Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

no no no no

10 dấu hiệu “tâm lý lão hóa” của chị em

Tâm lý lão hóa là hiện tượng già trước tuổi hay “chưa già đã yếu”. Như thế nào được gọi là “chưa già đã yếu”? Các nhà tâm lý học đã nghiên cứu và tổng kết 10 dấu hiệu “lão hóa” sau đây:

 
Tự ti (Ảnh: seflhelpzone.com)

1. Hiệu quả công việc kém

Trí nhớ giảm sút, hay quên, thiếu quyết đoán, thiếu tinh thần phấn đấu, không có chí tiến thủ, làm việc qua quýt.

2.  Không có tư duy sáng tạo trong công việc

Hay có cảm giác mọi thứ vô nghĩa, nhạt nhẽo, đặc biệt là những người lao động trí óc, thường có cảm giác không có hứng thú trong công việc.

3. Tự ti

Khi ở một mình thường hay thở ngắn than dài, luôn có cái nhìn bi quan, và luôn cảm thấy lạc hậu đối với thế giới xung quanh.
  

Ngẩn ngơ (Ảnh: seflhelpzone.com)

4. Phản ứng khác thường


Một mặt, có những lúc bạn rất nhạy cảm trong quan hệ xã hội, thường hay cảm thấy những người xung quanh là trở ngại đối với bản thân; mặt khác, có lúc luôn muốn đặt mình ngoài số đông, không quan tâm và có thái độ lạnh nhạt đối với những vấn đề nảy sinh xung quanh mình.

5. Cố chấp

Bất kể làm việc gì đều muốn lấy mình làm trung tâm, luôn làm theo ý mình.

6. Lười nhác, thiếu phấn chấn

Thường hay cảm thấy tinh thần không phấn chấn, hay buồn ngủ, thường hay uống rượu để lên tinh thần.

7. Tính tình lầm lì

Thường thích ở một mình, và làm mọi việc một mình. Thậm chí không muốn đối diện với người lạ, hay tìm cớ để tránh mặt người khác.

Cáu giận (Ảnh: tin247.com)

8. Tư duy chậm chạp, không nhạy bén

Khi đối diện với những vấn đề bột phát, thường hay bó tay không có cách giải quyết, hoảng hốt không tự chủ, không biết nên làm thế nào thì tốt.

9. Tinh thần ngẩn ngơ

Thích chìm đắm vào những chuyện đã qua, tinh thần “lúc nóng lúc lạnh”, nói nhiều, hay lải nhải, bất kể người khác có muốn nghe hay không.

10. Tính tình nóng nảy

Thường hay làm việc theo tình cảm, lời nói và hành động ngày càng thiếu lý trí, dễ xuyên tạc ý tốt của người khác, không biết tiếp thu ý kiến, không bình tĩnh, hay nóng vội.
Tác giả: Hồng Nhung
Nguồn tin: BACSI.com

CÁC TIN KHÁC


nhớ rồi

nhớ ngày xưa còn dám bêu riếu bạn ấu thơ cũ của mình là ôi cái con Trang đấy cả ngày mặc đúng 1 cái áo da cam - ôi không hiểu thế nào mình lại đi chơi với con đấy tận đến 25 năm mới nhận ra tất thảy chân tướng nhỉ  . Ôi duyên quá duyên luôn - may mà còn có lúc sực tỉnh đấy . Thôi sugar u u go - sugar me me go .
mình mà có đôi giày kì diệu của andersen mình sẽ nhảy vào đầu cái lão ấy xem lúc ấy lão ta nghĩ gì lúc ấy .
em quá yêu Bình cao đại ngố - đã khen body em xi po không chỉ nó mà còn có cả thúy xồm
chính nát đã nói rằng Liên à - sáng nay xe ôm đèo Liên đến trường à
ôi không bao giờ tôi quên
em xin lỗi con Ly vì đã cười lên nhật ký của nó - xin lỗi hồi đấy nó hạ quyết tâm thi Việt Đức và mình đã cười lên điều đó - và trả giá - đi vào lịch sử chuyên văn chưa từng một ai đỗ Nguyễn Trãi
Dương đỏ - thằng này đã chửi em - vâng chính nó đã chửi em tao thấy cái Dương thùy dương thì còn thế nọ thế kia còn con bé này chỉ mặt hay dư thế nào không nhớ - đại để là nó ko cố gắng nên không ổn
bài học cố gắng mình đã học từ các bạn - chính các bạn - chứ không một ai khác
Và em quá yêu nó
cả Dư nữa viết cho em và bonus thêm tớ thấy Liên thực sự thông minh etc - công nhận tao thấy hiếm có khó tìm một đứa nào thông minh như mình trừLê Hồng Hạnh và Lê Ngọc Tú Mai .
khỏe mạnh và người đẹp thì có Huyền và Trà béo
à cái Thu Minh hồi học cấp 1 thì chính xác thuộc cùng 1 đội với mình đấy - bao gồm cả Quỳnh Tây nữa .
năm ngoái gặp lại Trang Tây ở phòng tập aerobic quán thánh - Dung cave thì mất dạng từ ngày ấy đến giờ - con Phương lợn cũng ko đến nỗi xấu và không nghèo cũng không ẩu đoảng và chưa bao giờ nói với mình mày hãy xem lại mày đi trừ có một lần đi họp lẩu nó hỏi mình là ai - hà  - đời còn dài cứ từ từ mà trả lời thôi .
lớp cấp 3 xinh đẹp - thôi nói chung toàn khối đi có mình xinh nhất khối thế còn khen con Thư xinh chắc chỉ có Thủy béo - em tin tưởng thẩm mỹ và trình tiếng anh của Dư hơn Thủy béo - cả Ánh nữa .
  Nhớ Giang - nếu không có quá khứ - mình sẽ chao đảo hôm nay mất .
lớp cấp 3 không nhớ có bao nhiêu người nhưng mình chơi với 1 nhóm - đại để thế xinh đẹp thì nhiều lắm đều xinh hơn con thư hết trơn - ờ đúng mà mình chơi với nó từ xưa đến nay cũng chỉ vì lẽ nó tốt với mình - còn ko tử tế được với nhau thì chào thân ái và quyết thắng . Bạn bè gì .
tài năng trong lớp thì có Xồm - cũng được nhưng đặc biệt hơn phải là Hồng Hạnh và bạn Ngọc Linh đáng ngưỡng mộ .Sao ngày xưa mình không thi trường nào vẽ vời nhỉ - phí phạm tài năng nghệ thuật quá đi . Nhớ ngày xưa đến nhà mình ngủ ở Ngọc Hà cũng có một thằng nào ấy rất ham vẽ vời - haiz - ước mơ nghệ thuật của tôi thế là xuống sông xuống biển .
nhớ ngày bé Dư du học về đi tuyên truyền kamasutra cho bọn mình nghe em kia khăng khăng không t phải 30 - haiz giờ mất lòng tin thật rồi . Ôi thôi từ nay đường ai nấy đi .
em cũng quá yêu thằng đăng nhà thày chính luôn - nói chung là một sự chịu đựng quá sức tưởng tượng - em đồng thời cũng quá yêu một số bạn cứ bắt em thi lại luôn.
Con đấy nó vô tư lắm - nếu không nhầm chính cái quán kem mà mình xin việc thì nó hẹn giai đã chat cùng với nó ra đấy nói chuyện cơ mà . Ôi khổ đến tận năm thứ mấy chả nhớ mẹ mình còn đường hoàng đi xin việc cho' mình ở cái cửa hàng ngay đầu nhà này này - nó không nhận vì chê ...béo .Nói chung lúc ấy cũng không nề hà gì sất . 25 năm - 25 năm .
đấy 25 năm gian khổ làm người của tôi .

nghệ thuật



lên cấp 2 là tôi không được đi học vẽ nữa rồi - ôi ngày xưa chỉ trông mong vào 2 tiết vẽ của 1 tuần - thật là không đủ cho những đam mê .
Nhớ ngày xưa mình và Ánh cãi nhau giận nhau cả tháng thậm chí cả năm chả nhìn mặt vì can tội không đứa nào chịu công nhận khả năng của đứa nào . Ánh thân mến sau đó đã thi vào Mỹ thuật yết kiêu - ôi nhớ hồi đi học đại học - đi dạy thêm cho một nhà - mới đến nói chuyện thôi - bà ấy trình bày là gia đình chị muốn cho chị đi du học Trung Quốc nhưng chị ngại con gái dặm trường - mình nói chuyện với bà ấy mà hằm hè kiểu như là cơ hội tốt thế mà không đi - có người dâng đến tận mặt thế mà không chịu - phải mình mình đi luôn .abc xyz - đúng là có đứa có phước mà không biết hưởng . Sau đó gặp duy nhất 1 lần roài thôi chắc do quá bàng hoàng trước thái độ nghiệt ngã của mình .
Mình ân hận nhất là thời gian thi vào cấp 3 - ân hận cả thời gian học chuyên văn - mình không bao giờ nên học chuyên văn - mình ghét bọn bằng cấp - không thực tế và thiếu sức chiến đấu . Thế mà thằng khùng đi XIN vào đấy mấy hôm trước còn dám cãi láo với mình hô hô . Đi xin vào mà còn to còi - chiên văn xịn như ta còn chưa to còi nhường ấy .
Hồi bé chỉ mơ ước không phải nghe cãi nhau - có lần xem tivi thấy một cái nhà rất đẹp - xong quay sang bố càu nhàu - ông ấy chửi luôn - mày không chịu dọn nhà thì chớ mà còn xong oánh mình luôn - hồi bé bị ăn chửi và cốc đầu bao lần chả nhớ nữa .
Bố mẹ như đít .
Em nhớ blog meothom ngày xưa cũng kể lể hồi bé nó bị dọa mày có muốn đi tự tử không etc . Nhớ chứ - đọc xong là không quên được - cũng thuộc dạng đáo để như mình - mấy năm ra trường mình bớt đáo để rồi - ngày xưa mấy em xinh xinh mà lượn trước mặt mình là cứ biết tay nhau thể nào cũng bị mình khen " đểu ".
 haiz , ai ngờ đi làm xong cũng suốt ngày bị khen xinh - cóc hiểu là đểu hay thật .
 Em Huyền văn - ngày xưa thuộc dạng gái xinh - em cũng thích con bé này - dũng cảm - em rất thích gái dũng cảm vì ngày xưa  - hồi bé không hiểu sao mình vô cùng hèn nhát mơ mộng - ngớ ngẩn .
Chuyên văn là nỗi ân hận lớn của mình - 4 năm 97-01
nguyễn trãi cũng vậy - nỗi ân hận này còn kinh khủng hơn - 01-04
ra trường 3 năm 08-11 nỗi niềm này ai thấu cho ta  - các người không hiểu đâu .
ngày xưa người làm mình shock nhất là IC mình tưởng mình lì lắm rồi ai ngờ xung quanh mình còn quá nhiều người xứng danh dũng cảm . Đáng khâm phục lắm ấy .
cả học sinh của mình nữa
mỗi khi đến là cứ chị ơi bà ấy thế nọ bà ấy thế kia - mình chả biết khuyên nó cái gì chỉ dám bảo em phải quên đi em phải lờ đi
Trong khoa có mình - thị Bích - Giang - Phượng - Viễn và một cơ số khác - hồi đấy mơ ước là có một cái thư viện thật to cập nhật đầy đủ sách báo . Hôm nào phải phi ra Láng hạ lùng mới được xem có cái gì hay hay không .
sau này con Đông Giang mà có ý định học chuyên văn thì mình sẽ từ con luôn .Đầu tiên định đặt nó tên là Tĩnh Di vì ngày xưa biết một em vice tên Lâm Tĩnh Di nhưng sau ấy thì thôi - vì trên tathy có 1 em đặt con là Xuân Di sau đấy nó bỏ chồng hay là bị chồng bỏ ấy chả rõ- hồ hồ thôi luôn ý tưởng xếp xó .Cho nên các gái nào mà có ý tưởng lấy chồng xong coi gia đình là tất cả thì nên tránh xa ra thôi - biết sao được đời có nhiều đứa chưa được thực tế cuộc sống nó mở mắt .
à quên dùng đế miêu tả về mình thì có vài ba từ thôi - mày quá lập dị và mày quá thế nào nhỉ mày nhìn lại mày đi bạn bè léo gì thứ ấy không có tao chỉ có thằng bạn làm bên Yamaha ngày xưa tiết lý thuyết dịch mình gạo đói nó chìa tay ra cho bà ăn thịt tôi đấy - hừ nếu cái trang diệu không nhanh chân thì ....:D- cưới đi cưới đi thôi tớ sẽ đi - sẽ mừng hơi sộp :D . Vì cũng trót quí .
Em xin lỗi Viễn 1001 lần xin lỗi í :(( .
 25 - chưa bao giờ mình quên những điều mình đã trải qua - em rất thích Dung Dịch luôn í .Bị quí .
và thưa các bạn yêu quí các bạn chả có cơ hội nào để thương hại mình lần nữa đâu hê hê . it's over .
hụ hụ 5 cốc karamen - OMG đã tự phá kỉ lục của chính mình :)):))=))=))=))
giờ vẫn nhớ đến tú hitle của Trưng vương với lòng biết ơn sâu sắc - cứ tôi có làm gì cô đâu mà cô phải cuống - cô liệu hồn năm nay cuối cấp nhé . Tên khốn này thật dã mân nhưng nhờ thế mà lên cấp 3 mình mới có cơ hội cho chúng nó thấy nữ sinh Trưng Vương trâu chó thế nào .
Các bạn hiền hiền thì không biết đâu - chứ chuyện đánh nhau ở NT là cơm bữa - à nhiều hơn cơm bữa và tự phòng vệ một cách chính đáng thì chả sao quá vui là đằng khác .Em yêu 3 năm NT - dạy mình nhiều thứ hơn mình tưởng .

bay bay lên hỡi diều ơi

bài hát ngày xưa hay hát - hồi bé hay hát - à không hồi bé đem đi thi í .
cám ơn - cô Mai - cô Thắng - cô Khiêm - cô Thủy - cô Hằng ôi tuổi thơ >:D< kí ức tuổi thơ - thấm thoát đã mười mấy năm trôi qua - giờ hy vọng nếu gặp lại Tùng Dương sẽ không phải câm lặng nhìn bạn ấy nữa - sẽ bi bô khoe lọ khoe chai - ôi người bạn của tôi . Và có khi tớ chả từ chối món quà nhỏ của ấy nữa đâu . Tùng Dương.
muốn vượt lên phía trước phải đạp cho thật đều
mình nhớ Mrs Hiền năm 1 - hê hê . Đừng coi nhẹ nhau thế chứ .

bạn bè

có những khi tôi đã nghĩ bạn là bạn thậm chí là hơn cả thế - nhưng mà nhầm tôi đã nhầm - quá nhầm - tôi có cuộc đời của tôi và con đường của tôi - những lúc tôi thất bại - không hẳn thế - chỉ là dừng lại - bạn cũng chả có ở đó . Bạn bè nếu dừng lại ở mức đi uống cà phê với nhau , tặng quà sinh nhật - giáng sinh cho nhau - mời cưới ma chay đám xin đám hỏi - bố mất mẹ giỗ thì tôi không cần - à vẫn cần nhưng là một thể loại khác rồi - thế thôi nhé . Tôi không cần những người bạn như bạn đâu . Get out of my life and clean out my closet .
tự nhiên quá thất vọng về những gì chuỗi ngày chuyên văn đem đến cho mình và cám ơn những chuỗi ngày hán ngữ đã đem đến những người bạn giang viên đúng nghĩa .
khi tôi đau buồn - mất niềm tin vào bản thân thì bạn ở đâu - quả thực là chả cần những lời động viên đâu - tôi chả cần một ai hết . Không một ai hết - tôi có què cụt gì đâu mà có què cụt thì tôi vẫn cứ lết đi được - vô dụng thì cắn lưỡi tự tử xong - tôi chả cần - tôn trọng - cảm thấy cần có nhau trong đời thì tiếp tục làm bạn không thì thôi dẹp thẳng cẳng luôn .
Giai bảo : anh thích gì thì anh nói là thích không thì thôi - còn em thì chả cần - em làm những gì em cảm thấy em nên làm - em chả muốn phải đi lấy lòng ai cả - ai thích ai ghét thì mặc xác - đã từng bỏ học bỏ thi đi tìm từng quyển sách tiếng Trung vậy hà' cớ gì mà phải hi sinh con đường của mình chứ . Never .

mợ Hương tươi

nói chung phục nhất mợ Hương vụ vừa chăm con được mà vẫn làm việc trâu điên được - mình mà có con mọn phải cho bú như thế là thôi rồi Lượm ơi - mứt nó lại lộn hết lên đầu . Haiz - vẫn nhép lắm - vẫn nhép lắm .
Ức nhất vẫn là hồi bé - tầm 12-13-14 tuổi không được tập tành gì nên sức chịu đựng kém lắm - mà không thở được 100% dung tích phổi - thiếu O2 ---> máu chậm lên não :(( - éo chịu đâu .

một lần nữa

tôi không biết tại làm sao có những lúc tôi trả giá cho những hành động của mình - có những khi thì kẻ khác phải trả giá cho những hành động của chúng với tôi .
Túm lại không rõ mình sinh vào cái giờ gì mà lại như thế .
hồi bé mẹ đưa tôi đến cơ quan mẹ - mẹ làm y tá - trực đêm là chuyện hết sức bình thường nên tôi cũng hay bị / phải đi theo - hồi đấy tôi bé tí 2,3 tuổi thế mà có một con đồng nghiệp dở hơi của mẹ cứ đi theo cấu đầu mình - lúc ấy tôi bé - tôi chả làm gì được nó tôi chỉ lườm lại nhìn cái mặt con điêu thuyền ấy câng câng ức ơi là ức mà không làm gì được mà tôi cũng không mách ai hết . Chỉ ấm ức thôi - đến bao nhiêu năm sau tôi vẫn nhớ - sau mẹ bảo con đấy nó lấy chồng nhưng chả đẻ được , đấy .
ngày xưa - từ bé 3,4 tuổi mà có bị đứa nào bắt nạt không bao giờ tôi kể với ai - sau này cũng thế - lớn lên cũng vậy - có việc gì khổ sở vất vả ra sao tôi tự chịu .
cho nên tất cả những gì mọi người nói mọi người làm thì tôi tập dần không để tâm - có lúc tôi cũng buồn - có khi cũng ức - rồi lại tự nhủ mình : đừng lấy tội lỗi của kẻ khác để tự trừng phạt mình .
có những khi đi học đại học các bạn học cùng làm mình ức lắm - nhưng mình không care - không trách họ - và mình làm theo cách của mình - mình
10 năm trước tôi là ai nhỉ ; con bé dở hơi đang khóc lóc oằn tà là vằn vì không có tiền đi bơi - 10 năm sau tôi là ai nhỉ
nhớ về những câu hỏi thời gian này - có một hôm ngồi trên xe bus với cô Phượng hỏi cô Phượng ê kiếp trước bà là ai nhỉ - tôi á tôi là con của một ông cỡ tư sản thời pháp thuộc thế bà là ai tôi ờ thì tôi là nữ thủ lĩnh anh hùng của  bộ lạc nào đấy --- hay nhỉ thế mà bây giờ tiểu thư con tư sản thời Pháp thuộc và nữ thủ lĩnh anh hùng lại cùng ngồi xe bus để đi học tiếng trung =))=)) . Giờ thì bạn ấy đang tu nghiệp - mình cũng tiếp tục con đường của mình theo cách của mình và miệt mài hết mức - khi còn có thể - chiến đấu đến hơi thở cuối cùng  .
10 năm nữa mình sẽ là ai
năm nay 25 rồi ạ .
tôi đã chứng kiến những bước ngoặt của số phận trong vòng 25 nămvới hầu như đầy đủ  những thăng trầm - có khi người ta ca ngợi tôi - có khi người ta nguyền rủa chửi rủa tôi - nhưng tôi mặc kệ hết . Lòng tôi lặng sóng . Còn người ta người ta sẽ nhận lấy những gì người ta làm - vấn đề chỉ là thời gian thôi - trước qui luật nhân quả thì chúng ta giống nhau - người có chồng cũng như người chưa chồng - có việc cũng như chưa việc - có tiền cũng như không tiền .Làm cái gì - nói cái gì - nghĩ cái gì thì hưởng lại cái ấy .Gieo cái gì thì gặt lại cái ấy . Người ta gọi là nghiệp .
Khẩu nghiệp - thân nghiệp - ý nghiệp .
Người dạy tôi đến với phật pháp 1 phần là ông tôi - ông tôi cho 1 slogan những điều dạy của phật - khi tôi tuyệt vọng nhất - ông bảo ông biết cháu buồn - ko cháu không buồn.
cho nên tôi thấy cái điều đáng làm nhất hãy là cố  những điều tốt nhất cho nhau khi ta còn có thể .Thế thôi
Rồi để băng qua cuộc đời thấy không còn gì vướng bận
tiền là gì : bà ngoại tôi ngày xưa giàu có lắm - giàu vô vàn nhưng rồi còn cái gì - mọi người cũng thế cả thôi - tiền bạc phù du ấy - năm ngoái tôi gặp nhiều người giàu lắm - giàu vô vàn ấy .
rồi thì danh vọng - rồi thì chức tước - rồi thì bằng cấp ; có là gì - ông tôi ấy - ông tôi giỏi lắm - giáo sư nhà giáo nhân dân rồi cuộc đời qua thì nó cũng qua . Cái quan trọng là sống tốt với nhau ngày hôm nay .
Ai tốt với tôi tôi ghi nhận ai không phải với tôi tôi cũng ghi nhận để không bao giờ làm điều tương tự với bất cứ kẻ nào khác - kẻ nào làm tội đau buồn - tức giận - thất vọng tôi ghi nhận .Ghi nhận để rồi quên đi và sống tiếp qua thời gian - ta sẽ có một kết quả tương đương .
Tôi nhớ bạn học cũ của tôi - ngày xưa tôi và cô ấy nỗ lực nhất khoa - ngày ra trường - mọi người trong lớp đồng loạt làm đồng phục - cô ấy không đồng ý - cô ấy bảo các bạn nghĩ nhà ai cũng có điều kiện như nhà các bạn sao- sau 3 năm - cô ấy giờ là một phó phòng lương cao ngất và tôi tin là tất cả những ai đã từng học ở cái  lớp ấy - chưa đứa nào làm được thế . Kể cả tôi - tôi chấp nhận trả giá - chấp nhận làm lại từ đầu .
3 năm là thời gian không dài những đủ để thế giới có trật tự mới của nó .
người ta bảo không ai tắm 2 lần trên một dòng sông - không ai đi cùng một con đường 2 lần - con Quân giờ chắc lớn phết rồi - con Vững nữa - con anh Đẩu nữa - con cô Hà nữa - con Giang Nam nữa - Sơn thì thế nào - con Thắng đã lớn chưa .và tôi mừng là tôi đã quay đầu lại .
Sống sao lòng thật thảnh thơi, Xem đời như cuộc dạo chơi sơn hà, Năm châu ấm một mái nhà, Tình thương hiểu biết là quà Phật ban .
có những kẻ trong lúc tôi thất thế - tuyệt vọng - lầm lạc - trong tay không có một cái gì - nợ nần chồng chất đứng trước nguy cơ thất nghiệp dài lâu- có nói với tôi một vài câu gì đó - làm một số việc gì đó - ta hãy tạm xếp ở đó và bước tiếp - thế gian đã ai học được chữ ngờ . Và tôi nhất định sẽ chờ xem .

em Chi em.Chi của tôi - tôi ghi nhận những gì nó làm - bị quí . 
còn cái thằng chã khăng khăng không chịu hiểu sự đời thì kệ ló - 70 năm sau gặp lại hẵng hay .Không nên tốn thời gian vào những chuyện không đâu . Nhớ các giáo viên dạy cấp 1 của mình - cô Vũ Bích Thủy và Bạch Thanh Hằng 
tôi nhớ Ánh - nhớ giáo viên dạy tiếng Anh nhà ánh - nhớ tăng nguyên châu còn cầm của mình bao nhiêu Thủy thủ mặt trăng :)) - nhớ cả giáo viên dạy tiếng Anh nhà Tăng Nguyên Châu .
em vẫn ân hận Viễn ạ - em ân hận vì lúc ấy em quá tự ti cũng quá tự kiêu - cho nên giờ em phải trả giá - em bị tuyên một cái án là phải ăn dầu ăn Neptune suốt đời :|.
viễn tốt - cũng hơi tiểu thư nữa .
nhớ sau khi đưa bà ngoại vào cứ khóc - xong mua một đống mì tôm về ngồi ức - kiểu muốn bỏ nhà ra đi mà không bỏ được - xong nghe beijing huan ying ni - xong mơ về Beijing .
Đấy nhiều khi tất cả chỉ vì một câu nói tôi là tôi sẵn sàng cho đi ma teo tất cả . 
Hồi 18 tuổi - tôi ngồi ở đó khóc - anh con giai đi phỏng vấn về khoe apply được job nào đó 7m/ 1 tháng - cả nhà người ta rộn ràng vui vẻ .Còn mình thì . Tôi đã làm gì - tôi đã làm gì để có được cái ngày hôm nay - tại sao tại sao .
Ngay cả cái lần apply vào Aptech cũng thế - 2m - xin lỗi có những người đã giới thiệu nhiều công việc ngon hơn rất nhiều đấy . Thế đấy các người không hiểu đâu - cho nên bạn nào nào ấy nói với tớ về chuyện bằng cấp thì hãy cứ đợi thời gian trả lời cho bạn . Giờ bạn mới hơn 20 - đợi 50 năm nữa  lạy chúa cuộc sống có vè cứ thích tiết lộ thiên cơ với mình - thích tự khoe chân tương với mình ấy nhỉ . 
em nghỉ lâu đến độ em đi làm một công việc mà làm xong một phát thì thu xếp cúng bái xem bói các kiểu - rồi tiếp tục xin xỏ rồi đi làm - đi một cách lặng lẽ không ai biết đấy là đâu rồi lặng lẽ đi đi về về khắp các tỉnh thành rồi nghỉ và lại tiếp tục theo kiểu nó phải thế . Cũng phải xem xét các kiểu mới nghỉ đới - không phải tự nhiên nó thế đâu - trụ cột gia đình mà - thở mạnh phát là ku tai mất miếng cơm miếng sữa luôn - bà mất anual money luôn - nhưng năm ngoái không gửi được chút gì cho bà . Bà khốt vừa vào thăm mua quà đâu hết 1m - về đã khoe nhặng lên - mẹ cho cả cái nhà thì chả thấy í kiến gì - mở miệng ra là chê mẹ ngu - con với chả cái láo như con cáo .
nhưng khổ cả đời rồi nên thôi không chấp . 
bạn Thư ạ - ngày xưa nếu tớ học hết công suất thì chả đến lượt bạn làm lớp trưởng đâu . 
lớp có ai ấy nhỉ 
hồ hà phương - dư - tú mai - hồng hạnh ... và rất nhiều bạn khác quên tên .Các bạn đều rất khá ấy nhở - ôi nhớ nhất bạn khánh với mấy bài thơ chế của bạn ấy - 56 đứa 56 cá tính 56 trí tuệ - dù ân hận khi thi vào đấy nhưng thôi đã học 4 năm rồi nên không đau đớn .
3 năm cấp 3 vứt đi 3 năm đi làm vứt đi giờ lại làm lại từ đầu .
Việc đầu tiên làm sau khi có lương sẽ là mua cho mình ... ..cái xe đạp để đạp xe đi bơi 10 năm trước mình không có cái xe đạp tử tế và cũng không có tiền đi bơi luôn - cứ nhìn mẹ con nhà Dư mà thèm thuồng . May có bạn Ánh điện biên đã giúp mình xóa mù bơi lội  - đội ơn bạn Ánh . năm ngoái đã kịp mua 2 bộ bikini để đánh võng bể bơi  .