường này đạt được là một đoạn đường vài ngày lại có biển cấm đi lối này, đề nghị đi đường… ngược chiều bên kia để sửa đường bên này.
Diệp Thanh
Việt Báo
mình chả nhớ gì - hu mình chỉ nhớ - sáng thức dạy lúc 5h sáng đi học trời hà nội đen thui thủi thùi thui - jogging cho lên tinh thần để đỡ nhức đầu chuyện gia đình - rồi phi lên xe bus - rồi đi học - rồi phi lên thư viện 3k - 5k cũng phải ghi chép để chi tiêu hoàn hảo - nghĩ được không - ôi đi học sướng lắm hạnh phúc lắm - suốt 4 năm nhọc nhằn :(( -
cho nên nghỉ 1 năm thì cũng chả sao . Suy nghĩ quá dan chun nhỉ - làm sao biết được . Có ai hiểu được nỗi khổ ấy đâu - ngoài nỗi khổ ấy còn 1 nỗi nhục khác cơ . Ôi trời gian nan lắm ấy.
Trưa về trời nắng chang chang - đáng khóc mà ta cứ hát tràn ấy .
mấy năm trời nhìn lại vẫn thấy kinh kinh nhở .Ám ảnh lắm ấy .
lại còn nhớ trò mình thường xuyên đợi đến đít mới thèm ôn - thường xuyên bỏ học ra bờ hồ ngồi đọc sách . Hí hí . Nghĩ sao . Dở hơi ăn cám hấp nhờ .
Trường lớp hoành tráng thế kia cơ mà :)) - bằng thơm :))
thực tế là với những nỗ lực dập mẹt của mình hồi xinh viên thì mình thừa sức tự tin bước vào thị trường lao động 2008 lúc bấy giờ - phải cái đau đớn làm sao mình lúc ấy đau lắm ấy - nhục lắm ấy đau suốt 4 năm trời đến lúc ấy là mình không chấp nhận nổi rồi . Mình nhớ bà mình .
Lúc ấy mình cú lắm - vừa cay cú vừa vật vã .
và để cho chúng nó thấy mình sẵn sàng kính biếu chúng nó cái pằng ấy .
So sánh chết cười .Mình nhớ lắm mình nhớ lắm .
7-2008 đến 6-2009 mình mới đi làm việc ở cái tổ quỉ ấy - mà thực sự hồi ấy ở nhà mình cũng thấy vui - bớt khổ sở bớt nước mắt - mình nghĩ bụng cứ coi như mình đi học tiến tu đi - cứ coi như mình trượt đại học một năm đi - mình thích những cuộc chơi công bằng . Bà ngoại đi rồi thì kiếm tiền mà làm gì . Thưở ấy mình hận bố mẹ - vì bố mẹ mình mới đi học ở đấy - tuy các giảng viên và bạn bè rất tuyệt vời nhưng nó cũng không làm mình vơi đi nỗi đau nào cả - tuyệt vời thì cũng chẳng bằng mình tuyệt vời - hồi đấy quả nỗ lực ôi 4 năm giời lao khổ của tôi .
nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại toàn mình tự cho mình cơ hội đấy chứ - từ hồi 18 tuổi trở đi là mình hết hồng phấn rồi - bố mẹ á - quên đi - vì tự lập thế cho nên mình béo hồng phấn như các bạn đâu các bạn .
cũng nhờ có cuộc sống lúc bấy giờ và gia đình và chuyên nghành mình mới hiểu được - sức làm việc và sáng tạo của con người ta kinh hoàng thế nào - 5h ra đi - mẹ kiếp ngã đập mặt xuống thì lại tự gạt nước mắt bước tiếp cấm hé răng nửa câu với thằng nào con nào .
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày hôm qua. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngày hôm qua. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011
kí ức quá đẹp
Đường 32 "hành" dân: Trách nhiệm do ai?
- Đồng cảm với phản ánh của một độc giả về con đường 32 "hành dân", một số bạn đọc đã gửi thư về tòa soạn để nêu lên những bức xúc của mình khi đi qua con đường này.
Con đường tử thần
Bao giờ người dân có thể đi lại thoải mái trên con đường này. Ảnh: DT
Tôi cũng là người hàng ngày phải đi qua đoạn đường này. Có thể nói, nó như 1 con đường tử thần mà mỗi một buổi sáng dắt xe đi, tôi đã thấy sợ hãi và chùn bước. Mỗi buổi chiều, từ công ty trở về với tâm trạng uể oải sau 1 ngày làm việc căng thẳng mà nghĩ đi qua đoạn đường đó là lại thấy thật khủng khiếp.
3 năm liền học trường ĐH Công nghiệp, ngày nào tôi cũng đi qua đoạn đường từ Phùng - Nhổn, đoạn đường thi công đã lâu mà mãi cũng chỉ làm được 1 đoạn Lai Xá liền kề Nhổn, chứ nếu như tiến sâu về Trôi đến Phùng thì thôi rồi, diễn cảnh lại không khác gì ở đoạn Lai Xá.
Trời mà nắng thì khói bụi đường hòa vào không khí, dùng khăn bịt mặt cùng mũ bảo hiểm có kính che cũng chưa ăn thua. Trời mưa thì đi mà cứ nơm nớp lo sợ các ổ gà có chờ mình làm bến đáp không nữa. Nhầy nhụa vì bùn đất, xe máy hay bất kể phương tiện nào đi qua đoạn đường đó thì cứ như được trát thêm một lớp sơn bảo vệ màu đồng hay không nữa.
Thật mong chủ đầu tư công trình sớm tiến hành hoàn thiện đoạn đường Nhổn - Phùng để người dân đi lại với một thái độ thư thái chứ đi lại mà đầy áp lực như thế, thử hỏi tai nạn có xảy ra hay không? Nguyễn Thị Mai, Hà Tây, email: huongmai120@...
Nguyên nhân tại đâu?
Đã đến lúc đòi hỏi cần công khai nội dung dự án đầu tư tuyến đường này, nguyên nhân tại đâu mà thi công chậm vậy. Vai trò trách nhiệm của chủ đầu tư, UBND TP Hà Nội, UBND tỉnh Hà Tây, Bộ Giao thông Vận tải, năng lực thi công của các đơn vị thi công có đúng như trúng thầu? Thiết nghĩ, ở đây, có lẽ nguồn vốn không thiếu, chỉ thiếu năng lực điều hành và thiếu trách nhiệm với người dân. H.T.H, Hà Nội
Đường hỏng đã 11 năm?!
Thật sự đọc bài báo này tôi mới nhớ đến con đường quốc lộ 32. Đã lâu lắm rồi, từ khi tôi còn là sinh viên đi học ở HN, tôi có đi qua con đường này nhưng vì đường hư hỏng quá nặng nên tôi đã chuyển qua đường Láng Hòa Lạc, tính ra là gần 11 năm. Tôi không thể hiểu được lương tâm những con người đã và đang làm con đường này, họ có biết nỗi khổ của những người dân sinh sống gần đường, những người đi qua con đường này... Bao nhiêu người đã bị tai nạn, bao nhiêu người đã bị chết, bao nhiêu gia đình thiếu bố hoặc mẹ... Không thể chấp nhận được. Trong Sánh, Hà Tây
Dân khổ kêu ai?
Nhìn những bức ảnh do tác giả gửi đến tòa soạn, chúng tôi là những người dân ở ven đường QL 32 thuộc địa phận tỉnh Hà Tây cũng thấy vô cùng ngao ngán. Không biết đến bao giờ con đường mới được làm xong. Cứ đến kỳ tiếp xúc cử tri nào dân cũng kêu, cũng phản ánh đến các cấp chính quyền, HĐND các cấp nhưng con đường cứ bị đào bới từng đoạn rồi bỏ hàng nửa năm trời không ai động đến để người dân chịu khổ vì bụi, vì bẩn. Đây là con đường cửa ngõ phía Tây của Thủ đô, không ai ngờ lại tệ hại đến thế. Liệu Bộ Giao thông Vận tải có để ý đến việc yêu cầu các nhà thầu thi công đúng tiến độ hay không? Hà Thương, Đan Phượng, Hà Tây
- Đồng cảm với phản ánh của một độc giả về con đường 32 "hành dân", một số bạn đọc đã gửi thư về tòa soạn để nêu lên những bức xúc của mình khi đi qua con đường này.
Con đường tử thần
Bao giờ người dân có thể đi lại thoải mái trên con đường này. Ảnh: DT
Tôi cũng là người hàng ngày phải đi qua đoạn đường này. Có thể nói, nó như 1 con đường tử thần mà mỗi một buổi sáng dắt xe đi, tôi đã thấy sợ hãi và chùn bước. Mỗi buổi chiều, từ công ty trở về với tâm trạng uể oải sau 1 ngày làm việc căng thẳng mà nghĩ đi qua đoạn đường đó là lại thấy thật khủng khiếp.
3 năm liền học trường ĐH Công nghiệp, ngày nào tôi cũng đi qua đoạn đường từ Phùng - Nhổn, đoạn đường thi công đã lâu mà mãi cũng chỉ làm được 1 đoạn Lai Xá liền kề Nhổn, chứ nếu như tiến sâu về Trôi đến Phùng thì thôi rồi, diễn cảnh lại không khác gì ở đoạn Lai Xá.
Trời mà nắng thì khói bụi đường hòa vào không khí, dùng khăn bịt mặt cùng mũ bảo hiểm có kính che cũng chưa ăn thua. Trời mưa thì đi mà cứ nơm nớp lo sợ các ổ gà có chờ mình làm bến đáp không nữa. Nhầy nhụa vì bùn đất, xe máy hay bất kể phương tiện nào đi qua đoạn đường đó thì cứ như được trát thêm một lớp sơn bảo vệ màu đồng hay không nữa.
Thật mong chủ đầu tư công trình sớm tiến hành hoàn thiện đoạn đường Nhổn - Phùng để người dân đi lại với một thái độ thư thái chứ đi lại mà đầy áp lực như thế, thử hỏi tai nạn có xảy ra hay không? Nguyễn Thị Mai, Hà Tây, email: huongmai120@...
Nguyên nhân tại đâu?
Đã đến lúc đòi hỏi cần công khai nội dung dự án đầu tư tuyến đường này, nguyên nhân tại đâu mà thi công chậm vậy. Vai trò trách nhiệm của chủ đầu tư, UBND TP Hà Nội, UBND tỉnh Hà Tây, Bộ Giao thông Vận tải, năng lực thi công của các đơn vị thi công có đúng như trúng thầu? Thiết nghĩ, ở đây, có lẽ nguồn vốn không thiếu, chỉ thiếu năng lực điều hành và thiếu trách nhiệm với người dân. H.T.H, Hà Nội
Đường hỏng đã 11 năm?!
Thật sự đọc bài báo này tôi mới nhớ đến con đường quốc lộ 32. Đã lâu lắm rồi, từ khi tôi còn là sinh viên đi học ở HN, tôi có đi qua con đường này nhưng vì đường hư hỏng quá nặng nên tôi đã chuyển qua đường Láng Hòa Lạc, tính ra là gần 11 năm. Tôi không thể hiểu được lương tâm những con người đã và đang làm con đường này, họ có biết nỗi khổ của những người dân sinh sống gần đường, những người đi qua con đường này... Bao nhiêu người đã bị tai nạn, bao nhiêu người đã bị chết, bao nhiêu gia đình thiếu bố hoặc mẹ... Không thể chấp nhận được. Trong Sánh, Hà Tây
Dân khổ kêu ai?
Nhìn những bức ảnh do tác giả gửi đến tòa soạn, chúng tôi là những người dân ở ven đường QL 32 thuộc địa phận tỉnh Hà Tây cũng thấy vô cùng ngao ngán. Không biết đến bao giờ con đường mới được làm xong. Cứ đến kỳ tiếp xúc cử tri nào dân cũng kêu, cũng phản ánh đến các cấp chính quyền, HĐND các cấp nhưng con đường cứ bị đào bới từng đoạn rồi bỏ hàng nửa năm trời không ai động đến để người dân chịu khổ vì bụi, vì bẩn. Đây là con đường cửa ngõ phía Tây của Thủ đô, không ai ngờ lại tệ hại đến thế. Liệu Bộ Giao thông Vận tải có để ý đến việc yêu cầu các nhà thầu thi công đúng tiến độ hay không? Hà Thương, Đan Phượng, Hà Tây
Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011
Chả ra giề .
http://www.youtube.com/watch?v=oNXy3rL2HXw
gắng lên rồi mình sẽ vào Đà nẵng thêm dăm ba bận nữa để thăm thú .
Thề - sau này con mình
1. KHÔNG CHUYÊN VĂN --. ý tưong này do ông bô mà nên - ân hận , cũng thấy mình học hành không đến nơi đến chốn lại thấy con gái sáng dạ từ bé - thích đọc sách thích văn chương - thích lắm ấy mình bị bệnh mọt sách bẩm sinh - hồi bé cứ mẹ ở nhà bà ngoại ở nhà là bắt đọc chuyện cổ tích cho nghe , tầm cấp 1 là sách vở tràn nhà - cấp 2 chuyên văn thì còn ác chiến hơn - cho nên lên cấp 3 mình bị shock văn hóa - shock thực sự - cú shock văn hóa này cùng với nhiều thứ nữa đã đánh gục mình .
2. KHÔNG HỌC THÊM
http://www.youtube.com/watch?v=lEW9e0zzKC8
chết cười - mà éo thể nào mà cười được í - cuối tuần sinh hoạt nào cũng ầm ĩ - tiết học văn nào cũng là tội đồ - thế mà năm béo nào cũng phải đi họp lớp không biết ta ân hận lắm vì đã vào chuyên văn sao - đúng là một vết nhơ trong hành trình sống của Duy Liên .
Ngáp) how ồ ôi………...3h sáng...căn bậc ba của x...cộng căn bậc ba của y...cố lên...5 bài nữa thôi...(ngáp) hô ồ ôi..................................học
Học học học hộc máu mồm ta vẫn học
Học học học hốc mắt đen sì ta vẫn học
Học để ngày mai nên người
Học để cha mẹ được cười
Học để thầy cô không còn chê là mình lười
Học để óc chúng mình phình to bằng 10 quả bưởi
Học cho thành tiến sỹ cho thành giáo sư để cho mọi người được cười thật là tươi
Học học học hộc máu mồm ta vẫn học
Học học học hốc mắt đen sì ta vẫn học
Và ông mặt trời đã lên đêm qua em thức trắng cả 1 đêm,làm xong 25 bài toán bài tập về nhà và cả bài học thêm,bài tập làm xong em xếp gọn gàng thành một tệp,đầu em gật gù mắt em thiếu ngủ lúc nào cũng đòi khép,đôi chân lê lết mỏi mệt em bước đi đến trường,vác theo cái balo to tướng cái cặp nặng nề dáng em nhỏ bé nhưng trông em thật là thương.Hôm nay em phải chiến đấu với năm tiết học ở trường,chiều em học toán thầy Hùng học văn cô Hương em phải học đi học lại một bài như thế mới gọi là chất lượng,ôn tập nhiều lần và làm một đống bài tập em được thầy cô dạy cho trước chương trình,bởi vì em rất là thông minh,bởi vì em học rất đỉnh,học ngày học đêm học thêm học chính em học cả lúc đi vệ sinh,không có thì giờ cho mấy việc linh tinh
Em sinh ra là để học
Cuộc sống trôi như chong chóng
Em ngồi một chỗ em học
Bạn bè đá cầu đá bóng
Em vẫn nhốt mình trong phòng chẳng biết làm gì ngoài học
Tuổi thơ chủa em vứt vào 1 góc và chỉ có học mà thôi
(Ô la la cuộc đời này vui quá cơ
Ăn em thấy thơ ngủ em mơ thấy sách
Ô la la cuộc đời này đẹp quá cơ
Và chẳng có chi thời gian trôi đi ngoài học) (2 lần)
Một ngày có 24 giờ em dành 2 tiếng để ngủ còn lại em dành để học với cha mẹ em hình như như thế vẫn chưa đủ,thầy cô vẫn chưa hài lòng như thế vẫn luoi` còn ngu,muốn trở thành học sinh ưu tú em phải học ngay cả trong khi ngủ,kiến thức mà nhồi chưa đủ thì em vẫn bị thầy nói là ngu.Hôm nay em phải cố gắng em làm cho đủ chục bài về hàm số mũ,1 lũ lít nhít động từ tiếng Anh.Và em phải làm cho sạch phải làm cho nhanh phải tất cả mọi exercise.Bởi vì em không giống như ai,thầy cô muốn em trở thành một thiên tài,cha mẹ muốn em thật vĩ đại,còn em em thấy em dần bị biến thái,mắt em lồi hết ra ngoài,mặt em đeo 2 cái ghíp chai,dầy cộp dầy cộp người em gầy còm nhỏ xíu như 1 con nhái,thời tiết thay đổi 1 cái đủ làm em ốm em sốt em nôn,nhìn em mỗi lần học ôn trông như 1 cái xác không hồn,kỳ thi năm nay em phải là số 1,vì thế đêm nay em phải thức trắng em học đến 4 h,học thuộc hết thơ,định lý tiên đề em đều phải nhớ.... nhớ… nhớ… nhớ…
.
Mọi người chìm vào giấc ngủ và mơ,riêng em một mình em bơ vơ,,1 đống bài toán vẫn đang chờ,em phải học thuộc hết 10 bài thơ,đồng hồ điểm đến 4h,và em gục ngã xuống bàn,màn đêm cũng đã tan trời cũng đã sáng 6h,vội vàng em soạn lại sách vở,em không muốn bị muộn giờ,để phải bỏ lỡ danh hiệu học sinh gương mẫu học sinh ngoan,nếu thế về nhà em sẽ bị quát bị nạt,Cuộc sống của em cứ thế trôi đi thật nhạt nhàm chán chẳng thi chẳng vị và những lúc buồn em vẫn thường ngồi em hát
(Ô la la cuộc đời này vui quá cơ
Ăn em thấy thơ ngủ em mơ thấy sách
Ô la la cuộc đời này đẹp quá cơ
Và chẳng có chi thời gian trôi đi ngoài học) (2 lần)
thích gái Kim hơn - trông thật máu lửa - nhớ Tú hitle dê xồm hơn - mà cháu tư sản - mẹ y tá - bố kế toán chả hiểu nghĩ ngợi phặc gì đi học chuyên văn - rõ dở người . Mất đứt 4 năm khổ sở . Đời người có mấy cái 4 năm - từ cái 4 năm ấy lại dẫn sang cái 3 năm nt - đời người có mấy cái 7 năm - từ 7 năm ấy lại chuyển qua 7 năm khác đời người có mấy cái 14 năm . Hận uất .
y chang một bài văn lạc đề từ đầu càng viết càng sai lè lè .
như em chuyên chọn - nó học 1 E bà thanh luyện vở sạch chữ đẹp lạy chúa tôi 2A chọn toán Hà béo - mợ này mình biết hồi còn làm trong chi đội - sinh hoạt đội - ôi trông to béo có quả kính cận y chang bạn cú mèo đậu trên cây í . Hồi ấy mình học lớp 4 , lớp 5 gì ấy thường xuyên sinh hoạt đội - dạy các em lớp 2 hí hí . Vở viết văn của mình thì toàn được giữ lại cho các em cấp dưới làm mẫu hí hí . Tự thấy ngưỡng mộ thời thơ ấu của bản thân .
gắng lên rồi mình sẽ vào Đà nẵng thêm dăm ba bận nữa để thăm thú .
Thề - sau này con mình
1. KHÔNG CHUYÊN VĂN --. ý tưong này do ông bô mà nên - ân hận , cũng thấy mình học hành không đến nơi đến chốn lại thấy con gái sáng dạ từ bé - thích đọc sách thích văn chương - thích lắm ấy mình bị bệnh mọt sách bẩm sinh - hồi bé cứ mẹ ở nhà bà ngoại ở nhà là bắt đọc chuyện cổ tích cho nghe , tầm cấp 1 là sách vở tràn nhà - cấp 2 chuyên văn thì còn ác chiến hơn - cho nên lên cấp 3 mình bị shock văn hóa - shock thực sự - cú shock văn hóa này cùng với nhiều thứ nữa đã đánh gục mình .
2. KHÔNG HỌC THÊM
http://www.youtube.com/watch?v=lEW9e0zzKC8
chết cười - mà éo thể nào mà cười được í - cuối tuần sinh hoạt nào cũng ầm ĩ - tiết học văn nào cũng là tội đồ - thế mà năm béo nào cũng phải đi họp lớp không biết ta ân hận lắm vì đã vào chuyên văn sao - đúng là một vết nhơ trong hành trình sống của Duy Liên .
Ngáp) how ồ ôi………...3h sáng...căn bậc ba của x...cộng căn bậc ba của y...cố lên...5 bài nữa thôi...(ngáp) hô ồ ôi..................................học
Học học học hộc máu mồm ta vẫn học
Học học học hốc mắt đen sì ta vẫn học
Học để ngày mai nên người
Học để cha mẹ được cười
Học để thầy cô không còn chê là mình lười
Học để óc chúng mình phình to bằng 10 quả bưởi
Học cho thành tiến sỹ cho thành giáo sư để cho mọi người được cười thật là tươi
Học học học hộc máu mồm ta vẫn học
Học học học hốc mắt đen sì ta vẫn học
Và ông mặt trời đã lên đêm qua em thức trắng cả 1 đêm,làm xong 25 bài toán bài tập về nhà và cả bài học thêm,bài tập làm xong em xếp gọn gàng thành một tệp,đầu em gật gù mắt em thiếu ngủ lúc nào cũng đòi khép,đôi chân lê lết mỏi mệt em bước đi đến trường,vác theo cái balo to tướng cái cặp nặng nề dáng em nhỏ bé nhưng trông em thật là thương.Hôm nay em phải chiến đấu với năm tiết học ở trường,chiều em học toán thầy Hùng học văn cô Hương em phải học đi học lại một bài như thế mới gọi là chất lượng,ôn tập nhiều lần và làm một đống bài tập em được thầy cô dạy cho trước chương trình,bởi vì em rất là thông minh,bởi vì em học rất đỉnh,học ngày học đêm học thêm học chính em học cả lúc đi vệ sinh,không có thì giờ cho mấy việc linh tinh
Em sinh ra là để học
Cuộc sống trôi như chong chóng
Em ngồi một chỗ em học
Bạn bè đá cầu đá bóng
Em vẫn nhốt mình trong phòng chẳng biết làm gì ngoài học
Tuổi thơ chủa em vứt vào 1 góc và chỉ có học mà thôi
(Ô la la cuộc đời này vui quá cơ
Ăn em thấy thơ ngủ em mơ thấy sách
Ô la la cuộc đời này đẹp quá cơ
Và chẳng có chi thời gian trôi đi ngoài học) (2 lần)
Một ngày có 24 giờ em dành 2 tiếng để ngủ còn lại em dành để học với cha mẹ em hình như như thế vẫn chưa đủ,thầy cô vẫn chưa hài lòng như thế vẫn luoi` còn ngu,muốn trở thành học sinh ưu tú em phải học ngay cả trong khi ngủ,kiến thức mà nhồi chưa đủ thì em vẫn bị thầy nói là ngu.Hôm nay em phải cố gắng em làm cho đủ chục bài về hàm số mũ,1 lũ lít nhít động từ tiếng Anh.Và em phải làm cho sạch phải làm cho nhanh phải tất cả mọi exercise.Bởi vì em không giống như ai,thầy cô muốn em trở thành một thiên tài,cha mẹ muốn em thật vĩ đại,còn em em thấy em dần bị biến thái,mắt em lồi hết ra ngoài,mặt em đeo 2 cái ghíp chai,dầy cộp dầy cộp người em gầy còm nhỏ xíu như 1 con nhái,thời tiết thay đổi 1 cái đủ làm em ốm em sốt em nôn,nhìn em mỗi lần học ôn trông như 1 cái xác không hồn,kỳ thi năm nay em phải là số 1,vì thế đêm nay em phải thức trắng em học đến 4 h,học thuộc hết thơ,định lý tiên đề em đều phải nhớ.... nhớ… nhớ… nhớ…
.
Mọi người chìm vào giấc ngủ và mơ,riêng em một mình em bơ vơ,,1 đống bài toán vẫn đang chờ,em phải học thuộc hết 10 bài thơ,đồng hồ điểm đến 4h,và em gục ngã xuống bàn,màn đêm cũng đã tan trời cũng đã sáng 6h,vội vàng em soạn lại sách vở,em không muốn bị muộn giờ,để phải bỏ lỡ danh hiệu học sinh gương mẫu học sinh ngoan,nếu thế về nhà em sẽ bị quát bị nạt,Cuộc sống của em cứ thế trôi đi thật nhạt nhàm chán chẳng thi chẳng vị và những lúc buồn em vẫn thường ngồi em hát
(Ô la la cuộc đời này vui quá cơ
Ăn em thấy thơ ngủ em mơ thấy sách
Ô la la cuộc đời này đẹp quá cơ
Và chẳng có chi thời gian trôi đi ngoài học) (2 lần)
thích gái Kim hơn - trông thật máu lửa - nhớ Tú hitle dê xồm hơn - mà cháu tư sản - mẹ y tá - bố kế toán chả hiểu nghĩ ngợi phặc gì đi học chuyên văn - rõ dở người . Mất đứt 4 năm khổ sở . Đời người có mấy cái 4 năm - từ cái 4 năm ấy lại dẫn sang cái 3 năm nt - đời người có mấy cái 7 năm - từ 7 năm ấy lại chuyển qua 7 năm khác đời người có mấy cái 14 năm . Hận uất .
y chang một bài văn lạc đề từ đầu càng viết càng sai lè lè .
như em chuyên chọn - nó học 1 E bà thanh luyện vở sạch chữ đẹp lạy chúa tôi 2A chọn toán Hà béo - mợ này mình biết hồi còn làm trong chi đội - sinh hoạt đội - ôi trông to béo có quả kính cận y chang bạn cú mèo đậu trên cây í . Hồi ấy mình học lớp 4 , lớp 5 gì ấy thường xuyên sinh hoạt đội - dạy các em lớp 2 hí hí . Vở viết văn của mình thì toàn được giữ lại cho các em cấp dưới làm mẫu hí hí . Tự thấy ngưỡng mộ thời thơ ấu của bản thân .
đừng nhìn lại sau lưng
con ỉn - hi vọng là một ngày nào đó mày không phải hát bài Tình mẹ và sụt văn sùi như tao.
Hâm mộ và khâm phục mày .Duy nhất nhớ cái tối hôm dancing ở nhà chính thôi - với mày và cả Nga nữa . Nhưng bắt đầu từ đó mình thay đổi thật sự - ôi con người - sống - vận động và thay đổi --- nhớ lớp 12 - tao quen mày khi nào nhỉ - ừ lớp 12 . >:D< http://www.abercrombie.com/webapp/wcs/stores/servlet/CategoryDisplay?catalogId=10901&storeId=11203&langId=-1&topCategoryId=12203&categoryId=12265&parentCategoryId=12248 tất cả những thiết kế của A&F đều làm mình phải ngả mũ cúi đầu luôn năm nay các bạn Blue đã hoàn toàn không móc được tí tiền nào của mình - dạo này chả cập nhật được chút thời trang mới nào nhỉ - thấy mình quá cũ .
ca khúc phản chiến
http://www.youtube.com/watch?v=KjNJmwwf7QA
bài này thấy ở máy của bạn Virgin >:D< - love much .the numb - promiese giống ôn con Cao sơn chuyên gia bắt nạt mình - con ỉn . Bạn Virgin này lấy vợ chưa nhỉ ? - hồi xưa nhìn gia đình bạn ấy mình thèm lắm lắm ấy . Lạy chúa . tuy không mua được con chuẩn như bạn Virgin nhưng thế này cũng là đủ cho giấc mơ xinh viên hạnh phúc hát ca rùi .
làm sao để có thể yêu mọi người được hơn nữa nhỉ . Eo ôi quá là yêu người yêu đời luôn ấy .
Cháu mình giờ phải 4 tháng rồi ấy nhỉ - vẫn chưa thèm bò xuống thăm hự tha lỗi cho bác cháu ơi - bác bận ... ngủ nướng ôn thi và xin việc .Năm ngoái thì bạn Dung đen - chết cười - ai đấy Liên 9M - ứ liên can - tao Dung đen đây .... abc tao cưới . Con Dung này số ngon mình hâm mộ nó và hâm mộ cả giai nhà nó nữa .
Nhớ bà ngoại aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
Hiền ku - hức - năm mới và năm cũ đều đã lại phiền mày - it's will be ok - will be ok . Thanks ku - thanks ku so much - lo tìm việc đi - 3 năm sau cho t ăn kẹo vẫn vừa mà . >:D< - mình nhớ ra là nhờ nó mình mới biết đạp xe máy - quá yêu ấy. Bà mẹ Tùng . Ánh không biết giờ này ra sao - đã chồng con gì chưa bạn tôi nhỉ - Tùng Dương nữa - Cẩm Vân Cẩm Tú nữa - Linh Ngựa nữa - Xuân Chung nữa . Ôi hạnh phúc quá giản đơn . có đợt nhà mất cái xe đạp - 700k thôi mà ầm ĩ cả xóm - 700k với mình lúc ấy là gì nữa đâu - 7 buổi dạy học quá đơn giản . Hãy sống với nhau có tình hơn thôi mà .
http://sannhac.com/r1173007/Hua-xin-Hoa-tam-Ngheiu.htm
ca khúc vẽ tim vẽ tọt của bạn Jane Zhang cũng hay - bạn này hát hay giọng chất phải cái không cá tính lắm . Nhưng mà khá hơn rất nhiều mặt bằng chung rùi .
năm ngoái bạn Huyền có mời mình đi ăn cưới vậy- nghĩa là vẫn còn nhớ đến nhau thế là quá vui . Đáng tiếc hồi ấy mình không thể vác cái bộ dạng ngớ ngẩn VPDD đến dự đám cưới bạn được .
I pay for what i choice .
huaxin ----> ngày xưa rất hay được bật cho nghe í - nhưng mẹ đã ra sắc lệnh là nghiêm cấm không được lấy chồng tàu . Chẹp chẹp chẹp . Mẹ có tiếc không mẹ - dân tàu là biết làm ăn kinh khủng .
Năm ngoái thấy phong trào yêu giai Hàn - lấy giai Đài rầm rộ quá mình cũng có chút lao xao với giai Quảng Tây hự .
http://sannhac.com/r1264442/Jin-tian-ni-yao-jia-gei-wo-Ngheiu.htm
chẹp thế là cưới rùi ấy Viễn - Huyền - Yến Hải - Yến Hoàng - Diệu Trang đang ở Lâm Đồng Boxit - hoàn toàn không liên can gì đến em ợ .
giòi em năm nay đã có tình yêu mới - không lo đâu - sự gì đến rồi sẽ đến thôi mà - muah - yêu bánh sinh nhật - đợi khi nào tao luyện thành công tay nghề làm bánh sẽ call mày đến sẻ chia thành quả.
Đùa không tin được - bạn Nghé này cũng học Nguyễn Trãi giống mình á - à lại còn học cùng lớp bạn Maya nữa cơ mà - Maya học cùng với cả con bé Hiền bị chém - mỗi lần biểu diễn dạ hội trên trường là diễn hoành tráng - trường nào cũng thế thoai mình giờ tự hào là dân Nguyễn Trãi hơn chuyên văn ấy chứ . Vâng - tôi học Nguyễn Trãi ạ . Ấy . Smiling .
có cô cần - cô Hương cô nào nữa nhỉ chủ nhiệm . Ôi mình mất trí nhớ hoàn toàn .
chỉ nhớ là hồi mới vào đấy bị tự kỉ toàn tập luôn .
em Gà nhép của chị mặc cho gia đình có sóng gió bão bùng ra sao vẫn trưởng thành rứt vững mạnh
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nhung-Dieu-Gian-Don-Tra-My/IWZCAEBD.html
nghe bài này thấy hạnh phúc quá - yêu em yêu em yêu em .
Gà nhép bên cạnh thành quả của ông bô - bạn Gà giờ đã vụt trở thành ngôi sao sáng trong gia đình - biểu tượng của ấm no hạnh phúc và thành đạt.
Thích cái ảnh của 2 chị em
bạn ấy không giống chị tí nào .
nhớ ngày bạn ấy mới sinh ra - chị bế trên tay mãi mà không thèm mở mắt nhìn chị ---> theo lời bạn í là KHINH ! đấy - thế đấy .
Ôi bạn í nhớn được chừng này là công sức của bao người đấy - yêu thương hết sức .
ồ nhan sắc học viện này - cũng xinh phết nhờ .
ôi hoa khôi nguyễn trãi hí hí.
đẹp kể cũng có giá trị của đẹp thật - nhưng nói chung đẹp là chấp nhận sương gió - phiền nhiễu ... phức tạp .
p/s : ảnh thưở mới lớn của mình trông quá đỗi hiền lành chân đất mắt toét - a Trà xinh cũng lấy chồng rồi đấy . Xinh thật . Trà béo xinh đẹp . Hoàng Hằng xinh đẹp . Liên xinh đẹp trích lời gái Tướng Phủ
số gái nó đây
http://www.youtube.com/watch?v=bC8aCymVnwo&playnext=1&list=PL9D177D0B4A32111C
staying alive hóa ra là phim này - xem mấy năm trước và luôn nhớ về một người :D
-----> gái này nó cũng biết nấu ăn ợ - em ưng .
câu quen quá hóa nhờn rất đúng ấy . Cho nên hãy cứ giữ một khoảng cách nhất định
một nhan sắc học viện khác - làm bên VTV - ừm đại để cũng con nhà nòi .
thanks vì đã make up cho tớ y chang rock chick - bó một số thứ tay mà từ đợt ấy giở đi mình luôn thề sống thề chết là có tiền sẽ đi học make up và thửa ngay một bộ make up rút cuộc là giấc mơ chỉ là giấc mơ .
DD nhiệt tình với bạn bè lắm í - lạy chúa mẹ mình bảo mình được tay chơi bạn không sai chút nào đâu
http://www.youtube.com/watch?v=sihPvKT0ufg&feature=related -->f gợi nhớ đến dung cave khéo và láo và thời trang và nhà khâm thiên và đại gia và ăn chơi trác tác - hị 16,17 tuổi đầu mà nạo thai 5,7 lần - nói về độ trơ thì em Linh sinh sau đẻ muộn này cóc bằng nó - giọng cười trứ danh - học dốt thì đừng hỏi nhưng con đấy nó lại không ngu tẹo nào - nhớ phết - cái gai một thưở của mình - cái gì cũng chỉ tồn tại ở một thời điểm thôi. ngày xưa đại gia của em dung chỉ đến SH la cùng nhưng đấy là sinh nhầm thời - con đấy mà sinh vào thời khác là khác lắm - giọng nói thảo mai - ôi giời . Trứ danh .
số con bé này sướng nhỉ trong khi mình đang phải ôn học toán hsg lớp 5 , học tiếng anh thì nó đi học múa - hồi 4 tuổi mẹ cho mình đi học múa rồi ấy nhưng thất bại toàn tập .
đến năm 12 tuổi thì đi học chuyên văn lạy chúa văn vẻ làm búa gì - chả tích sự nước mẹ gì . trong khi nó được đi học múa - kiếm tiền - ô đến năm lớp 9 tích được cả núi tiền mua LX - trong khi lúc ấy mình vẫn mải ghen tị với các bạn hiền nhà giàu vật vã .
Đến khi lên cấp 3 thì chắc vẫn diễn và kiếm tiền đều - thành thực chả biết cháu này là ai mấy năm nay mới nổi lên như cồn . Đúng rồi - đến năm 97 , 98 đổ ra là thị thành ăn chơi rồi ---> cho nên người như cháu này có thể gọi là gặp thời và trác táng . Thật trác táng . Khi mình đi học ĐH thì kiểu như cháu have sex quay phim giờ thì cháu kiếm 1 show 35m - thật là số hưởng . Dưng no - just say no .
http://www.youtube.com/watch?v=JZDdVNptxAU&feature=related
jane zhang khá hơn mặt bằng chung của bọn tàu rứt nhiều vì biết hét tiếng anh khá chuẩn . nỏ bằng em Kim của mình .
bài này thấy ở máy của bạn Virgin >:D< - love much .the numb - promiese giống ôn con Cao sơn chuyên gia bắt nạt mình - con ỉn . Bạn Virgin này lấy vợ chưa nhỉ ? - hồi xưa nhìn gia đình bạn ấy mình thèm lắm lắm ấy . Lạy chúa . tuy không mua được con chuẩn như bạn Virgin nhưng thế này cũng là đủ cho giấc mơ xinh viên hạnh phúc hát ca rùi .
làm sao để có thể yêu mọi người được hơn nữa nhỉ . Eo ôi quá là yêu người yêu đời luôn ấy .
Cháu mình giờ phải 4 tháng rồi ấy nhỉ - vẫn chưa thèm bò xuống thăm hự tha lỗi cho bác cháu ơi - bác bận ... ngủ nướng ôn thi và xin việc .Năm ngoái thì bạn Dung đen - chết cười - ai đấy Liên 9M - ứ liên can - tao Dung đen đây .... abc tao cưới . Con Dung này số ngon mình hâm mộ nó và hâm mộ cả giai nhà nó nữa .
Nhớ bà ngoại aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
Hiền ku - hức - năm mới và năm cũ đều đã lại phiền mày - it's will be ok - will be ok . Thanks ku - thanks ku so much - lo tìm việc đi - 3 năm sau cho t ăn kẹo vẫn vừa mà . >:D< - mình nhớ ra là nhờ nó mình mới biết đạp xe máy - quá yêu ấy. Bà mẹ Tùng . Ánh không biết giờ này ra sao - đã chồng con gì chưa bạn tôi nhỉ - Tùng Dương nữa - Cẩm Vân Cẩm Tú nữa - Linh Ngựa nữa - Xuân Chung nữa . Ôi hạnh phúc quá giản đơn . có đợt nhà mất cái xe đạp - 700k thôi mà ầm ĩ cả xóm - 700k với mình lúc ấy là gì nữa đâu - 7 buổi dạy học quá đơn giản . Hãy sống với nhau có tình hơn thôi mà .
http://sannhac.com/r1173007/Hua-xin-Hoa-tam-Ngheiu.htm
ca khúc vẽ tim vẽ tọt của bạn Jane Zhang cũng hay - bạn này hát hay giọng chất phải cái không cá tính lắm . Nhưng mà khá hơn rất nhiều mặt bằng chung rùi .
năm ngoái bạn Huyền có mời mình đi ăn cưới vậy- nghĩa là vẫn còn nhớ đến nhau thế là quá vui . Đáng tiếc hồi ấy mình không thể vác cái bộ dạng ngớ ngẩn VPDD đến dự đám cưới bạn được .
I pay for what i choice .
huaxin ----> ngày xưa rất hay được bật cho nghe í - nhưng mẹ đã ra sắc lệnh là nghiêm cấm không được lấy chồng tàu . Chẹp chẹp chẹp . Mẹ có tiếc không mẹ - dân tàu là biết làm ăn kinh khủng .
Năm ngoái thấy phong trào yêu giai Hàn - lấy giai Đài rầm rộ quá mình cũng có chút lao xao với giai Quảng Tây hự .
http://sannhac.com/r1264442/Jin-tian-ni-yao-jia-gei-wo-Ngheiu.htm
chẹp thế là cưới rùi ấy Viễn - Huyền - Yến Hải - Yến Hoàng - Diệu Trang đang ở Lâm Đồng Boxit - hoàn toàn không liên can gì đến em ợ .
giòi em năm nay đã có tình yêu mới - không lo đâu - sự gì đến rồi sẽ đến thôi mà - muah - yêu bánh sinh nhật - đợi khi nào tao luyện thành công tay nghề làm bánh sẽ call mày đến sẻ chia thành quả.
Đùa không tin được - bạn Nghé này cũng học Nguyễn Trãi giống mình á - à lại còn học cùng lớp bạn Maya nữa cơ mà - Maya học cùng với cả con bé Hiền bị chém - mỗi lần biểu diễn dạ hội trên trường là diễn hoành tráng - trường nào cũng thế thoai mình giờ tự hào là dân Nguyễn Trãi hơn chuyên văn ấy chứ . Vâng - tôi học Nguyễn Trãi ạ . Ấy . Smiling .
có cô cần - cô Hương cô nào nữa nhỉ chủ nhiệm . Ôi mình mất trí nhớ hoàn toàn .
chỉ nhớ là hồi mới vào đấy bị tự kỉ toàn tập luôn .
em Gà nhép của chị mặc cho gia đình có sóng gió bão bùng ra sao vẫn trưởng thành rứt vững mạnh
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nhung-Dieu-Gian-Don-Tra-My/IWZCAEBD.html
nghe bài này thấy hạnh phúc quá - yêu em yêu em yêu em .
Gà nhép bên cạnh thành quả của ông bô - bạn Gà giờ đã vụt trở thành ngôi sao sáng trong gia đình - biểu tượng của ấm no hạnh phúc và thành đạt.
Thích cái ảnh của 2 chị em
bạn ấy không giống chị tí nào .
nhớ ngày bạn ấy mới sinh ra - chị bế trên tay mãi mà không thèm mở mắt nhìn chị ---> theo lời bạn í là KHINH ! đấy - thế đấy .
Ôi bạn í nhớn được chừng này là công sức của bao người đấy - yêu thương hết sức .
ồ nhan sắc học viện này - cũng xinh phết nhờ .
ôi hoa khôi nguyễn trãi hí hí.
đẹp kể cũng có giá trị của đẹp thật - nhưng nói chung đẹp là chấp nhận sương gió - phiền nhiễu ... phức tạp .
p/s : ảnh thưở mới lớn của mình trông quá đỗi hiền lành chân đất mắt toét - a Trà xinh cũng lấy chồng rồi đấy . Xinh thật . Trà béo xinh đẹp . Hoàng Hằng xinh đẹp . Liên xinh đẹp trích lời gái Tướng Phủ
số gái nó đây
http://www.youtube.com/watch?v=bC8aCymVnwo&playnext=1&list=PL9D177D0B4A32111C
staying alive hóa ra là phim này - xem mấy năm trước và luôn nhớ về một người :D
-----> gái này nó cũng biết nấu ăn ợ - em ưng .
câu quen quá hóa nhờn rất đúng ấy . Cho nên hãy cứ giữ một khoảng cách nhất định
một nhan sắc học viện khác - làm bên VTV - ừm đại để cũng con nhà nòi .
thanks vì đã make up cho tớ y chang rock chick - bó một số thứ tay mà từ đợt ấy giở đi mình luôn thề sống thề chết là có tiền sẽ đi học make up và thửa ngay một bộ make up rút cuộc là giấc mơ chỉ là giấc mơ .
DD nhiệt tình với bạn bè lắm í - lạy chúa mẹ mình bảo mình được tay chơi bạn không sai chút nào đâu
http://www.youtube.com/watch?v=sihPvKT0ufg&feature=related -->f gợi nhớ đến dung cave khéo và láo và thời trang và nhà khâm thiên và đại gia và ăn chơi trác tác - hị 16,17 tuổi đầu mà nạo thai 5,7 lần - nói về độ trơ thì em Linh sinh sau đẻ muộn này cóc bằng nó - giọng cười trứ danh - học dốt thì đừng hỏi nhưng con đấy nó lại không ngu tẹo nào - nhớ phết - cái gai một thưở của mình - cái gì cũng chỉ tồn tại ở một thời điểm thôi. ngày xưa đại gia của em dung chỉ đến SH la cùng nhưng đấy là sinh nhầm thời - con đấy mà sinh vào thời khác là khác lắm - giọng nói thảo mai - ôi giời . Trứ danh .
số con bé này sướng nhỉ trong khi mình đang phải ôn học toán hsg lớp 5 , học tiếng anh thì nó đi học múa - hồi 4 tuổi mẹ cho mình đi học múa rồi ấy nhưng thất bại toàn tập .
đến năm 12 tuổi thì đi học chuyên văn lạy chúa văn vẻ làm búa gì - chả tích sự nước mẹ gì . trong khi nó được đi học múa - kiếm tiền - ô đến năm lớp 9 tích được cả núi tiền mua LX - trong khi lúc ấy mình vẫn mải ghen tị với các bạn hiền nhà giàu vật vã .
Đến khi lên cấp 3 thì chắc vẫn diễn và kiếm tiền đều - thành thực chả biết cháu này là ai mấy năm nay mới nổi lên như cồn . Đúng rồi - đến năm 97 , 98 đổ ra là thị thành ăn chơi rồi ---> cho nên người như cháu này có thể gọi là gặp thời và trác táng . Thật trác táng . Khi mình đi học ĐH thì kiểu như cháu have sex quay phim giờ thì cháu kiếm 1 show 35m - thật là số hưởng . Dưng no - just say no .
http://www.youtube.com/watch?v=JZDdVNptxAU&feature=related
jane zhang khá hơn mặt bằng chung của bọn tàu rứt nhiều vì biết hét tiếng anh khá chuẩn . nỏ bằng em Kim của mình .
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011
giấc mơ lạ
mẹ hôm qua con có một giấc mơ lạ -
giấc mơ tự nhiên em con bị ốm đầu nó đỏ lên nứt nứt rồi chuyển tím trong giấc mơ con có tận 2 đứa em .
ngay lập tức mẹ đưa đi viện . con tay bế đứa nọ tay bế đứa kia . Rồi mẹ đèo cả 2 đứa trên cái xe đạp leo lên một đỉnh dốc rất cao phía sau có đứa đang đuổi theo - con đã cãi nhau với mẹ - rồi quay sang chửi nhau với bọn người lạ .
cái dốc dựng đững tưởng không thể nào vượt qua , mồ hôi từ người mẹ chảy sang cả áo con ướt đẫm - thế là con ngồi sau bế em khóc - khóc thương mẹ - thương mình - thương em .
Và hơn tất thảy là thương mẹ .
Mồ hôi đầm đìa không nhơ suốt cả tuổi thơ trưởng thành đã khi nào con bị thế - không nhớ nổi .
Con cũng chỉ nhớ khi mình là một cô bé - bé tí teo teo , vẫn hay cầm quyển sách học vần đứng chặn cửa mẹ không cho mẹ đi trực đêm . Cũng chỉ nhớ có lần bố đèo đến trạm - tự nhiên con cho chân vào cái bánh xe đạp , máu chảy đầu đìa - mấy năm sau mẹ đèo con đi học vẽ - em con ngồi sau cũng bị kẹt chân thế máu chảy đầm đìa .
con chỉ nhớ những hôm đi công tác xa 12h đêm vẫn tha thủi ngoài đường tự nhiên nhận được cuộc điện thoại của mẹ - mẹ chứ không phải người bạn nào - có hôm Giáng sinh Hà nội trở lạnh giữa văn phòng trống huếch - con nhận được điện thoại mẹ dặn nhớ mua áo mùa đông
suốt những năm tháng đi học cấp dưới con độc ác - con không biết tại sao nhưng rõ ràng là độc ác - con chỉ biết tung tăng ngửa tay xin tiền - chỉ biết ăn diện vô lối - chỉ biết đua đòi , so sánh với chúng bạn nhà giàu - chỉ luôn nhớ sinh nhật bạn bè mà chả bao giờ nhớ SN mẹ - chỉ luôn biết tung tăng tung tẩy với bạn bè mà chả bao giờ nghĩ đến mẹ . Con sẵn sàng mừng bạn bè thật nhiều tiền - nhưng chưa mua nổi cho mẹ một chiếc áo nào . Khi con bơ vơ vật vờ - mẹ lại dắt tay - bạn bè đứa cười chê - đứa khinh bỉ - đứa mỉa mai - lúc ấy mẹ lại ở bên - con mới biết con lại bị quả đắng - mẹ nói : Mày tưởng đứa nào cũng như mày . Con sai . Con lại sai .
Mẹ lúc nào cũng vậy - bảo vệ con trước những kẻ bắt nạt mình - hồi con 5 tuổi nhà mình ở Thanh xuân con chơi với 1 đám trẻ con ở bến xe bị chúng nó xua đuổi ra chỗ khác - thế là thút thít khóc - khóc xong đứng rất lâu ngoài cửa không dám bò vào sợ mọi người phát hiện ra - thế mà cuối cùng mẹ vẫn nhận ra - mẹ bế con sang nhà bên ấy làm loạn lên --> con sợ thực sự , thấy kinh hơn cả lúc chúng nó đuổi mình về không cho mình chơi cùng .Hic .
Con nhớ hôm thi một môn học trong trường ĐH - không được thi - muộn thi - cái con đường khốn khiếp ấy làm con muộn thi ,
chú thích ảnh con đường khốn khiếp
xe hỏng làm con muộn thi
chú thích ảnh cái xe khốn khiếp . cháu nó là the red one
, thức đêm học bài làm con muộn thi - sáng dạy lúc 6h mà vẫn không kịp - con chả biết làm gì hơn là đứng khóc - lặng lẽ người qua người lại chẳng có ai - sao lúc ấy chẳng có ai đứng lại chìa tay ra giúp tôi . Muộn một năm nữa tôi sẽ ở nhà thêm 1 năm - sẽ chậm kiếm tiền 1 năm - số tiền kiếm được 1 năm ấy sẽ là tiền đề để kiếm nhiều hơn - để còn lo cho em cho mẹ . Lòng con đầy thù hận chua xót . Đại học dạy một tác phẩm rất hay rất bi kịch - Trăng non - khóc .
Nhớ em con hồi bé quấy khóc kinh dị suy dinh dưỡng - đói ăn - rồi nhớ - và nhớ . Còn thấy mừng vì mình vẫn chưa quên .
con lại thấy nhớ - nhớ những đận bạn bè hỏi mình đã dự tính chuyện lấy chồng chưa sao không nhanh nhanh kẻo bố mẹ mày lo - ôi , mày không biết mẹ nào mà chẳng lo cho con gái , bố mẹ tao vừa mua nhà hết tiền rồi thương lắm ấy - xoen xoét xoen xoet cái mồm .
cám ơn - rõ hiểu nhau - mẹ tao chả bao giờ lo linh tinh thế . Thật quá ngớ ngẩn .
con nhớ đợt nghỉ việc văn phòng cũ - mẹ lo lắng - dẫn mẹ mua đồ thấy mẹ già xọp mà lòng mình buồn bã . Mẹ bảo tao chẳng rõ nhà tương lai nhà này sẽ đi về đâu . Con nhớ bạn bè đã cười vào những nỗ lực gần như tuyệt vọng lúc ấy của con .Lạy chúa chuyên văn đã giúp tôi có được những người bạn phi thường thế đấy . Nhớ vay tiền mua lap con cũng chỉ vay được mẹ - chứ đã vay được đứa bạn nào . Khốn khiếp - nguyền rủa mình sao 13 năm trước lại gật đầu đồng ý thi vào chuyên văn - để gặp toàn một lũ oan gia cạn tàu ráo máng để quay lưng lại với gia đình mình - với những trăn trở mẹ cha và quay lưng lại với chính mình . Nên con không bao giờ đi họp là vì thế - thú vui tao nhã của bọn đấy là ăn nhậu - sao ngày xưa không thay vì học văn đi tập nấu lẩu đi - đúng là thứ quái thai - ung nhọt của xã hội - của cả nền giáo dục vô tri .không có cơm cha áo mẹ thì gặm văn ra mà sống à - rồi lấy điểm tổng kết ra để nuôi cha mẹ hả - rồi lấy chồng để báo hiếu ấy hả - hay là kiếm nhiều tiền đi đú đi cà phê cà pháo cho cha mẹ vui .
đường mày mày đi - đường tao tao sống . nhé .
một người mẹ khác
con biết là cả đời này mình cũng không làm phụ nữ hiền dịu được rồi - công dung ngôn hạnh thổ tả gì í - vì mẹ và bà ngoại có như thế đâu .
nhớ hôm đi nộp hồ sơ nộp mãi mà chẳng đứa nào đồng ý nhận mình con tự nhiên nghĩ hay là trăng non đã vận cả vào mình rồi nhỉ ( cười )
hôm con xuống vinh ngồi đối diện với người đàn ông thành đạt anh kể một câu chuyện làm con rất nhớ - anh có một đề nghị làm con xúc động hơn nữa - bao năm ngày ra trường hầu như con đã quên sạch những nỗ lực dập mặt của mình . Anh không biết là tự nhiên anh làm cho mình mãi mãi không thể quên anh - và em sẽ mãi mang hình anh trong trái tim và em mong suốt đời - thật sự ấy .
vì một vài lí do nho nhỏ .
và phấn đấu vì những người mình yêu thương chợt thấy anh rất giống Đẩu ngày nào nhưng anh không nói cô ấy biến tất cả mọi hi vọng của tôi thành bong bóng xà phòng nhưng anh làm một số thứ khác - nói theo một cách khác để con thấy rằng mình thực sự đã biến tất cả những hi vọng của anh thành bong bóng xà phòng thật .
Nếu thời gian có quay trở lại ngày em gặp anh ngày cơn gió bồi hồi .
thấy anh thật giống Đẩu vô cùng - Đẩu luôn nhìn em trìu mến gọi em là Tạ thùy Liên - và quan tâm đến em đến độ em phát sợ . Rồi đi khoe em với tất cả mọi người trong khoa - tuyên dương em - Đẩu làm em bàng hoàng thực sự . Em không nỡ biến tình cảm ấy thành một cái gì đó khác khác - nhưng công nhận là em lụy tình .
cả cuộc đời có lẽ em luôn phấn đấu để hoàn thiện mình hơn trong con mắt những người yêu thương mình - họ luôn thấy mình xứng đáng với tình cảm mà họ dành cho mình . Cảm mến - yêu thương xúc đông hạnh phúc hân hoan . Và đương nhiên một ngày nào đó - Mr right của em sẽ được tự hào về em . có thể đi khoe với người tình của anh ấy là vợ anh đang làm cho một tập đoàn lớn của trung quốc - đang có một công ty với bên ấy - vợ anh biết 5 thứ tiếng - tuy bố vợ anh chỉ là kế toán quèn - vợ anh mở cửa hàng , vợ anh xinh đẹp vợ anh ngày xưa là cháu ngoại tư sản cụ ngoại anh cũng rất giàu - từng được rất nhiều danh sĩ đất hà thành hỏi cưới - vợ anh từng là học sinh chuyên văn vợ anh là trưởng phòng nọ kia vợ anh đã từng đi khắp TQ - hãy tự hào về em đúng cách ...
nhưng nguyên tắc là hãy để em là chính em người yêu thương nhé - đừng cố gắng nhào nặn em .
đẩu làm em suýt bật khóc năm thứ 2 khi hỏi em sao không còn nhiệt tình như năm nhất - em nhục nhã em xấu hổ . Em không còn cách lựa chọn nào vào lúc ấy - đã 6 năm trôi qua - em không quên cảm xúc của chính mình ngày hôm ấy - không quên không quên .Anh Quách Thanh Hùng :D
mẹ không biết hôm đi thực tập - con khóc khi lão già nhắc đến mẹ - nhọc nhằn .
ôi cái sự đời
hôm bà ngoại vào con khóc kinh - thương bà ngoại . Thương bà thương bà mà ngồi viết hồi ký tạp văn thì cứ ngồi đấy mà thương bà suốt đời . Con càng không có nhu cầu làm những thứ khác mình .
suốt 4 năm đại học bạn bè không ai hiểu sao con lại lập dị thế :).
ôi con bé đa sầu đa cảm - cố gắng trả lại những thứ mà cuộc đời đã vứt vào nó .
chính Đẩu đã dạy các sinh viên của mình là không có kẻ thù mãi mãi không có bạn bè mãi mãi - Đẩu nhở Đẩu nhờ .
Ôi để dành - mấy năm qua đi làm không để dành được chút ngoại tệ nào
Một chút hương thơm còn lại.
Một ánh mắt quen để lại.
Một lối đi trên con hè nhỏ.
Và mưa nắng hay mùa vẫn qua.
Một tiếng reo đêm ngần ngại.
Một chiêc môi hôn vụng dại.
Và bước chân trên con hè nhỏ.
Cùng cơn gió qua cửa trú đông.
Nhưng ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân thuộc.
Chỉ còn giấc mơ
Đã mang hết những điều thân thuộc.
Chỉ còn giâc mơ để giây ngôi đây.
Và em sẽ luôn mong gần lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc về.
Những đêm nằm im sương sớm gió mùa.
Và em sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt đầu.
Những gì đã qua em sẽ để dành suốt đời.
nhưng để dành được cái này .
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=tAjEdkXJVT
giấc mơ tự nhiên em con bị ốm đầu nó đỏ lên nứt nứt rồi chuyển tím trong giấc mơ con có tận 2 đứa em .
ngay lập tức mẹ đưa đi viện . con tay bế đứa nọ tay bế đứa kia . Rồi mẹ đèo cả 2 đứa trên cái xe đạp leo lên một đỉnh dốc rất cao phía sau có đứa đang đuổi theo - con đã cãi nhau với mẹ - rồi quay sang chửi nhau với bọn người lạ .
cái dốc dựng đững tưởng không thể nào vượt qua , mồ hôi từ người mẹ chảy sang cả áo con ướt đẫm - thế là con ngồi sau bế em khóc - khóc thương mẹ - thương mình - thương em .
Và hơn tất thảy là thương mẹ .
Mồ hôi đầm đìa không nhơ suốt cả tuổi thơ trưởng thành đã khi nào con bị thế - không nhớ nổi .
Con cũng chỉ nhớ khi mình là một cô bé - bé tí teo teo , vẫn hay cầm quyển sách học vần đứng chặn cửa mẹ không cho mẹ đi trực đêm . Cũng chỉ nhớ có lần bố đèo đến trạm - tự nhiên con cho chân vào cái bánh xe đạp , máu chảy đầu đìa - mấy năm sau mẹ đèo con đi học vẽ - em con ngồi sau cũng bị kẹt chân thế máu chảy đầm đìa .
con chỉ nhớ những hôm đi công tác xa 12h đêm vẫn tha thủi ngoài đường tự nhiên nhận được cuộc điện thoại của mẹ - mẹ chứ không phải người bạn nào - có hôm Giáng sinh Hà nội trở lạnh giữa văn phòng trống huếch - con nhận được điện thoại mẹ dặn nhớ mua áo mùa đông
suốt những năm tháng đi học cấp dưới con độc ác - con không biết tại sao nhưng rõ ràng là độc ác - con chỉ biết tung tăng ngửa tay xin tiền - chỉ biết ăn diện vô lối - chỉ biết đua đòi , so sánh với chúng bạn nhà giàu - chỉ luôn nhớ sinh nhật bạn bè mà chả bao giờ nhớ SN mẹ - chỉ luôn biết tung tăng tung tẩy với bạn bè mà chả bao giờ nghĩ đến mẹ . Con sẵn sàng mừng bạn bè thật nhiều tiền - nhưng chưa mua nổi cho mẹ một chiếc áo nào . Khi con bơ vơ vật vờ - mẹ lại dắt tay - bạn bè đứa cười chê - đứa khinh bỉ - đứa mỉa mai - lúc ấy mẹ lại ở bên - con mới biết con lại bị quả đắng - mẹ nói : Mày tưởng đứa nào cũng như mày . Con sai . Con lại sai .
Mẹ lúc nào cũng vậy - bảo vệ con trước những kẻ bắt nạt mình - hồi con 5 tuổi nhà mình ở Thanh xuân con chơi với 1 đám trẻ con ở bến xe bị chúng nó xua đuổi ra chỗ khác - thế là thút thít khóc - khóc xong đứng rất lâu ngoài cửa không dám bò vào sợ mọi người phát hiện ra - thế mà cuối cùng mẹ vẫn nhận ra - mẹ bế con sang nhà bên ấy làm loạn lên --> con sợ thực sự , thấy kinh hơn cả lúc chúng nó đuổi mình về không cho mình chơi cùng .Hic .
Con nhớ hôm thi một môn học trong trường ĐH - không được thi - muộn thi - cái con đường khốn khiếp ấy làm con muộn thi ,
chú thích ảnh con đường khốn khiếp
xe hỏng làm con muộn thi
chú thích ảnh cái xe khốn khiếp . cháu nó là the red one
, thức đêm học bài làm con muộn thi - sáng dạy lúc 6h mà vẫn không kịp - con chả biết làm gì hơn là đứng khóc - lặng lẽ người qua người lại chẳng có ai - sao lúc ấy chẳng có ai đứng lại chìa tay ra giúp tôi . Muộn một năm nữa tôi sẽ ở nhà thêm 1 năm - sẽ chậm kiếm tiền 1 năm - số tiền kiếm được 1 năm ấy sẽ là tiền đề để kiếm nhiều hơn - để còn lo cho em cho mẹ . Lòng con đầy thù hận chua xót . Đại học dạy một tác phẩm rất hay rất bi kịch - Trăng non - khóc .
Nhớ em con hồi bé quấy khóc kinh dị suy dinh dưỡng - đói ăn - rồi nhớ - và nhớ . Còn thấy mừng vì mình vẫn chưa quên .
con lại thấy nhớ - nhớ những đận bạn bè hỏi mình đã dự tính chuyện lấy chồng chưa sao không nhanh nhanh kẻo bố mẹ mày lo - ôi , mày không biết mẹ nào mà chẳng lo cho con gái , bố mẹ tao vừa mua nhà hết tiền rồi thương lắm ấy - xoen xoét xoen xoet cái mồm .
cám ơn - rõ hiểu nhau - mẹ tao chả bao giờ lo linh tinh thế . Thật quá ngớ ngẩn .
con nhớ đợt nghỉ việc văn phòng cũ - mẹ lo lắng - dẫn mẹ mua đồ thấy mẹ già xọp mà lòng mình buồn bã . Mẹ bảo tao chẳng rõ nhà tương lai nhà này sẽ đi về đâu . Con nhớ bạn bè đã cười vào những nỗ lực gần như tuyệt vọng lúc ấy của con .Lạy chúa chuyên văn đã giúp tôi có được những người bạn phi thường thế đấy . Nhớ vay tiền mua lap con cũng chỉ vay được mẹ - chứ đã vay được đứa bạn nào . Khốn khiếp - nguyền rủa mình sao 13 năm trước lại gật đầu đồng ý thi vào chuyên văn - để gặp toàn một lũ oan gia cạn tàu ráo máng để quay lưng lại với gia đình mình - với những trăn trở mẹ cha và quay lưng lại với chính mình . Nên con không bao giờ đi họp là vì thế - thú vui tao nhã của bọn đấy là ăn nhậu - sao ngày xưa không thay vì học văn đi tập nấu lẩu đi - đúng là thứ quái thai - ung nhọt của xã hội - của cả nền giáo dục vô tri .không có cơm cha áo mẹ thì gặm văn ra mà sống à - rồi lấy điểm tổng kết ra để nuôi cha mẹ hả - rồi lấy chồng để báo hiếu ấy hả - hay là kiếm nhiều tiền đi đú đi cà phê cà pháo cho cha mẹ vui .
đường mày mày đi - đường tao tao sống . nhé .
một người mẹ khác
con biết là cả đời này mình cũng không làm phụ nữ hiền dịu được rồi - công dung ngôn hạnh thổ tả gì í - vì mẹ và bà ngoại có như thế đâu .
nhớ hôm đi nộp hồ sơ nộp mãi mà chẳng đứa nào đồng ý nhận mình con tự nhiên nghĩ hay là trăng non đã vận cả vào mình rồi nhỉ ( cười )
hôm con xuống vinh ngồi đối diện với người đàn ông thành đạt anh kể một câu chuyện làm con rất nhớ - anh có một đề nghị làm con xúc động hơn nữa - bao năm ngày ra trường hầu như con đã quên sạch những nỗ lực dập mặt của mình . Anh không biết là tự nhiên anh làm cho mình mãi mãi không thể quên anh - và em sẽ mãi mang hình anh trong trái tim và em mong suốt đời - thật sự ấy .
vì một vài lí do nho nhỏ .
và phấn đấu vì những người mình yêu thương chợt thấy anh rất giống Đẩu ngày nào nhưng anh không nói cô ấy biến tất cả mọi hi vọng của tôi thành bong bóng xà phòng nhưng anh làm một số thứ khác - nói theo một cách khác để con thấy rằng mình thực sự đã biến tất cả những hi vọng của anh thành bong bóng xà phòng thật .
Nếu thời gian có quay trở lại ngày em gặp anh ngày cơn gió bồi hồi .
thấy anh thật giống Đẩu vô cùng - Đẩu luôn nhìn em trìu mến gọi em là Tạ thùy Liên - và quan tâm đến em đến độ em phát sợ . Rồi đi khoe em với tất cả mọi người trong khoa - tuyên dương em - Đẩu làm em bàng hoàng thực sự . Em không nỡ biến tình cảm ấy thành một cái gì đó khác khác - nhưng công nhận là em lụy tình .
cả cuộc đời có lẽ em luôn phấn đấu để hoàn thiện mình hơn trong con mắt những người yêu thương mình - họ luôn thấy mình xứng đáng với tình cảm mà họ dành cho mình . Cảm mến - yêu thương xúc đông hạnh phúc hân hoan . Và đương nhiên một ngày nào đó - Mr right của em sẽ được tự hào về em . có thể đi khoe với người tình của anh ấy là vợ anh đang làm cho một tập đoàn lớn của trung quốc - đang có một công ty với bên ấy - vợ anh biết 5 thứ tiếng - tuy bố vợ anh chỉ là kế toán quèn - vợ anh mở cửa hàng , vợ anh xinh đẹp vợ anh ngày xưa là cháu ngoại tư sản cụ ngoại anh cũng rất giàu - từng được rất nhiều danh sĩ đất hà thành hỏi cưới - vợ anh từng là học sinh chuyên văn vợ anh là trưởng phòng nọ kia vợ anh đã từng đi khắp TQ - hãy tự hào về em đúng cách ...
nhưng nguyên tắc là hãy để em là chính em người yêu thương nhé - đừng cố gắng nhào nặn em .
đẩu làm em suýt bật khóc năm thứ 2 khi hỏi em sao không còn nhiệt tình như năm nhất - em nhục nhã em xấu hổ . Em không còn cách lựa chọn nào vào lúc ấy - đã 6 năm trôi qua - em không quên cảm xúc của chính mình ngày hôm ấy - không quên không quên .Anh Quách Thanh Hùng :D
mẹ không biết hôm đi thực tập - con khóc khi lão già nhắc đến mẹ - nhọc nhằn .
ôi cái sự đời
hôm bà ngoại vào con khóc kinh - thương bà ngoại . Thương bà thương bà mà ngồi viết hồi ký tạp văn thì cứ ngồi đấy mà thương bà suốt đời . Con càng không có nhu cầu làm những thứ khác mình .
suốt 4 năm đại học bạn bè không ai hiểu sao con lại lập dị thế :).
ôi con bé đa sầu đa cảm - cố gắng trả lại những thứ mà cuộc đời đã vứt vào nó .
chính Đẩu đã dạy các sinh viên của mình là không có kẻ thù mãi mãi không có bạn bè mãi mãi - Đẩu nhở Đẩu nhờ .
Ôi để dành - mấy năm qua đi làm không để dành được chút ngoại tệ nào
Một chút hương thơm còn lại.
Một ánh mắt quen để lại.
Một lối đi trên con hè nhỏ.
Và mưa nắng hay mùa vẫn qua.
Một tiếng reo đêm ngần ngại.
Một chiêc môi hôn vụng dại.
Và bước chân trên con hè nhỏ.
Cùng cơn gió qua cửa trú đông.
Nhưng ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân thuộc.
Chỉ còn giấc mơ
Đã mang hết những điều thân thuộc.
Chỉ còn giâc mơ để giây ngôi đây.
Và em sẽ luôn mong gần lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc về.
Những đêm nằm im sương sớm gió mùa.
Và em sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt đầu.
Những gì đã qua em sẽ để dành suốt đời.
nhưng để dành được cái này .
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=tAjEdkXJVT
辗转反侧
chán phở ăn liền quá - ăn nhiều phát ói ra - đành phải ăn ké ông khốt bát cơm cho nó lành lặn con người .
À mà tại sao mình lại bỏ job cũ nhỉ - why - wei shen me - vì tất cả mọi người ở đấy đều không thích mình- nhìn thẳng vào sự thật đê ( từ thần điêu đại hiệp cho đến đường tam tạng thích ăn thịt chó và ngắm gái Hà nội tắm biển ) - vì mình làm không tốt- không hiệu quả - tính tình bốc đồng cá tính và vân vân - nói chung là cũng đang khó ở - khó ở lắm lắm ấy - nói chung là không đủ kĩ năng để làm mấy cái đó - thấy nó cứ vô duyên thế nào ấy - và càng làm càng thấy mình vô duyên thật - cho nên thoai cháu vái cả mũ bảo hiểm - mình thấy mình không phù hợp vì thấy không thể đi đi về về với giờ giấc thế - thấy không có tương lai . Vân vân .Quản lý cũ bảo với em đồng nghiệp khác là người như nó chả công ty nào ưa - bỏ mie.có khi thế thật :D . Không đùa đâu . Sự thật oành oành đấy :D .
Mà chả làm được gì - cứ nhận lương ăn cơm như đúng rồi ý thấy trơ trẽn vật vã luôn . Lương cuối còn không muốn lấy í - đi liên hoan mà mặt dài ra như cái bơm - ủ ôi không tin được .
Đen lắm ấy - đại vận mới được 2 năm rồi mà không thấy sáng sủa gì hơn . Vào năm thái bạch thì không rõ còn thảm khốc ra sao nữa .
phải nuôi dog để thi thoảng ăn giải đen mới được . Đen kinh hoàng . Đen tởm lợm đen bàng hoàng .
Bạn bè thì còn bàng hoàng hơn - thực là không biết phải đặt niềm tin vào đâu nữa . Kinh nhở - mười mấy năm trời cuối cùng cũng nhận ra được thực chất của mối quan hệ này . Ming yun .
À còn một cơ số cháu nữa hình như ghen tị với mình vì hồi học đại học không được trường quân đội luyện rèn khốc liệt như mình không khổ sở trên từng dặm đường của con đường 32 nên ức = quay ra dè bỉu mình . Ghen tị thì cứ nói là ghen tị đi . ^^
Cười nhếch mém .
Nhớ thời gian biểu xinh viên của mình quá 3h sáng dạy ôn bài - 5h đi jogging - 6h lên xe bus - chậm chút là muộn học muộn thi - đến thế nào giảng viên mẹt cũng dài ra hơn cái bơm học 5-6 tiết thì 12h , 1h tan về nhà mất 2 tiếng đồng hồ - tầm 2h về đến nhà ôn bài - làm tí việc nhà - cũng chả giúp đỡ được ai vật vờ thư viện làm thêm rồi về nhà . Khủng nhỉ . Thời thanh xuân tươi trẻ của tôi đấy . Chán . mất hoàn toàn phương hướng trong đời .
Mình cũng định Nam tiến - cơ hội việc làm rộng lớn hơn nhiều khu vui chơi hơn .... làm lụng ăn chơi học hành đều dễ dàng hơn dễ chăm sóc mẹ và bà ngoại nữa . Nhà ngoài này có tiền cứ đập đi xây lại - thích thì cho thuê không thích thì đề đấy ở - hoặc làm ăn kinh doanh buôn bán - giờ chả mấy bận tâm . Mà đúng ấy người như mình chắc đi đâu cũng không ai thích mất . Ghét nhở - cái mẹt không chơi được :D - đúng là chỉ có nước làm ăn riêng mới thanh thản được thôi .
Được rồi tạm thế . Mai jogging rồi tính tiếp đến vụ làm ăn riêng sau . :D
Ôn thi cao học đã . Ôi cái sự cắp sách đến trường . Em yêu cái sự cắp sách đến trường .
nỗ lực nào - nỗ lực nữa nỗ lực mãi -nỗ lực từng ngày chết biến thành em ma nỗ lực .
trái tim may rủi - phim xem thưở 4 tuổi hay lịm người .
Ca khúc mới của uông phong - thích Uông Phong - Hàn Hồng và Lưu Hoan >:D< F5 . 许多的欢乐留在你的帐篷 初恋的琴声撩动几次雪崩 少年的我为何不懂心痛 蓦然回首已是光阴如风 离乡的行囊总是越来越重 滚滚的红尘难掩你的笑容 青藏的阳光日夜与我相拥 茫茫的雪域何处寻觅你的影踪 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 许多的欢乐留在你的帐篷 初恋的琴声撩动几次雪崩 少年的我为何不懂心痛 蓦然回首已是光阴如风 离乡的行囊总是越来越重 滚滚的红尘难掩你的笑容 青藏的阳光日夜与我相拥 茫茫的雪域何处寻觅你的影踪 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 测测你男朋友到底值多少钱,在世界末日来临前赶紧嫁了吧! 人们都说这是一个现实的社会,什么都只讲钱。而女人也希望自己的男友能够有钱,随便买热卖女装穿,但是如果现在没有钱,想知道将来会不会有钱呢?现在就来看看你的男友值多少钱。 1.他几天换一次袜子? A.每天都换 (得5分) B.隔一天换一次 (得4分) C.三四天 (得3分) D.5天以上 (得2分) 2.他几天洗一次袜子? A.换下来就洗了。 (得5分) B.等下次换衣服时,跟脏衣服一起洗。 (得4分) C.等所有干净袜子都换完了才洗。 (得3分) D.永远不会洗,不是一直丢在那发臭,就是直接扔进垃圾桶。 (得2分) 3.他一般喜欢留什么样的发型? A.清爽短直发 (得5分) B.长短发或长发 (得4分) C.板寸头或光头 (得3分) D.烫染的爆炸头 (得2分) 4.据你所知,他在你之前谈过几次恋爱? A.一两次 (得5分) B.3-5次 (得4分) C.6次以上 (得3分) D.没有 (得2分) 5.平时坐在沙发上看电视、看书或闲聊时,他喜欢用怎样的姿势抱你? A.你的身体躺在沙发上,他用腿枕着你的头。 (得5分) B.让你背对着坐在他的双腿上,从后面搂住你。 (得4分) C.从侧面搂着你,让你靠在他的肩膀上。 (得3分) D.让你侧坐在他的双腿上,用两只手抱住你的身子。 (得2分) 6.他喝醉后,一般会有怎样的表现? A.他不喝酒或没见他喝醉过。 (得5分) B.大吵大闹,甚至出手打人。 (得4分) C.倒头就睡。 (得3分) D.话特别多,有点爱炫耀自己。 (得2分) 7.冬天,他会穿什么衣服睡觉? A.穿睡袍睡觉 (得5分) B.穿秋衣秋裤睡 (得4分) C.换上睡衣睡裤 (得3分) D.裸睡 (得2分) 8.当你表扬赞美他时,他会有怎样的表现? A.表现得很淡然。 (得5分) B.骄傲情绪溢于言表,自认为高你一等。 (得4分) C.接受赞美,并顺便拍下你的马屁。 (得3分) D.摆个很拽的POSS,挤眉弄眼说“那当然”。 (得2分) 测试结果: A.16~23分 男友价格:体重×白菜价 你的男友就像小孩,很容易满足,没有很大的成就,亦没有多强的上进心,虽然不能给你荣华富贵,但是能带给你快乐,常会自以为神秘地给你准备一些小惊喜。如果你安于这样平淡且带着甜蜜的生活,那么他就是你的无价之宝,如果你的欲望远不止这点,那很遗憾告诉你,他将在你眼中一文不值。 B.24~28分 男友价格:体重×猪肉价 房子会有的,车子会有的,幸福生活也会有的……当然这是他说的,不是我的运势预言。他总能给你无限美好的憧憬,给你无数美丽的诺言,可是他是否真能给你那些,却是个很大的问号。虽然他的价格不高,也不能为你带来很多升值空间,可一旦你有所嫌弃,一不留神就会被其他女生抢去,好歹也是餐桌上的主流品种。 C.29~32分 男友价格:体重×黄金价 这个价格的老公带出去,还是能让你炫耀一把的。或许他暂时没钱,可绝对是个潜力股,只要是他锁定的目标,就一定会想办法达成,苦尽甘来的优渥生活指日可待。但是从评估来看,这个黄金价位极不稳定,他能涨得让你喜笑颜开,也能跌得你愁眉不展,你做好坐云霄飞车经受刺激的准备了吗? D.33~40分 男友价格:体重×钻石价 很显然这是一支绩优股,权力、地位、金钱、名誉……他都能给你,让你吃好的,穿好的,用好的。哪怕他现在还是一个公司小职员,也会让你风风光光,不会显得寒碜。不过我想提醒的是,钻石虽好,可也真假难辨。他的情感隐藏得极深,如果你无法辨别他的真心,那么再华丽的表象也是枉然。 〖快乐o分享〗小结 : 虽然离2012还早,但是最近发生的事情实在让人心慌,这个世界到底是怎么了?不管怎么样,赶紧趁世界末日之前赶紧嫁了吧! http://us.mg5.mail.yahoo.com/dc/launch?.gx=1&.rand=9irkcatjaigad khai mail mới - có lần mấy năm trước đây bạn phó phòng đã gọi điện đến cho mình để hỏi địa chỉ mail - mình đã cho bạn mail của mình . Nói thế nào cũng được nhưng chính xác là lúc ấy mình đã chạy trốn - chạy trốn thực sự . Không chấp nhận được - một con người chính đáng như mình mà bị nền giáo dục và gia đình vùi dập suốt từng đấy năm - bị kinh tế nó trói buộc - cái khó nó bó cái khôn mà - bị bạn bè bội phản - khinh bỉ cười chê . Mà vốn chúng nó chắc đã được bằng mình , mình thì không bao giờ so sánh - người thành đạt thì mình mừng cho họ , có tình duyên tốt đẹp thì mình cũng mừng cho họ , người khó thì mình tìm cách sẻ chia - thông cảm đồng cảm theo cách của mình , Cứ ngỡ là mình sống đúng rồi- khi đứng trên đỉnh cao cũng như đứng ở đáy thái độ sống của mình không thay đổi - có lẽ vì thế mà mình có những bạn bè chân tình thật sự . Hồi đi học cũng vậy đứa nào không biết thì mình bảo - đứa nào cần mình giúp đỡ chuyện học tập mình cũng giúp không tiếc sức . Nói chung nghĩ về những năm tháng học hành ấy - mình thấy hài lòng với thái độ sống - học tập và làm việc của mình . Hài lòng với cả cách ứng xử của mình . Còn suốt thời gian mình ở nhà - đó là mình tự trừng phạt mình - trừng phạt gia đình mình - tự hủy hoại - tự phủ nhận mình . Chả hạnh phúc gì đâu . Nếu các người hiểu là tôi đã bỏ bao nhiêu thời gian công sức tâm huyết cho cái chuyên nghành này . Có bao nhiêu mơ ước dở dang và dự định dở dang nốt . Và thấy mình unfaith với bạn bè nếu mình đi làm lúc ấy - chúng nó thi vào còn mình không suốt 4 năm - mình đã dám ngửng mặt nhìn ai - tự ti và tự kiêu khó sống bỏ đời . ờ mình đã từng cãi nhau chán chê với bố và dì cơ - đã từng đi xin bán kem hồi 18 tuổi cơ - từng đi dạy gia sư - xu rách thì ít mà chảy cả máu chân thì nhiều cơ . Mẹ mình hồi đấy cấm tiệt - còn về xin tiền mom đóng cho bọn TTGS- ngu ngốc rồi đi dạy chảy máu chân. ù ôi ký ức . Bằng thơm =)) . Những ai học cùng Liên hồi đại học thì có mà nói với mình về chuyện này - mình sẽ cho luôn một chưởng vào mặt . =)) . Thân quen mà làm béo gì . CÚT . Hồi đi học chưa có ai phàn nàn gì mình nhé . Nhưng ra trường là có bạn học ĐH Kinh Doanh - làm ngân hàng dầu khí - có chồng - chuẩn bị có con dám ý kiến với mình - có bạn Trưởng phòng vật tư công ty thiết bị đồ lạnh có ý kiến với mình . Xin lỗi đời đã ai lụy ai - tao đã xin chúng mày miếng cơm hớp nước nào đâu mà chúng mày dám lên mặt với ta . Kiểu như vẫn uất hận ngày xưa đi học không giỏi bằng mình - vẫn uất hận chuyện trong khi mình đi học đại học thì chúng nó phải ở nhà một năm . Ghen tị thì nói là ghen tị đi .Ngưỡng mộ thì nói là ngưỡng mộ đi - hà cớ phải che giấu cảm xúc thật trong lòng . Nếu nói về ghen tị và ngưỡng mộ ấy thì mình quá quen rồi - thái độ của kẻ khác với mình chỉ có thể là : ghen tị ngưỡng mộ hoặc khinh bỉ thế thôi không khác được
http://sannhac.com/r1263712/Chop-mat-da-ngan-nam-Yi-yan-wan-nian-Ngheiu.htm
cám ơn bạn ngheiu nhé - mình đã hơi hơi lấy lại cảm xúc âm nhạc của mình rồi đấy . Đọc blog của bạn mới hơi hơi nhớ lại những tháng ngày cực nhọc hôm qua - khổ quá - tự nhiên muốn ứa nước mắt - muốn đưa tay vuốt ve những thiếu thốn đau xót thưở thanh niên - muốn nâng niu trở lại những giấc mơ ngày hôm qua mình đã từng ấp ôm .
Một thưở .
chớp mắt đã ngàn năm - chưa mới được 3 năm thôi - chớp mắt đã 3 năm - 3 năm - 3 năm . Có những hôm ngồi trong bóng tối nghĩ bạn bè mình đang ở ngoài kia làm mới mình với những mói quan hệ - những kiến thức đang thu từng đồng lợi nhuận thấy chát vãi đái - chát kinh khủng .
Hừm đau nhờ . Đau lắm Không nhớ thì thôi - càng nhớ càng đau - cứ bắt mình phải nhớ để đau hơn - xót hơn - ức hơn .
à lại nhớ ông bà bác dì cô chú các kiểu - em họ chị họ cứ gọi là ầm ầm lên - đấy - đừng đùa gia đình và bạn bè còn không chịu được cơ mà .
ôi - xời - bạn bè thày cô thì cứ khen nức sờ nở ra mình thì chua xót . Bạn bè và gia đình cứ chửi rủa ầm ầm ra còn mình thì đắng đót . Bạn bè và hiện tại thì vùi dập còn mình thì cứ vươn lên :)). =)) .
vui lắm lắm í¡
Đi làm mới biết mình đã thuộc dạng không care đến giá trị bản thân lắm rồi mà có những bạn còn không care hơn . Lương 3m - mới ra trường mà em ấy đi học ngủ cả ngày =)) được cái khá xinh đẹp ai gọi hỏi thì cười toe toét . Nhưng đi làm là nó cũng chọn lựa ác liệt lắm - công ty bé còn tướt mới chịu làm . Ngày xưa đơn vị đầu tiên mình được giới thiệu là power point cơ . Tư vấn thương mại - yên tâm là học hỏi nhiều hơn tất cả những chỗ mình đã làm qua - có đí công tác nước ngoài và thường xuyên vào miền nam nắng ấm . Tuy không đi nhiều thôi .
Ngay từ hồi đi học đã được đánh giá rất cao rồi mà - nhưng vài năm trời đã vùi đi không biết bao nhiêu cơ hội - và lại lặng lẽ gom nhặt lại từ đầu .
hồi đi học đh hận bố mẹ kinh khủng - hận lắm vì ông bà bô mà mình phải lầy lục khổ sở suốt tuổi thanh xuân - học khổ - làm thêm khổ - đi làm bằng cũng chả mấy giá trị . Thế chứ . Nhọc nhằn toàn tự mồ hôi công sức của mình mà ra . Cho chí đến khi ra trường - kiểu như quá khổ 4 năm rồi nên bùng nổ . Khổ và nhục chứ . Nhục là đi học chui ấy ạ .
Mà chúa biết là học ĐH VN chả có đếch giá trị nào - đặc biệt với ngoại ngữ .
nhớ năm mình đi dạy học ấy - vênh 2008 - chưa ra trường vẫn đi học - vênh lắm cũng dạy dân hồ bắc nhé - cũng kĩ thuật nhé - nó vứt cho đống tài liệu dịch - lúc đấy chỉ có vênh trở lên . Lâm Tĩnh Di cũng chính bắt nguồn từ ngày ấy .
đến 4 năm sau . 2011 . Bạn bè - các bạn yêu quí các bạn đã ở đâu vào lúc ấy . Hỏi chấm .
mình thật làm xấu mặt dân ngoại ngữ quân sự . Khổ tâm lắm ấy - khổ lắm ấy - kêu trời trời không thấu - kêu đất đất chẳng hay .
http://www.youtube.com/watch?v=UZVSGkN9z-o
http://www.youtube.com/watch?v=0XbIZqg4v7w
thật không muốn xu rong dưng mà cứ không quên được mấy cái thứ của khỉ này :D
À mà tại sao mình lại bỏ job cũ nhỉ - why - wei shen me - vì tất cả mọi người ở đấy đều không thích mình- nhìn thẳng vào sự thật đê ( từ thần điêu đại hiệp cho đến đường tam tạng thích ăn thịt chó và ngắm gái Hà nội tắm biển ) - vì mình làm không tốt- không hiệu quả - tính tình bốc đồng cá tính và vân vân - nói chung là cũng đang khó ở - khó ở lắm lắm ấy - nói chung là không đủ kĩ năng để làm mấy cái đó - thấy nó cứ vô duyên thế nào ấy - và càng làm càng thấy mình vô duyên thật - cho nên thoai cháu vái cả mũ bảo hiểm - mình thấy mình không phù hợp vì thấy không thể đi đi về về với giờ giấc thế - thấy không có tương lai . Vân vân .Quản lý cũ bảo với em đồng nghiệp khác là người như nó chả công ty nào ưa - bỏ mie.có khi thế thật :D . Không đùa đâu . Sự thật oành oành đấy :D .
Mà chả làm được gì - cứ nhận lương ăn cơm như đúng rồi ý thấy trơ trẽn vật vã luôn . Lương cuối còn không muốn lấy í - đi liên hoan mà mặt dài ra như cái bơm - ủ ôi không tin được .
Đen lắm ấy - đại vận mới được 2 năm rồi mà không thấy sáng sủa gì hơn . Vào năm thái bạch thì không rõ còn thảm khốc ra sao nữa .
phải nuôi dog để thi thoảng ăn giải đen mới được . Đen kinh hoàng . Đen tởm lợm đen bàng hoàng .
Bạn bè thì còn bàng hoàng hơn - thực là không biết phải đặt niềm tin vào đâu nữa . Kinh nhở - mười mấy năm trời cuối cùng cũng nhận ra được thực chất của mối quan hệ này . Ming yun .
À còn một cơ số cháu nữa hình như ghen tị với mình vì hồi học đại học không được trường quân đội luyện rèn khốc liệt như mình không khổ sở trên từng dặm đường của con đường 32 nên ức = quay ra dè bỉu mình . Ghen tị thì cứ nói là ghen tị đi . ^^
Cười nhếch mém .
Nhớ thời gian biểu xinh viên của mình quá 3h sáng dạy ôn bài - 5h đi jogging - 6h lên xe bus - chậm chút là muộn học muộn thi - đến thế nào giảng viên mẹt cũng dài ra hơn cái bơm học 5-6 tiết thì 12h , 1h tan về nhà mất 2 tiếng đồng hồ - tầm 2h về đến nhà ôn bài - làm tí việc nhà - cũng chả giúp đỡ được ai vật vờ thư viện làm thêm rồi về nhà . Khủng nhỉ . Thời thanh xuân tươi trẻ của tôi đấy . Chán . mất hoàn toàn phương hướng trong đời .
Mình cũng định Nam tiến - cơ hội việc làm rộng lớn hơn nhiều khu vui chơi hơn .... làm lụng ăn chơi học hành đều dễ dàng hơn dễ chăm sóc mẹ và bà ngoại nữa . Nhà ngoài này có tiền cứ đập đi xây lại - thích thì cho thuê không thích thì đề đấy ở - hoặc làm ăn kinh doanh buôn bán - giờ chả mấy bận tâm . Mà đúng ấy người như mình chắc đi đâu cũng không ai thích mất . Ghét nhở - cái mẹt không chơi được :D - đúng là chỉ có nước làm ăn riêng mới thanh thản được thôi .
Được rồi tạm thế . Mai jogging rồi tính tiếp đến vụ làm ăn riêng sau . :D
Ôn thi cao học đã . Ôi cái sự cắp sách đến trường . Em yêu cái sự cắp sách đến trường .
nỗ lực nào - nỗ lực nữa nỗ lực mãi -nỗ lực từng ngày chết biến thành em ma nỗ lực .
trái tim may rủi - phim xem thưở 4 tuổi hay lịm người .
Ca khúc mới của uông phong - thích Uông Phong - Hàn Hồng và Lưu Hoan >:D< F5 . 许多的欢乐留在你的帐篷 初恋的琴声撩动几次雪崩 少年的我为何不懂心痛 蓦然回首已是光阴如风 离乡的行囊总是越来越重 滚滚的红尘难掩你的笑容 青藏的阳光日夜与我相拥 茫茫的雪域何处寻觅你的影踪 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 许多的欢乐留在你的帐篷 初恋的琴声撩动几次雪崩 少年的我为何不懂心痛 蓦然回首已是光阴如风 离乡的行囊总是越来越重 滚滚的红尘难掩你的笑容 青藏的阳光日夜与我相拥 茫茫的雪域何处寻觅你的影踪 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 高原红 美丽的高原红 煮了又煮的酥油茶 还是当年那样浓 高原红 梦里的高原红 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 酿了又酿的青稞酒让我醉在不眠中 测测你男朋友到底值多少钱,在世界末日来临前赶紧嫁了吧! 人们都说这是一个现实的社会,什么都只讲钱。而女人也希望自己的男友能够有钱,随便买热卖女装穿,但是如果现在没有钱,想知道将来会不会有钱呢?现在就来看看你的男友值多少钱。 1.他几天换一次袜子? A.每天都换 (得5分) B.隔一天换一次 (得4分) C.三四天 (得3分) D.5天以上 (得2分) 2.他几天洗一次袜子? A.换下来就洗了。 (得5分) B.等下次换衣服时,跟脏衣服一起洗。 (得4分) C.等所有干净袜子都换完了才洗。 (得3分) D.永远不会洗,不是一直丢在那发臭,就是直接扔进垃圾桶。 (得2分) 3.他一般喜欢留什么样的发型? A.清爽短直发 (得5分) B.长短发或长发 (得4分) C.板寸头或光头 (得3分) D.烫染的爆炸头 (得2分) 4.据你所知,他在你之前谈过几次恋爱? A.一两次 (得5分) B.3-5次 (得4分) C.6次以上 (得3分) D.没有 (得2分) 5.平时坐在沙发上看电视、看书或闲聊时,他喜欢用怎样的姿势抱你? A.你的身体躺在沙发上,他用腿枕着你的头。 (得5分) B.让你背对着坐在他的双腿上,从后面搂住你。 (得4分) C.从侧面搂着你,让你靠在他的肩膀上。 (得3分) D.让你侧坐在他的双腿上,用两只手抱住你的身子。 (得2分) 6.他喝醉后,一般会有怎样的表现? A.他不喝酒或没见他喝醉过。 (得5分) B.大吵大闹,甚至出手打人。 (得4分) C.倒头就睡。 (得3分) D.话特别多,有点爱炫耀自己。 (得2分) 7.冬天,他会穿什么衣服睡觉? A.穿睡袍睡觉 (得5分) B.穿秋衣秋裤睡 (得4分) C.换上睡衣睡裤 (得3分) D.裸睡 (得2分) 8.当你表扬赞美他时,他会有怎样的表现? A.表现得很淡然。 (得5分) B.骄傲情绪溢于言表,自认为高你一等。 (得4分) C.接受赞美,并顺便拍下你的马屁。 (得3分) D.摆个很拽的POSS,挤眉弄眼说“那当然”。 (得2分) 测试结果: A.16~23分 男友价格:体重×白菜价 你的男友就像小孩,很容易满足,没有很大的成就,亦没有多强的上进心,虽然不能给你荣华富贵,但是能带给你快乐,常会自以为神秘地给你准备一些小惊喜。如果你安于这样平淡且带着甜蜜的生活,那么他就是你的无价之宝,如果你的欲望远不止这点,那很遗憾告诉你,他将在你眼中一文不值。 B.24~28分 男友价格:体重×猪肉价 房子会有的,车子会有的,幸福生活也会有的……当然这是他说的,不是我的运势预言。他总能给你无限美好的憧憬,给你无数美丽的诺言,可是他是否真能给你那些,却是个很大的问号。虽然他的价格不高,也不能为你带来很多升值空间,可一旦你有所嫌弃,一不留神就会被其他女生抢去,好歹也是餐桌上的主流品种。 C.29~32分 男友价格:体重×黄金价 这个价格的老公带出去,还是能让你炫耀一把的。或许他暂时没钱,可绝对是个潜力股,只要是他锁定的目标,就一定会想办法达成,苦尽甘来的优渥生活指日可待。但是从评估来看,这个黄金价位极不稳定,他能涨得让你喜笑颜开,也能跌得你愁眉不展,你做好坐云霄飞车经受刺激的准备了吗? D.33~40分 男友价格:体重×钻石价 很显然这是一支绩优股,权力、地位、金钱、名誉……他都能给你,让你吃好的,穿好的,用好的。哪怕他现在还是一个公司小职员,也会让你风风光光,不会显得寒碜。不过我想提醒的是,钻石虽好,可也真假难辨。他的情感隐藏得极深,如果你无法辨别他的真心,那么再华丽的表象也是枉然。 〖快乐o分享〗小结 : 虽然离2012还早,但是最近发生的事情实在让人心慌,这个世界到底是怎么了?不管怎么样,赶紧趁世界末日之前赶紧嫁了吧! http://us.mg5.mail.yahoo.com/dc/launch?.gx=1&.rand=9irkcatjaigad khai mail mới - có lần mấy năm trước đây bạn phó phòng đã gọi điện đến cho mình để hỏi địa chỉ mail - mình đã cho bạn mail của mình . Nói thế nào cũng được nhưng chính xác là lúc ấy mình đã chạy trốn - chạy trốn thực sự . Không chấp nhận được - một con người chính đáng như mình mà bị nền giáo dục và gia đình vùi dập suốt từng đấy năm - bị kinh tế nó trói buộc - cái khó nó bó cái khôn mà - bị bạn bè bội phản - khinh bỉ cười chê . Mà vốn chúng nó chắc đã được bằng mình , mình thì không bao giờ so sánh - người thành đạt thì mình mừng cho họ , có tình duyên tốt đẹp thì mình cũng mừng cho họ , người khó thì mình tìm cách sẻ chia - thông cảm đồng cảm theo cách của mình , Cứ ngỡ là mình sống đúng rồi- khi đứng trên đỉnh cao cũng như đứng ở đáy thái độ sống của mình không thay đổi - có lẽ vì thế mà mình có những bạn bè chân tình thật sự . Hồi đi học cũng vậy đứa nào không biết thì mình bảo - đứa nào cần mình giúp đỡ chuyện học tập mình cũng giúp không tiếc sức . Nói chung nghĩ về những năm tháng học hành ấy - mình thấy hài lòng với thái độ sống - học tập và làm việc của mình . Hài lòng với cả cách ứng xử của mình . Còn suốt thời gian mình ở nhà - đó là mình tự trừng phạt mình - trừng phạt gia đình mình - tự hủy hoại - tự phủ nhận mình . Chả hạnh phúc gì đâu . Nếu các người hiểu là tôi đã bỏ bao nhiêu thời gian công sức tâm huyết cho cái chuyên nghành này . Có bao nhiêu mơ ước dở dang và dự định dở dang nốt . Và thấy mình unfaith với bạn bè nếu mình đi làm lúc ấy - chúng nó thi vào còn mình không suốt 4 năm - mình đã dám ngửng mặt nhìn ai - tự ti và tự kiêu khó sống bỏ đời . ờ mình đã từng cãi nhau chán chê với bố và dì cơ - đã từng đi xin bán kem hồi 18 tuổi cơ - từng đi dạy gia sư - xu rách thì ít mà chảy cả máu chân thì nhiều cơ . Mẹ mình hồi đấy cấm tiệt - còn về xin tiền mom đóng cho bọn TTGS- ngu ngốc rồi đi dạy chảy máu chân. ù ôi ký ức . Bằng thơm =)) . Những ai học cùng Liên hồi đại học thì có mà nói với mình về chuyện này - mình sẽ cho luôn một chưởng vào mặt . =)) . Thân quen mà làm béo gì . CÚT . Hồi đi học chưa có ai phàn nàn gì mình nhé . Nhưng ra trường là có bạn học ĐH Kinh Doanh - làm ngân hàng dầu khí - có chồng - chuẩn bị có con dám ý kiến với mình - có bạn Trưởng phòng vật tư công ty thiết bị đồ lạnh có ý kiến với mình . Xin lỗi đời đã ai lụy ai - tao đã xin chúng mày miếng cơm hớp nước nào đâu mà chúng mày dám lên mặt với ta . Kiểu như vẫn uất hận ngày xưa đi học không giỏi bằng mình - vẫn uất hận chuyện trong khi mình đi học đại học thì chúng nó phải ở nhà một năm . Ghen tị thì nói là ghen tị đi .Ngưỡng mộ thì nói là ngưỡng mộ đi - hà cớ phải che giấu cảm xúc thật trong lòng .
http://sannhac.com/r1263712/Chop-mat-da-ngan-nam-Yi-yan-wan-nian-Ngheiu.htm
cám ơn bạn ngheiu nhé - mình đã hơi hơi lấy lại cảm xúc âm nhạc của mình rồi đấy . Đọc blog của bạn mới hơi hơi nhớ lại những tháng ngày cực nhọc hôm qua - khổ quá - tự nhiên muốn ứa nước mắt - muốn đưa tay vuốt ve những thiếu thốn đau xót thưở thanh niên - muốn nâng niu trở lại những giấc mơ ngày hôm qua mình đã từng ấp ôm .
Một thưở .
chớp mắt đã ngàn năm - chưa mới được 3 năm thôi - chớp mắt đã 3 năm - 3 năm - 3 năm . Có những hôm ngồi trong bóng tối nghĩ bạn bè mình đang ở ngoài kia làm mới mình với những mói quan hệ - những kiến thức đang thu từng đồng lợi nhuận thấy chát vãi đái - chát kinh khủng .
Hừm đau nhờ . Đau lắm Không nhớ thì thôi - càng nhớ càng đau - cứ bắt mình phải nhớ để đau hơn - xót hơn - ức hơn .
à lại nhớ ông bà bác dì cô chú các kiểu - em họ chị họ cứ gọi là ầm ầm lên - đấy - đừng đùa gia đình và bạn bè còn không chịu được cơ mà .
ôi - xời - bạn bè thày cô thì cứ khen nức sờ nở ra mình thì chua xót . Bạn bè và gia đình cứ chửi rủa ầm ầm ra còn mình thì đắng đót . Bạn bè và hiện tại thì vùi dập còn mình thì cứ vươn lên :)). =)) .
vui lắm lắm í¡
Đi làm mới biết mình đã thuộc dạng không care đến giá trị bản thân lắm rồi mà có những bạn còn không care hơn . Lương 3m - mới ra trường mà em ấy đi học ngủ cả ngày =)) được cái khá xinh đẹp ai gọi hỏi thì cười toe toét . Nhưng đi làm là nó cũng chọn lựa ác liệt lắm - công ty bé còn tướt mới chịu làm . Ngày xưa đơn vị đầu tiên mình được giới thiệu là power point cơ . Tư vấn thương mại - yên tâm là học hỏi nhiều hơn tất cả những chỗ mình đã làm qua - có đí công tác nước ngoài và thường xuyên vào miền nam nắng ấm . Tuy không đi nhiều thôi .
Ngay từ hồi đi học đã được đánh giá rất cao rồi mà - nhưng vài năm trời đã vùi đi không biết bao nhiêu cơ hội - và lại lặng lẽ gom nhặt lại từ đầu .
hồi đi học đh hận bố mẹ kinh khủng - hận lắm vì ông bà bô mà mình phải lầy lục khổ sở suốt tuổi thanh xuân - học khổ - làm thêm khổ - đi làm bằng cũng chả mấy giá trị . Thế chứ . Nhọc nhằn toàn tự mồ hôi công sức của mình mà ra . Cho chí đến khi ra trường - kiểu như quá khổ 4 năm rồi nên bùng nổ . Khổ và nhục chứ . Nhục là đi học chui ấy ạ .
Mà chúa biết là học ĐH VN chả có đếch giá trị nào - đặc biệt với ngoại ngữ .
nhớ năm mình đi dạy học ấy - vênh 2008 - chưa ra trường vẫn đi học - vênh lắm cũng dạy dân hồ bắc nhé - cũng kĩ thuật nhé - nó vứt cho đống tài liệu dịch - lúc đấy chỉ có vênh trở lên . Lâm Tĩnh Di cũng chính bắt nguồn từ ngày ấy .
đến 4 năm sau . 2011 . Bạn bè - các bạn yêu quí các bạn đã ở đâu vào lúc ấy . Hỏi chấm .
mình thật làm xấu mặt dân ngoại ngữ quân sự . Khổ tâm lắm ấy - khổ lắm ấy - kêu trời trời không thấu - kêu đất đất chẳng hay .
http://www.youtube.com/watch?v=UZVSGkN9z-o
http://www.youtube.com/watch?v=0XbIZqg4v7w
thật không muốn xu rong dưng mà cứ không quên được mấy cái thứ của khỉ này :D
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


















