Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

ôi trời ơi

It's True - Thể hiện: No 32
http://www.hoahoctro.vn/home/hoi_hop_thuong_thuc_5_clip_xuat_sac_nhat_cuoc_thi_best_backstreet_boys_wannabe-89-8777.hht
ôi trời ơi ôi người ơi ôi đất nước đứng lên lạy chúa - hay chết người 

thức uống ưa thích

hừm - nguy cơ là có thứ này mình sẽ cai được trà và coffee Trung Nguyên - và trở về với những giấc ngủ an lành đúng nhịp sinh học - và an lành . Và hàm răng trắng xinh :X
à mà đùa ngày xưa mình còn cứ ân hận mãi vì chuyện đi học xa bạc mặt nên không học thêm được mỹ thuật công nghiệp kìa - còn thích cả tiếng anh cả tiếng pháp cả belly dance cả piano cả make up may mặc nấu nướng nữ công gia chánh và đi bơi và đi chụp ảnha học mọi lúc mọi nơi mọi lĩnh vực mà không mất quá nhiều thời gian và tiền bạc cho các khóa học - nếu không e phân thân ra làm 10 thì cũng không học và hấp thụ đủ những gì mà mình mong muốn và mơ ước ... và còn ti tỉ thứ may thay thời đại công nghệ thế giới phẳng và WTO - băng thông rộng roaming 3G giúp t - cũng may con Ruồi nó can kịp . Hãy an lành - God bless us .
 Không sao mình đang tìm lại chính mình mà - đầu tiên là cảm giác bình an hạnh phúc và tràn trề năng lượng ý tưởng vốn có .Èo sao có những giai điệu quen thuộc lắm lắm í mà mình không tài nào nhớ nổi là đã nghe ở đâu nghe lúc nào khi nào  ở bài nào trong album gì của ca sỹ gì - thật ức chết .
 năm 97 rồng đổi màu - năm 98 World cup và cuộc sống vẫn cứ thế trôi trôi trôi trôi - nghe cái này thật phê - hịc - nhớ đến ngày xưa mình kết xem bóng đá nổ đĩa - đặc biệt là cổ vũ bóng đá - nếu việt nam mà có cheer leader giống kiểu American thì mình sẽ xung phong đăng ký đầu tiên - lạy chúa - những giai điệu sôi động và nồng nàn của hơn mười mấy năm về trước thưở Zizo còn là một ngôi sao nhà còn ở Điện Biên và mình còn là một con bé lí lắc . Trên cả tuyệt vời . 
Thích mùi nước hoa Dior Addict của bạn Linh lắm lắm ấy - rất dịu dàng mà không chói lóa . 
Chủ nghĩa khắc kỷ. - Đạo đức của người vận dụng nghị lực và chế ngự bản năng để làm điều thiện mà không mong khoái lạc, không ngại đau khổ.
tại sao chứ - ôi nhớ quán phở trên đường Kim Đồng phở KCC - nhớ phở Cổ Cừ - ngoài ra không nhớ gì hết :|
25 là đã chuẩn bị lão hóa chưa .Kinh khủng nhờ - cuộc đời trôi qua hết sức vô nghĩa thế này .
Nếu mẹ chỉ có mình mình thì cuộc sống nó đỡ lắm lắm ấy - Yên lành - mình có tính tự giác tự lập cao từ bé tí . Lại đam mê nhiều thứ tính kiên cường nên dễ thành công - giờ chỉ việc nỗ lực đi làm đi chơi đi pose có tiền thì mua sắm đàn đúm tích trữ lại cho mẹ . Mẹ sinh con Gà nhép là một điều quá sai lầm và thực sự không chia tay ông già là một điều sai lầm hơn thế . Cứ nghĩ nếu nhà còn ở Hàng Bè - bố mẹ chia tay nhau từ nhỏ và không có em  - giờ mình đã là một tiểu thư giàu có hức hức - suốt ngày nghe nhạc - không yêu đương -enjoy gia đình - có thời gian thì nấu nướng chăm sóc vui chơi với bà với mẹ - thi thoảng sang thăm bố và gia đình nhà bố . Thế có phải an lành không - quá an lành là đàng khác  Sẽ tự lập công ty làm ăn - mở cửa hàng bán đồ lụa giống như ngày xưa bà bán sợi - sẽ đi TQ đánh hàng về - rồi đi chơi lung tung tích tiền mua đất và tự lái xe ô tô đi chơi .vân vân 
Mình đúng là dại dột đi trò chuyện với những đứa dở hơi không biết nguồn gốc gia đình nhà ta . Học chuyên văn đã là 1 sai lầm lớn rồi - trò chuyện với thằng ôn con ấy còn là sai lầm lớn hơn - mà nếu không có thằng Gà nhép bắt mình mua máy tính cho nó thì lạy chúa mình cũng chả bao giờ thèm dính dáng . Thật tình . Cứ toàn đi hết cái sai này đến cái sai khác thôi . 
chết đói mà nghe em Thỉa này hát cũng cam lòng nhỉ - 15 tuổi rõ là một tài năng .
mẹ dạo này già bắt đầu sợ ăn thịt và lại phải đi hầu bóng hầu bánh 8m : cũng rẻ - ôi một thứ tín ngưỡng ấy mà . Chúa biết được . 8m mà giải quyết khâu vui thì ta cũng nên làm .Nuôi thằng bé con này khổ lắm mà rồi chả biết có thu về được cái gì không thấm thoát cũng 17 năm trời guo ri zi - sống qua ngày - có bao giờ cảm nhận thấy niềm vui sống đâu . 
Số 06, ngách 71/30 Hoàng Văn Thái, Thanh Xuân, Hà Nội
hừm ghét lắm - bọn này khi thấy mình đi vào tưởng mình là khách hàng ở đâu đon đả ra đón đến khi biết mình đến xin việc thì ngay lập tức thay đổi thái độ . Không tin được . 

Tháng 3 mùa con ong đi lấy mật

http://nguyendiepchi.multiply.com/journal/item/6
tháng 3 mùa con ong đi lấy mật - đang đọc blog của Diệp chi - thích cách hành văn của bạn này - thực tế- rõ là cũng chiên văn mà dân trường Huỳnh Thúc Kháng - chất :D - có đợt đi từ Quảng Nam về Hà nội ngồi cạnh một bạn giáo viên dạy sử cũng giảng dạy ở trường đấy - nghĩ nhẩm trong bụng - lạy chúa - thảo lào mà ngày xưa tôi ghét học sử :)) . Cũng có thể là dân thanh hóa nó thế ạ . Nhớ hôm trình bày giãi bày bày tỏ nguyện vọng từ bỏ với phó - phó bảo nhưng chị cũng không rõ tiền đề nền tảng của em đến đâu - lạy chúa chiên văn Trưng Vương - lạy chúa sinh viên xuất sắc của các giảng viên - bị cuộc sống nó đè bẹp và nhào nặn đến độ không còn đàn hồi lại được nữa thế này .
Chiên văn Trưng vương là chiện nhỏ thôi - bởi giờ có đứa nào đi viết văn đâu mà cũng có đứa nào thi vào chuyên văn vì yêu văn đâu - may ra có mày - trích lời Dư . Dở thật
quá nửa đi làm kiểm toán - dịch - kinh tế ..... lạy chúa em thề là có đôi khi hỏi các bạn í về Gone with the wind các bạn ấy cũng nỏ biết - nhưng thích TriQA - cháu nó đã đóng FB rồi nên mình cũng đóng luôn .
Thấy thật dại dột vì sẻ chia quá nhiều - đôi khi thấy sẻ chia cảm xúc là không cần thiết - có chăng là sẻ chia miếng ăn - sẻ chia tiền - sẻ chia lợi nhuận nó có ý nghĩa hơn  .
Liệu có khi nào được phép thay đổi lịch sử của chính mình không nhỉ
Quên - rất thích blog DC vì bạn này sống chất - quan trọng là cách bạn ấy cảm nhận cuộc sống qua lăng kính riêng của bạn ấy - một lăng kính chưa bị rơi mảnh kính quỉ của quỉ thần nào vào . Thấy yêu cuộc sống - yêu chính mình - yêu gia đình - yêu từng phút giây đã qua - kể có là sai lầm - và từng phút giây đang đến - kể có là thử thách và tuổi già .
Đang đọc cả tử cấm nữ - lâu lắm rồi không vào FB của bạn này hóa ra là đã có em bé - chúc mừng người xa lạ nhưng đồng điệu . Thưở mới ra trường mình có thấy cuốn gì tựa Lost in beijing ấy nhỉ - có thật mà - nhớ hôm ấy còn cùng giòi đi chụp ảnh hi vọng nó Del hết rồi - nhớ nhiều thứ quên nhiều thứ - mình già thật òi cứ quên quên nhớ nhớ .
Tử cấm nữ : đọc để thấy - có ham muốn không phải là tội lỗi và chuyển hóa nó và hiểu rõ về nó luôn là điều nên làm - con người không phải máy - hiểu rõ bản thân là điều luôn luôn nên làm .
Và thích cả bạn í vì có chung sở thích Christina aguilela bò ra bò vào
thế thoai cảm nhận cuộc sống nồng nàn như chính nó vốn có - lạy chúa - đừng có đánh mất mình - sống trong sáng là điều mấy ai làm được
Mẹ bị mất ví - chia buồn với kẻ ... lấy cái ví vì chả có gì đâu :)) - thế là cũng đi đời dế yêu .

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

我 25 岁

意志消沉 , 灰心冷意
25 岁的我 - 不会 每天 去 跑步 了, 心情种种 - 祖上
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên, Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền. 
Trong nhà có báu thôi tìm kiếmĐối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền. 

hị hị

nhớ Hùng chất Hương tươi và Dũng ngây thơ cụ phết
ui nhớ hôm ấy Hùng hỏi mình thế em thì sao -  công nhận là khả năng nghe hiểu tiếng Việt của mình có vấn đề - ôi mà mình già đến độ để các giai nhìn phát là phải hỏi chuyện chồng con thế sao .
đợi bao giờ mình có xe - làm chủ - có đất thì hẵng đến lượt Đông giang - đông giang nhớ .
mình gặp Dũng một lần ở đất vinh - hôm đấy có vẻ không thoải mái - cứ nhìn quanh quất tìm đồng bọn - đến lần 2 thì vừa đúng đợt mình bị tước mất chiếc bánh ngon lành mặt mũi thẫn thờ - đến lần thứ 3 dũng ta thấy mình tí tởn một chút - nhận xét cháu nó đã tiến bộ .Lạy chúa - mình thậm chí chưa bao giờ biết e dè là gì cơ trời ơi .
báo hại cả buổi hôm ấy ngồi ăn mình chả phát biểu gì - càng ngày càng nhạt
  lần lên lạng sơn - nếu tai mình chưa điếc thì quả là lão ta có nói chán : nghĩ bụng tôi có đi mua vui cho ông quái đâu .- vị trí của tôi không phải là ở đây thưa\anh - thật ấy đúng là không có chừng ấy thời gian thì còn lâu . Còn lâu nhắm .
cà cuống chết đến đít còn cay mà -
công nhận ở đấy cú nhất là trò đang làm xong bị giao cho người khác - mình - hường xinh - hương tươi - thật là khỏi phải nói cú đến như thế nào . Nói chung là miễn bàn - thì mới có cái ngày hôm nay chứ . tèn tén ten .
nói chung Huyền nhiêu tiền khá nhưng cũng không vui - người ta bảo - làm tớ thằng giỏi còn hơn làm thày thằng đụt mà . không sai đâu cưng ạ .
sau đấy bẵng đi một time ko điện thoại không thăm hỏi - vì mình cú quá sức chịu đựng - muốn dẹp luôn lúc ấy - nhớ khi ấy là tháng 11 - đang hừng hực lao về phía trước xong chuyện ấy mình chỉ dập dình muốn nghỉ - anh già quản lý đã được mình dập dìu từ trưoc bao lâu  . Bạn huyền làm ở đấy quả không vui . Mình có tí văn chương cảm xúc nữa nên càng khó ở .
nói chung bao giờ cũng thế - phải nằm trong chăn mới biết chăn cực ấm .
dũng trông thế thôi cũng trả đũa ra trò - giai có chức có quyền có tiền có khác - mình thì cứ dân chủ quá trớn tưởng ai cũng vô sản như mình - ôi chán cái thế giới này không đáng để ta hi sinh sự hồn nhiên vốn có của mình í  - 25 rồi vẫn có quyền hồn nhiên chứ nhỉ - muốn đi hong kong . đi thật xa thật xa thật xa .
cái áo này mom chọn mua trông xinh nhỉ - mà mình không thích dựa vào sức ai đâu - cơ bản là thừa niềm tin vào chính mình . 

đã đến lượt gà nhép lên thớt

này tôi ghét nhất là dối trá - lừa bịp
vì trò này mà mình cho đi tàu bay giấy 1 năm và đi tiếp tiếng trung - trước sau gì mình cũng sẽ tiếp :))
sức đến đâu đi đến đấy - sợ gì đâu .
thù vãi - ngày xưa năm thi đầu tiên mình thi cho có thôi - năm đấy thi cả cao đẳng du lich nữa - vui kinh .>"<
mình thù - thù các thể loại tình cảm học trò thù cả học thêm - tớ quá yêu bạn thư vì đã bảo tớ đi học thêm và vẫn không hiểu sao dân mình cứ phải đi hoc thêm mới sống được ?
hồi ấy tớ cứ ấm ức suốt 4 năm như bị táo bón ấy chỉ muốn học nhanh nhanh chóng chóng ra trường kiếm tiền tự lập rồi quên đi tất thảy :)) .
và đã phải miệt mài ti tỉ lần để vớt vát cuộc đời .
tính sơ sơ mất chục triệu chạy vào và
50k ; vé xe bus : x 4 năm = 1 năm 2 kì
1 tháng học phí = 180k
4 năm = 36 months
6.500.000
thế kiểu gì mình đi làm cũng là lãi xưng ấy nhỉ :)) - công nhận cầm lương tháng đầu 2.000.000 trời mưa như trút nươc nghĩ bụng thế là trôi tuột hết cả ước mơ của tôi - hồi đấy đi dạy để xong xuôi phần nộp tiền học và học thêm thôi - sau ấy thì nghỉ cho 1 năm khi đã ghét nhau :))  - vấn đề đã bao giờ đi làm mà được thưa anh thưa chị / thưa đồng chí và thưa các bạn - bằng em đây - bằng em bằng khá 7,1 - em bằng khá léo đâu :)) . Chết cười . Cười chua xót . Thôi qua rồi - qua rồi mà .
Qua cái nhéo gì - lại còn dư lày - dư lào ấy nhở -
http://nguyendiepchi.multiply.com/journal/item/43
váy áo nhiều thế này làm gì nhỉ - già có mặc được nữa đâu .

ghen

ghen : chủ đề mới - ô mình thấy ghen rất thú vị - còn ghen là còn yêu - còn hận là còn yêu - khi nào không ghen không hận nghĩa là không còn gì .
giai Trung đô sung sướng thế còn gì được vợ yêu tới cầu . Mà đáng lí ra mà còn phảo hơn chứ mình mà thử đặt vào địa vị ấy thì đĩa bay nồi bay là chuyện cơm bữa . Lấy chồng tốt quá cũng thiệt thòi chồng mình mà cứ như là chồng của cả xã hội ấy .
chia sẻ

hè sắp đến rồi thời trang này lại hot .Bà ngoại mình rất cá tính và tốt bụng và đáng yêu và hài hước và xinh đẹp nhé và vvv... vvv nhé : không thèm lấy chồng - thưở xa xưa mà như thế cá tính nhường nào trong khi giữa những năm 2010 có đứa không lấy được chồn có khi quắn bố nó đít lên rồi - ông mình bảo bà ấy không lấy chồng vì bà ấy biết lấy chồng một cái là  gia đình sụp vì bà ấy là trụ cột mà - xong còn kết luận đùng đùng tôi mà trẻ hơn chút nữa là tôi cắt phăng tóc - bà mình nhìn dịu dàng xinh đẹp thế thôi nhưng manh mẽ lắm ấy - mà thơ văn lai láng chứ- mà công nhẫn là sức sống mãnh liệt và phi thường - và giàu có phi phàm - nấu ăn ngon - phải cái cuối đời cũng hơi sai lầm  . Bà mình thích kiều - phạm công cúc hoa thích tái sinh duyên - sinh năm 1916 - bính thìn - bính là dở ẹc rồi Bính : tu - tù tự tử mà mình Bính nên mình bị bệnh hiểu bà - nết niếc các kiểu giống bà - mặt mũi không giống nhưng chân tay hơi giống - cũng xinh đẹp -Đào hoa đóng mão mà - cũng tốt bụng tử tế giống y chang bà ngoại mình cho nên là cũng hay bị tsb nhà đứa khác nó vãi muối vào mặt . Ghét nhờ - đợi đấy em ạ . Đời dài lém .
 Cũng thích văn thơ - ngoại ngữ kinh doanh - cũng khỏe mạnh giống bà ngoại . Năm ngoái và năm kia có vài giai tàu nhòm ngó thế là giống bà lắm rùi í - coi như nối nghiệp . Hồi đi học mình còn tính nếu mình mở doanh nghiệp sẽ lấy tên Đông Giang cơ - nhưng sau sợ sái nên sẽ lấy làm tên con gái .

Chứng tỏ ông ngoại là loại dại dột :)) '
ngày xưa mỗi lần ông khốt về là bà ngoại lại được dịp phàn nàn : ôi nó cứ làm thất điên bát đảo lên ấy . Hồi lấy mẹ mình cũng không ưng đâu - nhưng nếu không sao lại có con Liên nhép quá xinh đẹp tài năng thông minh bản lĩnh giống bà thế này.