Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

从头再来

人生仅仅只有三个能源要好好利用 ;
包括 : 时间 - 能力 - 加 金钱 - 钱财 ---要怎么解决- 而怎么解决让效果最佳 。
反正走过的那条路不让我后悔 。
Tôi dã th?y con c?a nhi?u gia dình giàu có bu?c l?c l?i, lúc dó thì s? phê phán c?a các gi?i l?i bùng lên. Tôi luôn mu?n b?o v? các con c?a mình. ? tu?i dang l?n, n?u tr? thành d?i tu?ng phê phán c?a du lu?n ngu?i ta s? tr? nên t? ti, không phát huy du?c t? ch?t và nang l?c c?a mình, và s? có nguy co tr? thành nh?ng d?a con không có chí khí. Vì th?, tôi luôn l?ng nghe l?i khuyên c?a nh?ng ngu?i xung .
hồi xưa mình đã từng viết một cái đề tài về cách giáo dục những cá nhân trong độ tuổi này - rút ra từ những kinh nghiệm quá đau xót của bản thân - từ nỗi hằn thù uất hận - tự ti và bất lực .
Đời chả 2 lần thắm lại - 2 lần như thế là thôi - coi như hỏng đời - mà vì sao vì ai tại ai ? Vì gia đình vô tâm và giáo dục wu zhi ---> điều này dễ dàng đẩy con người ta đến chỗ tuyệt vọng mất . Cho nên nhất định phải chiến thắng bằng mọi giá - cám ơn các thày cô bạn bè đã tiếp thêm sức mạnh trên con đường em đi quá yêu cô Thiêm - thày Thiện - anh Đẩu - anh Quân - Giang Nam - cô Hà .... quá nhiều quá nhiều .

giàu có và áp lực

câu chuyện về người giàu cũng khóc - nhớ đợt trước mỗi lần đi công tác là cứ cầm 10m đi - thật ôi giời ơi - cả đời tôi chưa bao giờ cầm nhiều tiền thế này - đương nhiên lúc ấy cầm chả nghĩ ngợi chi đâu - mà ôi ngày xưa có chừng ấy tiền bảo mình nhảy vào lửa mình cũng làm =)) . Tiền nhiều thế này để làm gì - đơn hàng nửa tỉ cả tỉ hự nói chung bị áp lực gánh nặng tiêu tiền - sợ lắm nói chiện toàn với các bạn có tiền cỡ giám đốc bố giám đốc cụ giám đốc mỗi câu thốt ra phải uốn mười mấy tấc lưỡi :(( . Áp lực thì áp lực thật nhưng mình không sợ áp lực đến thế - chỉ sợ mất tự do và tương lai thôi . Và đúng là cứ là cái bung xung đi kiếm tiền - kiếm được cũng khổ không kiếm được càng khổ . Mà mệt nữa chứ - thằng cha quản lý dài mồm ra tao chưa thấy đứa nào như mày công tác về phát là ốm luôn - có phải tự dưng đâu - nhưng mà công nhận cái lũ Tàu này nó trâu kinh dị đi công tác tần suất 7/7 phát bàng hoàng .
 Hồi đi học mình đã nghĩ mình thuộc dạng trâu chó khó ai bì kịp rồi  - đến đây mới thấy mình đúng chỉ là Nhép .

Liên bé

xinh chưa - bé khỏe bé đẹp mà lị .>:D< - không giông ai trong gia đình hết - ngoại trừ mắt to giống mắt ông ngoại và mắt mẹ . mũi tẹt giống bố - mồm rộng giống bố - hồi bé rất ngoan và chăm ăn . rảnh rang chỉ chạy ra chạy vào tay ôm quyển truyện hoặc ngó nghiêng maica từ trên trời rớt xuống - từ cái thưở mà hà nội còn hiếm ti vi đen trắng ấy không quấy khóc ai . Cực kỳ khỏe mạnh bụ bẫm và chăm ăn . Đúng là sức khỏe giời cho để chịu đựng - để ngang bướng với đời . 

Con ca磇 sinh ra va` lo磏 l阯 tr阯 chi磏h sinh ma?ng cha me? 16/03/2009 - 22:51

Con cái sinh ra và lớn lên trên chính sinh mạng cha mẹ 16/03/2009 - 22:51

"Con thỏ đó được sinh ra bằng cách ăn bụng mẹ mà chui ra ngoài
Cha mẹ cho một phần máu thịt của mình để nuôi dưỡng con cái...
Nhưng những đứa trẻ chỉ được nuôi trong yêu thương mà không dạy dỗ
Thì sẽ sinh ra và lớn lên trên chính sinh mạng của cha mẹ mình."

nhớ - vô cùng - ngày xưa học chuyên văn bao giờ mình cũng chỉ xấu hổ vì bố mình đi xe ghẻ đến đón mình - and nothing more . Nothing more . 
10 năm - hơn 10 năm đã qua nhưng mình không bao giờ quên tất cả những điều đã diễn ra trong 25 năm sống trên đời 
24 năm mấy tháng mấy ngày .

ôi

ôi thượng hải qua mắt một người bạn - đẹp đến thế sao hả trời . Nhìn lại mình thì - bao năm tháng đi học miệt mài khổ sở - nó đi học như đi du lịch thế kia đúng là gia đình có điều kiện . Khổ từ bé nó thế mà .
Sao ngày xưa học chuyên văn không ai cho mình làm lớp chửng nhỉ  - mình mà làm lớp trưởng thì các bạn có một lớp trưởng xinh đẹp tếu táo vui vẻ sexy hấp dẫn không . chứ để cái con bé kia làm lớp trưởng thì thật - không hiểu mọi người nghĩ thế nào chứ mình vẫn muốn bạn Lê Ngọc Tú Mai làm lớp trưởng hơn - bét nhất bây giờ nó đi du học , bọn chuyên văn sẽ nghỉ họp lớp - ít họp lớp chứ để cái con bé kia làm lớp trưởng thế là năm nào cũng họp lên họp xuống dăm ba bận rõ chán đời .Đã ghét thì chớ cứ phải lê mông đi :))
nhớ các means gal cấp 3 thế - mình đã phải khóc biết bao nhiêu lần vì bọn đấy can tôi ngày xưa ngây thơ quá đỗi cần thiết -còn chăm chỉ đi chép bài cho chúng nó . Nhớ nhớ nhớ nhớ .
3 năm cấp 3 với mình thật quá kinh khủng - trước đấy thì cũng chả bớt kinh khủng hơn - lúc nào cũng ám ảnh nhà nghèo . Ôi
Nhớ ánh của tớ thế  - giờ này bạn ở đâu .
ôi nhớ Phạm Tuấn Anh khen mình xinh - muah đúng là có mắt nhìn người - yêu xế - ngày xưa cứ sợ bạn ấy thích đứa khác mà không dám nói hí hí .
thích jogging giống mình chứ >:D<
bị yêu .
ồ mà đấy tuy liên nhép ko làm ở phát thanh truyền hình gì nhưng có bạn nhép làm ở đấy thôi cũng coi là hòa nhé

phù du

Perfume: The Story of a Murderer
phim này thật đúng với tư tưởng của Hồng lâu mộng 
đúng là tây - sợ thật ở việt nam bói đâu ra những cái thể loại này chứ 
rất giống kiểu Hoàng Thùy Linh - nó quay phim xong cả dư luận quay ra chửi con đĩ con cave xong qua một thời gian cả dư luận lại quay sang ca ngợi tài năng nghị lực sống phi thường =))=)) chết cười / 



nhan sắc

ngày xưa hồi nàng đi học - còn bé cấp 1 các cô đã rất quan tâm đến chuyện nhan sắc rồi - thưở bé cấp 1 có bạn Quỳnh tây học lớp 5D xinh nổi tiếng - nhà nó mở vũ trường ngay trên đoạn cửa nam xập xình sáng tối - ngày bé nàng cũng chơi với 1 nhóm nhan sắc bao gồm Thúy chân voi - ánh hằng và đặc biệt là 2 em Tú an - trong đó nàng là hoa khôi của đám trẻ con phố Điện biên phủ  - trường thăng long - lớp 1c có Linh Dương - bạn Dung học cũng hồi lớp 3-4-5 - Dung học chuyên pháp Dung và linh ngựa đều học chuyên pháp - tăng nguyên châu và cẩm vân , cẩm tú thì không rõ dạt về đâu . Tùng dương học hết cấp 1 thăng long rùi cấp 2 giảng võ cấp 3 phan đình phùng đại học không rõ bạn ấy học cái gì .Nhớ các bạn của tôi quá các bạn của tôi ơi.
bà ngoại nàng là một tư sản vô cùng giàu có và là một nhan sắc huyền thoại nên nàng từ khi ý thức được điều đó cũng cố phải trau dồi gìn giữ những gì thuộc về truyền thống .
vô cùng yêu nhớ bạn Cẩm vân ngày xưa cả lớp 4, lớp 5 tập làm văn thì chỉ có hoặc là Duy Liên hoặc là Cẩm vân thôi . Đến lớp 6 thì phong độ này vẫn được duy trì - nhận quà bác Phạm hổ chỉ có Duy Liên và Tú Mai thôi - hồi đấy ngồi cạnh bạn Thủy trang con cô la Kim Liên - mẹ con trang ngày xưa cũng thuộc dạng nhan sắc nên con bé càng lớn cũng càng xinh- gái dân tộc đấy  . Mãi sau này mình mới biết đến các bạn kia .
Mình nhớ bạn Ánh của mình  - ngày chuyển nhà chị Thu chụp cho 2 đứa một kiểu ảnh - chuyển nhà xong buồn thui - buồn kinh khủng - lấy cái ảnh ấy ra cắt xén rồi tự làm một cái album hand- made rùi kì cục dính dính dán dán đủ trò lên ấy - đặt trịnh trọng trong tủ kính .
hồi 17, 18 tuổi thì danh sách nhan sắc này chỉ có Dung Dich - Nga và Liên - chính em Dung khen mình xinh - quá yêu và quá tự hào về em - giờ nó đã ở Hồng Kong có thể không nhớ mình là con nào nhưng mình vẫn nhớ nó và vẫn chúc phúc cho nó .
  Cô Phượng đang ở Nam Ninh - chúc phúc cho cô Phượng - không biết món quà nhỏ năm nào cô có còn giữ hay không :D - ôi thời gian biến thứ những thứ very có giá trị thành không có tí giá trị nào và ngược lại .
Mình cứ kiểu thấy người sang bắt quàng làm họ ấy nhỉ . Hic ông khốt làm cháy cái gì trong bếp thế - bố mình cho đi làm đầu bếp mở quán bia thì chắc chắn đắt khách hơn Hải xồm - làm ông phòng thuế cả đời chả có cái gì - mình đã từng rất khổ sở rất cơ cực khi mình còn thơ bé - nhà không có cái gì là giá trị ấy - tủ quần áo cũng đi xin - xe đạp thậm chí quần áo của mình cũng phải đi xin các bà chị họ - giờ chúng nó vẫn khá - nhưng tương lai thì mình sẽ khá hơn tất cả - mình nhớ hồi mình 14 tuổi có cái tivi 14 inch hỏng đi hỏng lại mà vẫn phải dùng - hồi đấy còn trò chuyện với một lũ  thằng chã : nhà tao nghèo lắm - nghèo nhất lớp - mình cúi gằm mặt xuống không nói gì nghĩ , nhà tao còn nghèo gấp tỉ nhà chúng mày ấy chứ : cái đám ấy bao gồm phương liên - duy liên - dư hiền - và 1 thằng nào đó đi xin vào chuyên văn  - vâng chứ bố tôi đã phải là cục trưởng cục xuất nhập cảnh nhiều tiền lắm của đâu - tôi đã thanh mảnh nhẹ nhõm được như melani 9M đâu - cái gì tôi có ngày hôm nay cũng do tôi tự tìm lấy và số phận run rủi cho tôi tìm đến chứ tôi đã nhờ được vào bóng ai - vâng đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn chứ đã có chồng có vợ tốt đôi cả cặp như ai đấy đâu  . Có hôm gặp lại Mít Thành có thằng cha bác sĩ hoa súng đang ngồi đấy nói chuyện thấy thấp thoáng bóng mình - phải xồ ra nhìn thêm một cái nữa - ôi sắc đẹp - làm cho con người ta không thể cầm lòng - không thể động lòng - không thể yên lòng  . Trong mắt con bé đấy thì mình chưa bao giờ xinh đẹp chưa bao giờ làm được việc gì đúng nghĩa của nó -thậm chí chưa bao giờ là bình thường thế mà mình cứ đi coi nó là bạn thân bao giờ không rõ dở người . nó bảo gì với mình ấy nhỉ - tao chơi với mày vì mày tốt - tao cũng chả tốt đến thế đâu - đặc biệt với những đứa không biết trân trọng - hôm qua tao muỗi  - hôm nay khác rồi - mày chắc gì đã muỗi được bằng tao .
Chỉ nhớ ngày xưa lớp 4,5k Thăng Long có đứa tên là Quốc Khánh viết văn được đăng lên báo thiếu niên .
Hồi bé thi nghi thức đội có bạn Hồng hà - ôi con bé nói chuyện duyên kinh khủng - chạy bộ thì còn đỉnh hơn cả đỉnh ấy . Lớp Toán nâng cao thì có bạn Nguyên - bạn này thông minh phết - còn Liên nhép thì ngu một cục - giảng đến đâu mặt mũi ngớ ngẩn đến đấy . Có đợt lớp 8 đi lễ với ông già - có thêm con mấy người trong cơ quan toàn lũ chăm chỉ học hành - Liên nhép hồi đấy ( lớp 8 -14 tuổi ) còn đang học chuyên văn cũng không đến nỗi làm xấu mặt phụ huynh nhưng hôm ấy đi được khen mỗi ...xinh . Trẻ con lại dễ phổng mũi chứ . Hãm .
năm mình học năm thứ 2 - mình và giang phó phòng dùng cả ngày để ngồi trên thư viện luôn - quyết tâm thi hanyuqiao để được đi du học - 2 con hạnh phúc lắm nắm tay nhau thề non hẹn bể - thề dời non lấp bể .
đúng là những ám ảnh thưở xa xưa - hồi đi học lúc nào cũng bị ám ảnh mình đi học ké nên không thích thể hiện . Không nhớ có lần trình bày về vấn đề gì Mrs Thiêm yêu cầu mình nói mình bảo đại ý các bạn khác cũng có thể trình bày- cô bảo nhưng đây là yêu cầu của giáo viên .Mình nhiều lúc không muốn ngang bướng đến thế đâu - nhưng  thực tình là do hoàn cảnh xô đẩy .