anh ta chả coi mình ra cái gì , anh ta ăn miếng trả miếng mình , anh ta coi mình là trò đùa của anh ta - dám khiêu khích mình , thậm chí nửa đùa nửa thật đặt vấn đề anh ta ỷ anh ta có gái rồi - ôi thật điên hết biết . Ôi thật uất nghẹn họng aaaaaaaaaaa.
Mình đếch quên được mình ức - mình đếch việc gì phải đi khao khát giai của con đàn bà khác never - mình có đầy đủ mọi thứ để sống ngon lành - một con đường thể đeo đuổi - một sức khỏe - nhan sắc - tài năng - trí tuệ mơ ước khát vọng mang tên Duy liên - rồi có ngày mình sẽ dang nv lao ban . Rồi sẽ có ngày mình trả thù - sẽ ăn mặc rực rỡ - sexy hấp dẫn mời gọi và - the best way to over one man is under another man - đồ Nghị hách . Mình tin tưởng - hoàn toàn tin tưởng - chồng mình Tướng Hồng cơ đới - bạn đợi đấy .Tớ là tớ sẽ trả thù - tớ là tớ thù dai hơn bạn tưởng - ôi mỗi lần nhớ đến là muốn sôi tiết uất chết .
thế mà trong giây lát mình tưởng mình thích anh ta - hô hô - thật là một cái công việc ngu người - hạ bệ con người quá mức cần thiết ấy .Nhưng khá hơn job số 1 thật - nhắc đến lại nhớ anh giai Quảng Tây - xém tí mình làm dâu Tàu rồi - ù ôi - sợ quá - suốt ngày dán mắt vào người mình - xong rồi dán mắt vào em Zhang Xin Yu - xong rồi xong rồi hu hu sợ quá . Không muốn - chưa muốn - không phải lúc này .
Rồi tôi sẽ thường xuyên đi trung quốc nhảy nhót cho ông anh xem .
nhớ ngày xưa có em Tâm xinh điệp và em Yến Hải - nhớ đến em Tâm là nhớ chim trắng mồ côi ù ôi - cẩm ly - hê hê cái bạn Hùng chất trông phát xít - không phải phát xít nhưng kiểu cụ non - khó tính như ma thế mà gu thưởng thức nghệ thuật tinh túy phết - em shock =)) - các em trong khoa em nào chăm yêu - chăm đong giai - chăm phấn son hơn chăm học là thể nào cũng bị mình mỉa mai tới bến thế mà ra trường hê hê . Thật nhục mặt - đời không có cái nhục nào giống cái nhục nào .
Nhớ đến hát hò lại nhớ đến các em này - Hương tươi tưởng mình cả ngày chỉ biết hát thôi á - công nhận ước mơ nghệ thuật quả đắt giá - đợi cơm no áo đẹp đã nhớ . Haiz - life is so hard on me .
2 tháng rồi - 2 tháng rồi - con Viễn giờ được 4 tháng hay nửa tuổi rồi ấy nhỉ ? Liệu có bao giờ thời gian dừng chân níu lại không thật là kinh khủng nhanh .
Thời gian - quá tàn khốc - thế này lại sớm trở về với thời kỳ ngủ 4 tiếng 1 ngày làm đủ mọi việc có thể mất thôi - hu hu life is so hard on me .
đã 2 tháng 1 tuần trôi đi . Time is so hard on us .
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011
xinh điệp
mình thích làm đẹp - thích xinh đẹp nhưng sợ hệ lụy mình không thể chấp nhận được chuyện một rổ các giai cứ lũn cũn chạy theo . Cơ mà xinh đẹp thật ấy - mỗi thời kì lại một vẻ đẹp khác nhau thật vĩ đại . Yummy - đúng là đào hoa đóng mão - tuy nhiên nếu không ăn sáng không jogging thì nó cũng bớt đẹp đi một cơ số phần . Haiz - đẹp - ổn định công việc để chăm chút gia đình - tiếp tục phát huy tài năng nhan sắc - học hành vô cùng tận - sắm sửa đồ đạc và lấy chồng sinh con đi cho nó được việc . Không chồng mồ côi người yêu mà cứ mang cái nhan sắc Đào hoa đóng mão này chạy loăng quăng ngoài xã hội này thấy rất đáng ngại - làm gì cũng rón ra rón rén .
Sợ vãi cả ra . Quá chán với việc một cơ số giai cứ dán mắt vào một số thứ trên cơ thể rồi . Ngày xưa thì chụp ảnh soi gương - đi theo ôi điên điên . ĐIÊN .
này nhớ cái con bé Hường nhà cũng không đến nỗi đâu- nó bét ra còn có xe dream - mình đi học rồi phải đi làm quăng quật các kiểu thật là hu hu - mình mang tiếng đi học đại học thực ra là hành xác - hành hạ bản thân - đi làm bị chúng nó coi không khác chi culi oshin - quá lắm . >"<
anh bói nhận xét quả không sai - em đi làm hay bị chèn ép lắm - rồi đến lúc không chịu nổi sẽ bỏ ra làm riêng - quá tốt đang không chịu nổi rồi đây bao giờ làm riêng được nhỉ .
Liên ơi là Liên - sinh nhầm giờ gì chả rõ ....
cố lên bao giờ có tầm trăm triệu trong tay - trăm triệu - trăm triệu sẽ làm gì - sinh con à .
Life is so hard on me .
Sợ vãi cả ra . Quá chán với việc một cơ số giai cứ dán mắt vào một số thứ trên cơ thể rồi . Ngày xưa thì chụp ảnh soi gương - đi theo ôi điên điên . ĐIÊN .
này nhớ cái con bé Hường nhà cũng không đến nỗi đâu- nó bét ra còn có xe dream - mình đi học rồi phải đi làm quăng quật các kiểu thật là hu hu - mình mang tiếng đi học đại học thực ra là hành xác - hành hạ bản thân - đi làm bị chúng nó coi không khác chi culi oshin - quá lắm . >"<
anh bói nhận xét quả không sai - em đi làm hay bị chèn ép lắm - rồi đến lúc không chịu nổi sẽ bỏ ra làm riêng - quá tốt đang không chịu nổi rồi đây bao giờ làm riêng được nhỉ .
Liên ơi là Liên - sinh nhầm giờ gì chả rõ ....
cố lên bao giờ có tầm trăm triệu trong tay - trăm triệu - trăm triệu sẽ làm gì - sinh con à .
Life is so hard on me .
dự án kinh doanh
è hè hè - mình thích - mở một cửa hàng ăn - một quán bia or sth like this - thích điên loạn - chỉ sau việc mua đất và trồng cây thôi :D .Quản lý cũ bảo mày mà mở quán chó nó vào ợ - có chứ - mình sẽ mở quán cơm bình dân - quán ăn sáng - quán ăn nhâu - tây tàu 3 miền etc - rất thích ấy . nothing 's impossible - nghĩ được sẽ làm được - không lúc này thì lúc khác không mình thì sẽ là đứa khác - mình đã nghiệm đủ rồi - mình chưa làm đc phó phòng nhưng bạn mình nó làm được rồi - chưa đi TQ nhưng bạn mình nó đi rồi- chưa đường hoàng tốt nghiệp đại học china nhưng em mình nó làm rồi - chưa vào cấp 3 ngon nhưng gà nhép ( giai bé ) nhà mình nó làm rùi - cho nên là cứ continue - coz u know that nothing is impossible .
ăn uống đầy đủ bà ngoại giờ đang làm gì nhỉ - chắc lại ngủ thôi - phải ăn uống đầy đủ tập luyện đầy đủ kẻo không bị đuối sức - hồ những cái chết ở tuổi 25 - thật điên . Bà ngoại sẽ bảo phải ăn chứ - không có bị đuối sức - ông mình sẽ bảo - cháu phải tập chứ đúng thế - sau này con Đông Giang không ăn uống tập tành tử tế thì liệu cái thần hồn .
yêu cái món bánh crep nát - yêu bánh cuốn - yêu quẩy - yêu ruốc - yêu salat trộn dầu giấm . Yêu .
thực tình là đừng nên bao giờ mất tiền cho những khóa học tiếng anh và tiếng trung em thề ấy để tiền ấy đóng tiền gaz và mua thực phẩm + mua đất - nhà mình mà có đất ở quê nhỉ .
Ôi trời thằng cha ấy nhìn mình rất kiểu ranh con nứt mắt chả biết gì về cuộc sống ấy nhỉ - mà đúng là cũng hơi đếch biết gì thật nhưng cũng không quá đến nỗi như thế . Ôi - năm ngoái thật là một năm ngu độn - cứ như hát dân ca mà thêm vọng cổ - như hát opera mà thêm tí cải lương như thịt chó mà ăn với rau muống luộc như cháo sườn chấm quẩy đường í .$%#*& .
thật vô cùng chấm than .
ăn uống đầy đủ bà ngoại giờ đang làm gì nhỉ - chắc lại ngủ thôi - phải ăn uống đầy đủ tập luyện đầy đủ kẻo không bị đuối sức - hồ những cái chết ở tuổi 25 - thật điên . Bà ngoại sẽ bảo phải ăn chứ - không có bị đuối sức - ông mình sẽ bảo - cháu phải tập chứ đúng thế - sau này con Đông Giang không ăn uống tập tành tử tế thì liệu cái thần hồn .
yêu cái món bánh crep nát - yêu bánh cuốn - yêu quẩy - yêu ruốc - yêu salat trộn dầu giấm . Yêu .
thực tình là đừng nên bao giờ mất tiền cho những khóa học tiếng anh và tiếng trung em thề ấy để tiền ấy đóng tiền gaz và mua thực phẩm + mua đất - nhà mình mà có đất ở quê nhỉ .
Ôi trời thằng cha ấy nhìn mình rất kiểu ranh con nứt mắt chả biết gì về cuộc sống ấy nhỉ - mà đúng là cũng hơi đếch biết gì thật nhưng cũng không quá đến nỗi như thế . Ôi - năm ngoái thật là một năm ngu độn - cứ như hát dân ca mà thêm vọng cổ - như hát opera mà thêm tí cải lương như thịt chó mà ăn với rau muống luộc như cháo sườn chấm quẩy đường í .$%#*& .
thật vô cùng chấm than .
e hèm
giờ thì học hành là chuyện muỗi .
giờ chỉ chăm ăn chăm tập chờ đón dự án Đông Giang - con bé sau này hi vọng sẽ khỏe hơn cả mẹ - bà ngoại -cụ ngoại - lì hơn mẹ . Cái này hết sức quan trọng . Giỏi ngoại ngữ hơn mẹ - thể thao ngon hơn mẹ - phàm ăn và chăm đọc sách hơn mẹ . Sau này nó sẽ giúp mẹ trả thù lại những điều mà mẹ chưa làm được - nó sẽ zou bian zhong guo hộ mẹ - nó sẽ thành lập và tiếp tục duy trì doanh nghiệp cho mẹ - nối nghiệp cụ ngoại nó sẽ viết sách nấu ăn - trồng cây gây rừng giống mẹ - nó sẽ đẹp hơn mẹ - bà ngoại - cụ ngoại nó - viết văn hay hơn- đi được nhiều hơn - gặp nhiều người hơn và làm nhiều thứ hơn - làm nông nghiệp lâm nghiệp chẳng hạn .... túm lại hoàn hảo hơn gấp bội phần . Mẹ kì vọng .Đợi đến đời con Đông Giang thì hà nội phát triển bằng Thượng hải rùi - tạm hoang tưởng thế .
giờ chỉ chăm ăn chăm tập chờ đón dự án Đông Giang - con bé sau này hi vọng sẽ khỏe hơn cả mẹ - bà ngoại -cụ ngoại - lì hơn mẹ . Cái này hết sức quan trọng . Giỏi ngoại ngữ hơn mẹ - thể thao ngon hơn mẹ - phàm ăn và chăm đọc sách hơn mẹ . Sau này nó sẽ giúp mẹ trả thù lại những điều mà mẹ chưa làm được - nó sẽ zou bian zhong guo hộ mẹ - nó sẽ thành lập và tiếp tục duy trì doanh nghiệp cho mẹ - nối nghiệp cụ ngoại nó sẽ viết sách nấu ăn - trồng cây gây rừng giống mẹ - nó sẽ đẹp hơn mẹ - bà ngoại - cụ ngoại nó - viết văn hay hơn- đi được nhiều hơn - gặp nhiều người hơn và làm nhiều thứ hơn - làm nông nghiệp lâm nghiệp chẳng hạn .... túm lại hoàn hảo hơn gấp bội phần . Mẹ kì vọng .Đợi đến đời con Đông Giang thì hà nội phát triển bằng Thượng hải rùi - tạm hoang tưởng thế .
Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011
nhớ hồi xưa 2 - or Hồi ức một geisha =)) ( P.3)
nhớ thưở 16,17 tuổi mình sống cũng hết sức khổ sở trong một tập thể cực rách luôn .Thật đáng sợ những chuỗi ngày ấy - nhưng cũng thật cám ơn - nhờ nó mà mình luôn dũng cảm và kiên trì với những gì mà mình tâm niệm - quan điểm là cứ sống hết mình - làm hết mình - hôm nay ta không làm được thì mai ta làm được - mai không làm được thì sẽ có kẻ khác làm cho ta .
Mà đào đâu ra nhiều sức lực thế à - thì tự thân vận động thôi - thằng nào không vận động thì thằng ấy đi .
mình thích quẩy - thích bánh xèo tên tây là bánh crep - và thích bánh cuốn tự làm . Nó làm mình nhớ đến những tháng ngày xa xôi - xa xôi - xa xôi . Nhớ công lao những người nuôi dưỡng - mình có thể ăn suốt đời được như ai đó có thể ăn suốt đời soup lươn của anh ấy - lòng tự hào vĩ đại . Đúng rồi - sống thì rất cần đến lòng tự hào - ode to my family - bạn có quyền tự hào về cái lều rách nơi bạn sinh ra lắm chứ - vì nó đã nuôi dưỡng bạn trưởng thành chứ không phải bất cứ một biệt thư dinh cơ to đẹp nào . Nên hãy luôn là chính mình - hãy chấp nhận những gì mình có - và không có để đi lên - dám nhìn thẳng vào sự thật và thất bại dù có là tàn khốc đến đâu - đấy là điều đáng và phải làm .
Ra trường đi qua dăm ba cơ hội không có bất cứ cái gì xứng tầm mình đáng làm ngày xưa . Mình có thể làm báo hoặc kua guo gong si hoặc tổ chức quốc tế - các gái bảo mình thế mà . Hoặc hơn thế . Dựa vào sức - vào trải nghiệm - vào sự nỗ lực tự thân chứ chả có cái gì gọi là bằng thơm nhé .
Rõ chã .
bằng thơm =)) ôi 5h sáng đi học ngồi trên giảng đường 6-7 tiếng về ôm đống sách - rồi lại ôm bụng đói lên thư viện rồi đi làm thêm - quá phê . Bằng thơm =)) =)) . Ở đây có ai tên gọi là bằng thơm không nhỉ .
Mình đúng là dở hơi đi bàn chuyện với chã . Nghĩ đi nghĩ lại thì càng căm thù chuyên văn hơn - nhớ các bạn cấp 1 quá - nhớ cô Thủy cô Hằng . Ôi ước gì được trở thành giáo viên dạy cấp 1 .
Ngày xưa ngày xưa ngày xưa . Ôi những ngọn nguồn cảm xúc - cảm hứng và sức mạnh .
mk - nghĩ đến những tháng ngày xa xôi mà tự nhiên thấy muốn khóc - bắt đầu từ 18 tuổi - 5h sáng đi đến trường sau khi jogging 1 vòng .
nhớ đến cái tết năm nào khi cô phượng và bạn Châu đến đưa cho mình sổ thực tập - chao ôi - đúng thế tết năm 2008 đúng nhỉ - đúng mà - sau đấy 2 - 3 năm mình chẳng cảm nhận được thế nào là tết nữa - hoàn toàn không . Năm 2008 - bây giờ đã 2011 rồi ôi - nhiều khi mình không cảm nhận thấy thời gian nó đang trôi rất nhanh mà mình vẫn dậm chân tại chỗ .
Vẫn oải nản .
thèm xôi ngô - nhớ có đợt bị sốt dịch ăn xôi ngô ăn miếng nào ra miếng ấy - rõ kinh khủng - mình sợ ốm lắm lắm í - sợ bị sút cân nữa . Cho nên 10m chứ mười mấy m cũng chả bõ đâu - lại áp lực và không được là mình không được phát huy những gì mình thực sự có . And i deserve much more than this .
Mai phải cương quyết đi bơi - mình phải cương quyết lấy lại sức lực và dẹp tất cả những điều này sang một bên thứ mất ngày hôm qua hôm nay ta sẽ lấy lại tất cả bằng mọi giá .
Rồi sẽ sắm xe cho bố mẹ - xây lại nhà tắm - tân trang bếp và phòng khách và phòng cá nhân - sẽ có một cái giường cá nhân thật êm một cái bàn thật rộng và giá treo quần áo thật lung linh - đồ trang điểm thơm tho và sạch sẽ . Giường cá nhân cứ vứt đấy - lấy chồng xong - giận thằng chồng có thể về nhà mẹ đẻ ngủ :D - tính với chả toán . Không có khái niệm bạn bè ạ - ăn nhiều vào tập nhiều hơn kiếm nhiều tiền và sẽ trở lại Đà Nẵng - trước tiên với một máy ảnh khủng - muốn đi thỉnh lại chùa . Đi dạo bãi biển - biển Đà nẵng đẹp lung linh và vác theo bà mẹ . Xuống Đà nẵng vé tàu nằm đi về tầm 2m - tìm nhà nghỉ ăn uống cũng tầm ấy - 4m /2 người là quá ngon - quần áo không cần nhiều chỉ cần bikini là quá đủ :D - càng ít càng mát . Vào thăm bà ngoại cũng chỉ cần từng ấy - mang theo máy ảnh và quần áo vào đú với con em Tai Quái - ôi lại nhớ tuổi thơ của tôi . Haiz - em Gà nhép không bao giờ được biết đến nỗi khổ của chị . FPT ngon nhỉ - mở cả đại học cơ đấy - bao giờ - bao giờ . Ôi mà từ bé đến giờ em chỉ thèm ăn thôi - mẹ kiểu như rất không bao giờ để con Liên đói - chẹp chẹp - thế mà hồi mình 3 tuổi- nhà còn ở Hàng bè - trẻ con phố Hàng hẳn hoi nhé - mẹ ơi - con muốn ăn xôi này ( chỉ chỉ vào hũ trứng kho ) - không cái này người ta để bày thôi . >"< - không bao giờ được phép nghèo - và không bao giờ được phép để mình chết đói ấy .
Mà đào đâu ra nhiều sức lực thế à - thì tự thân vận động thôi - thằng nào không vận động thì thằng ấy đi .
mình thích quẩy - thích bánh xèo tên tây là bánh crep - và thích bánh cuốn tự làm . Nó làm mình nhớ đến những tháng ngày xa xôi - xa xôi - xa xôi . Nhớ công lao những người nuôi dưỡng - mình có thể ăn suốt đời được như ai đó có thể ăn suốt đời soup lươn của anh ấy - lòng tự hào vĩ đại . Đúng rồi - sống thì rất cần đến lòng tự hào - ode to my family - bạn có quyền tự hào về cái lều rách nơi bạn sinh ra lắm chứ - vì nó đã nuôi dưỡng bạn trưởng thành chứ không phải bất cứ một biệt thư dinh cơ to đẹp nào . Nên hãy luôn là chính mình - hãy chấp nhận những gì mình có - và không có để đi lên - dám nhìn thẳng vào sự thật và thất bại dù có là tàn khốc đến đâu - đấy là điều đáng và phải làm .
Ra trường đi qua dăm ba cơ hội không có bất cứ cái gì xứng tầm mình đáng làm ngày xưa . Mình có thể làm báo hoặc kua guo gong si hoặc tổ chức quốc tế - các gái bảo mình thế mà . Hoặc hơn thế . Dựa vào sức - vào trải nghiệm - vào sự nỗ lực tự thân chứ chả có cái gì gọi là bằng thơm nhé .
Rõ chã .
bằng thơm =)) ôi 5h sáng đi học ngồi trên giảng đường 6-7 tiếng về ôm đống sách - rồi lại ôm bụng đói lên thư viện rồi đi làm thêm - quá phê . Bằng thơm =)) =)) . Ở đây có ai tên gọi là bằng thơm không nhỉ .
Mình đúng là dở hơi đi bàn chuyện với chã . Nghĩ đi nghĩ lại thì càng căm thù chuyên văn hơn - nhớ các bạn cấp 1 quá - nhớ cô Thủy cô Hằng . Ôi ước gì được trở thành giáo viên dạy cấp 1 .
Ngày xưa ngày xưa ngày xưa . Ôi những ngọn nguồn cảm xúc - cảm hứng và sức mạnh .
mk - nghĩ đến những tháng ngày xa xôi mà tự nhiên thấy muốn khóc - bắt đầu từ 18 tuổi - 5h sáng đi đến trường sau khi jogging 1 vòng .
nhớ đến cái tết năm nào khi cô phượng và bạn Châu đến đưa cho mình sổ thực tập - chao ôi - đúng thế tết năm 2008 đúng nhỉ - đúng mà - sau đấy 2 - 3 năm mình chẳng cảm nhận được thế nào là tết nữa - hoàn toàn không . Năm 2008 - bây giờ đã 2011 rồi ôi - nhiều khi mình không cảm nhận thấy thời gian nó đang trôi rất nhanh mà mình vẫn dậm chân tại chỗ .
Vẫn oải nản .
thèm xôi ngô - nhớ có đợt bị sốt dịch ăn xôi ngô ăn miếng nào ra miếng ấy - rõ kinh khủng - mình sợ ốm lắm lắm í - sợ bị sút cân nữa . Cho nên 10m chứ mười mấy m cũng chả bõ đâu - lại áp lực và không được là mình không được phát huy những gì mình thực sự có . And i deserve much more than this .
Mai phải cương quyết đi bơi - mình phải cương quyết lấy lại sức lực và dẹp tất cả những điều này sang một bên thứ mất ngày hôm qua hôm nay ta sẽ lấy lại tất cả bằng mọi giá .
Rồi sẽ sắm xe cho bố mẹ - xây lại nhà tắm - tân trang bếp và phòng khách và phòng cá nhân - sẽ có một cái giường cá nhân thật êm một cái bàn thật rộng và giá treo quần áo thật lung linh - đồ trang điểm thơm tho và sạch sẽ . Giường cá nhân cứ vứt đấy - lấy chồng xong - giận thằng chồng có thể về nhà mẹ đẻ ngủ :D - tính với chả toán . Không có khái niệm bạn bè ạ - ăn nhiều vào tập nhiều hơn kiếm nhiều tiền và sẽ trở lại Đà Nẵng - trước tiên với một máy ảnh khủng - muốn đi thỉnh lại chùa . Đi dạo bãi biển - biển Đà nẵng đẹp lung linh và vác theo bà mẹ . Xuống Đà nẵng vé tàu nằm đi về tầm 2m - tìm nhà nghỉ ăn uống cũng tầm ấy - 4m /2 người là quá ngon - quần áo không cần nhiều chỉ cần bikini là quá đủ :D - càng ít càng mát . Vào thăm bà ngoại cũng chỉ cần từng ấy - mang theo máy ảnh và quần áo vào đú với con em Tai Quái - ôi lại nhớ tuổi thơ của tôi . Haiz - em Gà nhép không bao giờ được biết đến nỗi khổ của chị . FPT ngon nhỉ - mở cả đại học cơ đấy - bao giờ - bao giờ . Ôi mà từ bé đến giờ em chỉ thèm ăn thôi - mẹ kiểu như rất không bao giờ để con Liên đói - chẹp chẹp - thế mà hồi mình 3 tuổi- nhà còn ở Hàng bè - trẻ con phố Hàng hẳn hoi nhé - mẹ ơi - con muốn ăn xôi này ( chỉ chỉ vào hũ trứng kho ) - không cái này người ta để bày thôi . >"< - không bao giờ được phép nghèo - và không bao giờ được phép để mình chết đói ấy .
mà mình đã bảo rồi từ bé đến lớn mình chưa bao giờ được phép đi chợ chứ đừng nói gì là nấu ăn - mẹ không bao giờ dám giao tiền cho mình - sợ chưa - nhưng nói chung mình sống nghèo quen rồi nên cũng quen - học làm gì - học không để làm giàu thì học làm gì - học vì điểm á - quên đi - phải xác định học là vì nồi cơm nó mới có động lực . Nếu mình tự mở một trường đại học mình sẽ đặt tên là Đại học nồi cơm . :D
Thế chứ - chuyên văn nhưng mơ ước lớn của đời mình là mở cửa hàng ăn uống kiểu BBQ cuối tuần - chốn ẩm thực cuối tuần hoặc quán bia - ôi ước mơ quá là tao nhã ấy ạ :))
chết thật
dự án Đông Giang tầm 25 là chuẩn mực - nhưng thôi vì mẹ em bận học tập - nghiên cứu chăm chút cậu của em và bà ngoại ông ngoại cụ ngoại nên sẽ để thêm 1 vài năm nữa vậy . Đáng tiếc là giờ đếch biết xin học bổng ở đâu - sao hồi đi học mình toàn chăm chỉ kiếm tiền thế nhỉ .
Định bụng là sẽ nỏ cho em Đông Giang học tiếng tàu cơ nhưng thôi - cũng nên học - mẹ thấy có nhiều thứ dạy được em - nhưng tuyệt đối là phải song ngữ - chứ không thể mỗi tàu được . Mẹ chỉ mong em Đông Giang được như mẹ hồi bé là mẹ mừng lắm rồi - khỏe mạnh chăm ăn không đau ốm quấy khóc thích nghe chuyện cổ tích do mẹ và bà ngoại kể .
Vì dự án mẹ khỏe đẻ con khôn này mà mẹ Đông Giang xì tốp cái job kia - mẹ yêu em lắm - mẹ thương con có hay chăng thương từ khi chưa có trên đời . >:D< - sẽ không để Đông Giang của mẹ phải thiếu thốn đâu không đâu nhé - chỉ cần con khỏe mạnh - chỉ cần con biết yêu thương mọi người - mẹ sẽ cố gắng làm tất cả và đạt được mọi thứ - làm mọi thứ - học mọi thứ .
Định bụng là sẽ nỏ cho em Đông Giang học tiếng tàu cơ nhưng thôi - cũng nên học - mẹ thấy có nhiều thứ dạy được em - nhưng tuyệt đối là phải song ngữ - chứ không thể mỗi tàu được . Mẹ chỉ mong em Đông Giang được như mẹ hồi bé là mẹ mừng lắm rồi - khỏe mạnh chăm ăn không đau ốm quấy khóc thích nghe chuyện cổ tích do mẹ và bà ngoại kể .
Vì dự án mẹ khỏe đẻ con khôn này mà mẹ Đông Giang xì tốp cái job kia - mẹ yêu em lắm - mẹ thương con có hay chăng thương từ khi chưa có trên đời . >:D< - sẽ không để Đông Giang của mẹ phải thiếu thốn đâu không đâu nhé - chỉ cần con khỏe mạnh - chỉ cần con biết yêu thương mọi người - mẹ sẽ cố gắng làm tất cả và đạt được mọi thứ - làm mọi thứ - học mọi thứ .
Những người bạn cần nhớ đến trong cuộc đời 1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa. 2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được: Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ. 3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn. 4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu. 5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn. 6. Gặp người đã từng phản bội bạn: Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này. 7. Gặp người bạn đã từng yêu: Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao? 8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn. 9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi. 10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)