Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

我到底想成为怎么样的女人

1. 充满 活力 - 创造性 强
2。 会赚钱 - 不仅 是会 应该 是很会的
3 。不停地充电自己
4 。 会 做生意- 会做住的女人
5。 会做饭- 不仅是做饭
6。 有 才能 - 有享受文化的女人 。
nhớ ngày xưa mỗi sáng thứ 2 đầu tuần cả trường sẽ được thưởng thức giọng ca ngọt ngào của chị Linh 9I .
Rút cuộc bây giờ sức mạnh của mình là gì nhỉ - một tài khoản 500k đang nằm trong tài khoản nho nhỏ của mommy - một cơ số lương đang nằm ở trong tay hòm chìa khóa Glisten -Đại tổng quản  Dung mama
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
French i love u much - more than i can say .- more than i can talk and even more than chinese . And more and more and more .
lạy chúa ngày xưa mình cũng được 9 điểm sinh thi tốt nghiệp chứ ít của giời à . Nhưng điểm số là trò nhảm nhí khả năng lao động sáng tạo và tìm tòi của con người là vô hạn - khai thác được điều đó mới đich thực phi phàm
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
đói đến thì ăn mệt ngủ liền
trong nhà có báu thôi tìm kiếm đối diện vô tâm chớ hỏi tiền .
dạo này đang khỏe + mạnh trở lại đấy - giang hồ cứ liệu hồn ( mắt lim dim )

ca khúc của Helian

những ca khúc này mình không thu đâu nhưng đây là những bài hát mà hợp gu bạn Nhép :
1. Nghe Mad world nhé ---> cái này dành cho cả chuyên văn và trường đại học .
2 . There were me and you nhé
3. I'm OK của Chris nhé
    Oh mother cũng Chris nhé
4 . Xiang ge hai zi của Wang feng nhé
5 . wo zai zhang da cũng của wang feng nhé
6 wo yao fei de geng gao của wang feng nốt nhé
7. Beautiful và the voice with in của Chris nốt nhé
vì là the voice within nên không thể sẻ chia được đâu ạ
8. Bàn tay trắng của Lan Trinh và Độc Bước của bạn Lân Nhã nhé
9 . Cuối cùng là Da bei zhou - chú đại bi và ommani pad mehum của phái mật tông .
10. cũng có thể nghe thêm vô vi và một số các ca khúc của Hong lou meng .
11 . Ngoài ra thì take me to your heart - ờ nhớ là hồi mới vào- chuẩn bị vào đh là đi lùng ngay 2 đĩa của enya và MCLTR - dù sao MCLTR và cẩm ly cũng không phải gu ruột của mình - chắc dành cho những bạn đời ít sóng gió và thử thách .
12 . Em Kim và bài Thế là quá đủ với đoạn phiêu cực phê ở phía cuối bài
mà ối giời ơi - ngày hôm qua là No32 với It' s true - và hôm nay là bạn Thỉa ôi lạy chúa thế này bảo tôi chia tay âm nhạc ra làm sao - đã thế hồi cuối năm lại hóng được bên FB hạnh lê các album nhạc Audiphile hay mê hồn người - kinh dị khủng - ngày xưa thần tượng ( or thầm thương trộm nhớ ) bạn Quân chồn của Dư cũng vì ca khúc i 'll be there for you của Martin Nievara - chậc chậc hu hu :(( - Dư ơi - sao có bạn thế mà không bắc nhịp cầu tre sớm :(( huhu .
ngày xưa thích cả bạn PAK nhưng sau khi bạn này lấy vợ thấy dở ẹc nên thoai . Từ thưở đi làm là mình không nghe ngóng gì nữa - cũng bớt ngông cuồng ngây dại đi - nhưng cứ chơi va chơi vơi như diều đứt dây .
năm 2004 chính xác là năm của Tùng Dương - ôi quê tôi bình thường - nhưng quê nhà tôi ơi thì thật phi thường - vừa nghe vừa rung động vừa chuẩn bị rưng rưng nước mắt - túm lại là kinh hồn . Đúng là cái gì ấy rất chất ấy - đặt cạnh bạn Uyên Linh thì đúng là vô duyên và cập kiễng - bạn Uyên Linh còn lâu mới bằng mà ghét cái cách gằn giọng của bạn này - nghe nó không sáng trong . Không thích .
Chứng tỏ mình có gu và tai nghe nhạc rất giống Thanh Lam , Tùng Dương và Diệp Chi nhé :D
và còn ti tỉ những ca khúc nữa ặc ặc .
Giờ mình cai nhạc và coffee và tea rồi . Đại để thế - cái gì quá độ cũng đều không tốt .
xưa bò sang blog thằng Phong còn nghe được bài Tie yellow ribbon around the old oak tree - nghe nó sẻ cho tí Hurt và In the arm of an angel - thằng giai này sống tình cảm và biết quan tâm đến người khác phết .Mấy năm trời rồi mà vẫn xúc động về món thịt người của hot boy khoa Trung không phải hot boi mà là gì nhỉ hàng hiếm khoa trung .
ô mà thế nào Cơn mưa tình yêu thì chính là được truyền cảm xúc từ Linh chi và Hoàng hằng - em thích các gái mạnh mẽ và độc lập - mạnh vì gạo bao vì tiền - các gái cố mà đi làm lương từ 7m trở lên may đời mới tươi sáng . Em thì không quan hệ , không bạn bè , không bằng cấp - tự đi lên bằng chính sức mình thoai .
Hị hị - em cứ nghĩ về đợt xưa xửa xừa xưa ...
  Hương  ; Trông anh Hùng như thế mà vui vẻ dễ gần phết nhỉ
  Hùng : Trông thế là trông thế nào
  Hương và nhép : cắm cúi tập trung ăn uống giả điếc
  =)) =)) =))- cái này là một phút nhỡ ( lỡ ) nói thật - lạy chúa ( vái , vái , vái )
Ôi sắp tới còn phải nộp tiền thi cao học - học cao học - văn bằng hai - lo cho little Gà - bố - mẹ - bà ngoại ... oh - trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt - phải khỏe phải khỏe phải khỏe . Tự hâm mộ mình vãi nhỉ - ngày xưa đi học chả cạy nhờ ai .
Quyết tâm đi buôn đã quyết đã quyết thì phải kiên trì .

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2011

nhớ

nhớ cậu bạn hồi 9 tuổi vẫn hay làm cho mình cười và luôn luôn - chuyên gia mắc cái tội quay xuống bàn dưới trong giờ học :D . Lạy chúa . 6 tháng nữa là chạm đích 25 rồi - cám ơn
Cậu bạn có cái trò lộn ngược áo trái rồi dè bỉu quần bó mẹ mình mua cho mình  - hư quá hư quá .
cậu bạn gửi cho mình bức thư viết tay đầu tiên trong đời - thư tình đầu tiên và cũng là cuối cùng - có lẽ thời đại này ai người ta viết cho bạn gái thư tay . Đầy lỗi chính tả kinh dị khủng :D - kẻ giấy bằng bút bi - ôi tôi không tin và mãi không thể tin - ngày ấy trong đội biểu diễn chính xác có mình cậu ấy và Linh Hương  và mình .
cậu bạn dễ mến hay đánh nhau với tuấn anh - và lần nào thằng ấy cũng ... thắng ( mình thì chỉ biết ngậm ngùi và xót xa trong bụng mà chả cách nào làm gì được - thấy cậu bạn yêu quí của mình bị ăn đòn )
Nhớ nhà Dư nhà Dư công nhận đẹp vãi - kiếp nào em kiếm đủ tiền xây lại nhà như thế thì em lấy chồng - mà có lẽ đến cái mức ấy thì ta cũng chả cần chồng làm giề - sẽ chạy lên chạy xuống - lau nhà ngày 3 lần thấy đủ mê mẩn tơi tả rồi .
một sự so sánh nhỏ giữa Kim và em Nhạt - không - em nó kiểu khuôn mẫu ấy để thấy mình yêu quí Kim và bỏ rơi em Nhạt là chuyện tất yếu :
Kim nói tiếng anh sành điệu từ thưở 13 - trong khi mình tin tưởng em Nhạt còn lâu mới làm được thế  1 voted cho Kim
Kim kiếm được tiền và không đi học thêm - không cần học đại học - trong khi em Nhạt phải cày cục mãi - tốn mất bao tiền của của bố mẹ vào chuyện học thêm mà vẫn chỉ được 20m/ month - trong khi đó có thể là giá 1 show của Kim - 1 voted tiếp cho Kim
mình đã đọc blog Kim - vui vẻ và thật tâm - quá chất luôn ấy - nó yêu bạn bè bố mẹ anh chị em thật lòng nó quan tâm cả đến vấn đề xh thật lòng - trong khi em Nhạt sẵn sàng quay lưng với bạn bè dám lắm - chỉ thường xuyên đi lễ lạt thày cô tặng hoa tặng quà mùng 8-3 , 20-11 .... vớ vẩn - 1 voted nữa cho Kim
tài năng vẫn hơn ạ - có tài vẫn hơn . :))
ôi vừa xực kiệu món ăn ưa thích xong - phát kinh - có cảm giác đây là món kiệu xà phòng kinh quá .
Eo ôi mình có ở bẩn tí không chết - chỉ ngứa ngáy tí - nhưng ăn bẩn thì ghê thật ấy - eo ôi - cái dân Việt nam .
Mình có nên lên báo và bù lu bù loa - tôi không còn chơi với Lê Minh Thư nữa không nhỉ - thôi - có lẽ không nên để báo chí can thiệp vào chuyện này - chỉ biết rằng tình ta tan vỡ từ đây .
 Dạo này mình hay bực bội với little Gà lắm - đặc biệt khi nó nhắc đến chuyện sắm sanh mua sắm các kiểu - giống thưở bé cứ nhắc đến chuyện mua sắm xây nhà cửa với ông già là biết tay nhau . Thật tình - gánh nặng cơm áo gạo tiền là cái gì đó quá sức với ông già và lo cho vợ con đầy đủ là một điều cũng quá sức với ông bô . Cho nên - đáng tiếc là với hoàn cảnh gia đình như thế mình đã không nên học chuyên - học trường bình thường chăm chỉ cơm nước rồi học cách buôn bán làm giàu cho đời nó dễ thở .
Mình giống như một bài văn mở đầu đã lạc đề viết mãi chỉ là tán nhảm .
Mà sau này có con rồi thì cũng hứa là không thuê oshin đâu - mình nhớ hồi nhà có little Gà nhép - thuê oshin để rồi cứ hằm hè với nhau cả ngày - rõ kinh . Ôi tuổi thơ tôi - lúc ấy mà có một cái bếp tinh tươm bảo mình nấu nướng đi chợ chắc chắn mình sẽ làm được - chững chạc phải biết - cánh chim đầu đàn mà .
Nhớ đến cái bếp ở Điện biên phủ mà thất kinh - bếp chung phòng tắm .Ghê rợn tôi phải đi buôn phải đi buôn phải đi buôn .
Lão quản lý cũ còn bắt Huyền trình bày lại với mình chứ thật nực cười - hổ danh phát thanh 3TD1 như mình nhục lắm ấy - hùm dữ sa cơ cũng hèn mà . Chết cười :)) - zhuang sha - không phải zhuang sha mà là no hear - no see - no care .
Để đạt được đến mục đích thì phải đi từng bước nhỏ nhẫn nhịn băng qua - những thứ không đáng nghe thì không nên nghe .

trầm uất :D




có thực sự tồn tại tình bạn giữa các hot gal ? :D 
có chứ nhưng có lẽ là đã từng giờ ai cũng phải miêt mải công việc và đam mê của mình . 
Tử cấm nữ không nên đọc đâu theo mình nó cứ luẩn quẩn và chả hay - không rõ do thằng dich bất lực hay thế nao nhưng  câu chữ cứ luẩn quẩn bảo nói về vấn đề xã hội lich sử gì chứ mình cũng chả thấy đâu - không xứng đáng để hot . Có chăng tác giả nên viết một cuốn về phụ khoa phụ nữ và những bệnh thường thức e rằng sẽ hữu ích hơn nhiều - hoặc nên chăng ta nên xem sex and the city dù tiếng anh đần của mình giờ cũng bất lực thôi . 
Bao giờ mom mới giả tiền mình nhỉ - lai rơi vào cảnh túng quẫn rồi . 
haiz , kết cục buồn của hot point lỡ thời khoa trung . 
kết luận là chả việc gì không nên và đừng bao giờ hi sinh giá trị thực sự của bản thân cho đông tiền 
tôi là người và tôi có quyền tiến bộ - quyền khỏe mạnh - quyền xinh đẹp - quyền phát huy tài năng - năng lực cá nhân - thể lực và vân vân như tôi mong muốn . Right . 
Không phải lỡ thời mà cố tình ra như thế . 
nếu ví thử mình làm ở point power - 3-4m = 48m chưa kể thưởng tết còn nếu làm bên canon sẽ là 4,5m lương ban đầu * 12month = 70 m chưa kể thưởng tết đại để là sống ung dung trên đôi chân của chính mình . đ- sẽ mua một cái salon thật to 10m - xe cho mẹ 20m - xe cho bố 20m - xe của mình cũng chừng ấy - sẽ làm thêm để sắm sửa cho bản thân - tình hình là lương 7-8m là đầy rẫy xã hội còn trình cao hơn sẽ lên đến 10- 20m - quá cao . Nhưng không gì bằng kinh doanh . Mình thấy thiên hạ buôn từ những cái tạp vặt trở đi cũng ra ối tiền - và không cần địa điểm chỉ cần có khách và nguồn hàng . Tạm thế - mình sẽ nghĩ về câu chuyện kinh doanh sau . 
Nhưng sự đời là thế mà . Lại nói đến Dư - đêm qua nhớ về câu con bạn bình phẩm sunny kusa : nó làm t thấy hạnh phúc - ờ đúng - dạo này các trí thức cao cấp chuyên đi xin tiền tư bản hạng sang thôi - công viêc áp lực và kinh doanh là một sự khởi đầu tốt đẹp với nhưng teen năng động và hứng thú làm ăn . Nếu ngày bé nhà mình còn ở chỗ cũ rứt có thể mình và bạn Ánh đã mở cửa hàng trang sức handmade , cấp 3 thậm chí còn bán thiếp hand- made - đến giờ bạn Dư bạn ý vẫn chưa nguôi ngoai - còn giòi thì đã làm mình bao phen khốn đốn vì ý tưởng kinh doanh hết sức kì quái của nó . Sợ . 
phụ nữ hiện đại và câu chuyện hôn nhân : 
phụ nữ hiện đại cần có một sự nghiệp bền vững trước khi bàn tính đến chuyện hôn nhân - hôn nhân không phải là một thứ đồng phục cùng size . Cần có sự nghiê[j kinh doanh trước khi bàn tình đến những chuyện khác 

con đường mưu cầu hạnh phúc

thực tế là ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc ai cũng thế - ai cũng vậy - nhưng thực tế là không phải hạnh phúc đều mỉm cười với tất cả mọi người - cuộc sống có nhiều bất hạnh chông gai và đau khổ .
  Khi tôi còn học trường cấp 2 chuyên văn - tôi bất hạnh tôi không vui khi nhìn thấy những cô bạn mình xúng xính trong những bộ trang phục đẹp đẽ đắt tiền - sống trong những căn nhà sang trọng - đẹp không tì vết với bố mẹ học thức thành đạt có địa vị và hòa thuận . Nhưng họ những cô gái của tôi đã thực sự hạnh phúc - Vân - một cô nàng mẫn cảm nhất mà tôi biết ý - thuộc dạng sống trong nhung lụa so với tôi - cũng thường xuyên ôm ảnh hotboi Tuấn Anh và khóc lóc . Sau bao nhiêu năm tôi quên đi  - đau khổ tiếp theo của tôi là thi trượt là yêu phải một anh chàng du côn trong trường mà thậm chí không bao giờ có cơ hội để nói chuyện với anh ta . Bạn có hiểu cái cảm giác muốn được yêu thương mà không được yêu - cái khát khao được bày tỏ được ở bên người mình yêu nó dằn vặt đau khổ thế nào . Rồi tôi lại yêu - và lại thêm một lần nữa thất vọng .
Mới thấy hạnh phúc no đủ - êm ấm giống nhau - còn khổ đau là muôn màu - giống như  người thành đạt thì giống nhau - còn kẻ thất bại mỗi người có một lý do riêng .
Nhưng hãy cứ yên tâm là hạnh phúc luôn - sẽ luôn mỉm cười với những người nỗ lực kiếm tìm nó - bình yên và hạnh phúc .
Cũng không phải ai cũng chịu nhiều khổ đau và dằn vặt giống tôi đâu - đấy là số phận - là gông cùm mà mình bị buộc vào - như tất cả những người mệnh có Vũ khúc đóng ấy - cho nên tôi thương cảm .
Đọc Lê Vân thấy khá chia sẻ và đồng cảm - cô ấy sau khi vầy với một đống vai diễn đình đám trong Đêm Hội Long Trì .... các kiểu buông tay không diễn nữa mà đi làm kinh tế .
Tôi cũng thế thôi- tiếng trung ngày xưa là cả một thánh đường với tôi - đi mải miết - khám phá mải miết mà không hết - nhưng rồi tôi cũng buông tay nhẹ nhàng .
Đau khổ là điều luôn luôn có - luôn luôn thấy - nhưng cứ nhìn về những đau khổ trong quá khứ và để hiểu rằng không đau khổ nào tồn tại suốt cả cuộc đời con người , Ngày xưa tôi quá đau khổ vì muốn học hành mà không có tiền để trang bị đầy đủ - rồi lại quá đau khổ vì bà tôi vào nam . Đời nghèo không lối thoát em tôi đành thôi cúi đầu mà đi . Bố mẹ tôi đều nghèo - nghèo chát lòng ấy  - tôi bị ám ảnh cái nghèo và đói từ bé luôn - cả Dì nữa  - cho nên tôi không dám mơ đến những ước mơ cao đẹp đâu í - thưở nhỏ - chỉ mơ có tiền xây lại nhà - bi kịch xã hội của mình và của người khác rồi - cho nên hãy giang tay đón lấy thôi .
ôi nhưng mà đọc xong tử cấm nữ mới thấy đau khổ này mới thực là khổ đau .Có đợt đến nhà IC - thấy nhà có 3 chiếc ghế thôi nhưng mình không dám hỏi nhiều - cuộc sống - chao ôi .
Hãy biết hãy cảm nhận hãy trải nghiệm để thấy trân trọng ấy - bởi cái quan trọng vẫn là ý thức  - hãy nắm tay thật chặt thật chặt những gì bạn đang có ngày hôm nay .
   Công việc đưa tôi đi cũng tương đối nơi - tôi nhìn thấy những em công nhân - cũng cực - chỉ đáng tuổi em Gà nhép thôi nhưng vầy trong xưởng gạch đầy bụi khói .
Đọc Tử Cấm Nữ và cả Trăng Non của lão xá nữa ấy - ám ảnh về thân phận phụ nữ - thưở ấy mình đã đọc đã cảm nhận đã run lên với từng câu chữ - đã khóc - đã thấy tuyệt vọng thay cho nhân vật nữ trong tác phẩm và thấy một phần của mình ngày hôm qua .
năm ngoái cuộc sống quả có dễ thở hơn - đúng thế ấy - con gái đa cảm đa sầu nhưng mạnh mẽ quả quyết như tôi hay gặp nhiều nghịch cảnh để mà phải đương đầu để mà phải trăn trở để mà phải tìm cách vượt lên lắm - nhưng tôi quyết . Một khi đã quyết nhất định sẽ làm được và khi làm được con đường hạnh phúc hơn nữa là sẻ chia >:D< .
Sẻ chia . sẻ chia và giúp đỡ . Và rồi sẽ được nhận lại  - hoặc không thì đó cũng xứng đáng là một niềm vui vô vàn .

bài nay hay .

Em đã cho chị thấy cần phải yêu mình hơn thay vì quá yêu chồng. Cần phải sống vì mình trước khi sống vì chồng.
Em không phải là người thứ ba đầu tiên với gia đình chị, nhưng chính em là người tác động đến cuộc sống của chị nhiều nhất, nói đúng hơn, em làm chị đau đớn nhất, dai dẳng nhất và cũng vì thế chị đã thay đổi nhiều nhất. 

Khó khăn lắm chị mới lấy lại niềm tin nơi cuộc sống vì vài người thích tranh giành chồng người khác như em. Chị đồng ý để chồng tiếp tục ra nước ngoài học tập mong cho anh có một tương lai tốt hơn. Không nói ra có lẽ em không hiểu được một người vợ xa quê, xa chồng, một mình nuôi con nhỏ, đi làm, đi học, chăm sóc và động viên mẹ chồng những lúc ốm đau cuối đời và hàng trăm nghìn khó khăn khác nữa là vất vả như thế nào. 

Chị đã phải gồng mình lên quá sức tưởng tượng để chu toàn mọi thứ cho chồng chị yên tâm chung sống vui vẻ cùng em. Cuộc sống vẫn thế qua đi trong nỗi nhớ thương chồng và áp lực cuộc sống. Chị vẫn hy vọng, chờ đợi một ngày vui đón chồng trở về, điều đó giúp chị vượt qua mọi khó khăn. 

Giá mà em đừng quá tham lam, ích kỷ đến thế, giá mà chị không biết gì về chuyện của em và chồng chị, tim chị đâu có đau? Nhưng cho đến một ngày đầu tháng 9/2009, em đã gọi điện thông báo cho chị biết mọi chuyện, rằng anh đang chung sống với em, rằng em trẻ đẹp và anh rất yêu em, rằng anh ý không còn tình cảm với chị nữa, rằng anh chỉ còn trách nhiệm vì con thôi, rằng… chị không nghe nổi nữa. Cái giọng lai Huế của em tưởng như ngọt ngào là thế, nhưng nó đã bóp chết trái tim chị, nó đã đặt dấu chấm hết cho hạnh phúc gia đình chị, nó ám ảnh chị đến điên dại em à! 

Chị đã đau, đau đến ngạt thở. Chị đã khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Chị đã nghĩ đến cái chết, bởi đó là lối thoát duy nhất với chị lúc bấy giờ. Ngồi trước lọ thuốc ngủ, chị lại không đành để con chị mất mẹ khi còn quá bé. Chị đành phải sống trong nỗi đau đớn tột cùng vì thái độ thách thức của em, vì sự phản bội đến tàn nhẫn của chồng chị. 

Lúc đó chị đã căm thù và khinh bỉ em cùng anh yêu của em biết bao, chị muốn bay sang đó cho 2 người bài học về đạo đức, chị muốn hét lên và nguyền rủa tất cả những gì liên quan đến em, chị muốn cho anh yêu của em mất hết tất cả. Chị muốn làm gì đó cho vơi đi bao uất ức, khổ đau mà em và chồng chị đã cố tình cứa vào trái tim vốn rất yếu đuối của chị. Nhưng điều duy nhất chị làm được đó là suy sụp cả tinh thần lẫn thể xác. Chị không ăn, không ngủ đến phát ốm. Đau đớn lắm em ạ, chị rất đau… 

Em ơi! Em là đàn bà, mẹ em cũng là đàn bà, mà sinh ra làm kiếp đàn bà khổ lắm em ạ. Nếu mẹ em, hoặc khi em lấy chồng, gặp hoàn cảnh tương tự em sẽ làm gì? Nếu em bắt gặp một người khác gọi bố em là “Anh yêu của em! Cún con luôn ở bên anh. Hôn anh!” thì em sẽ nghĩ sao? Tại sao em không gieo quả ngọt mà lại nhẫn tâm trồng quả đắng với đời thế em? Những gì đã qua vẫn là ác mộng của chị hằng đêm em ạ. Nhưng chị sẽ vượt qua, chắc chắn rồi! 

Có thể em trẻ đẹp, tràn đầy sức sống (như em tự nhận) nhưng làm sao em có thể so sánh được với chị, người đàn bà gầy còm vì hết lòng chăm lo chồng con và gia đình nội ngoại hai bên, được gia đình chồng hết mực yêu quý. Có thể chồng chị yêu em nhiều (bao thăng trầm mà anh ấy vẫn bên em), nhưng làm sao so sánh được với tình nghĩa 8 năm làm vợ chồng với chị, bao hạnh phúc, khó khăn mà vợ chồng chị trải qua. 

Đó là chị chưa nói đến nhiều khía cạnh khác, mà em, chỉ có thân xác hấp dẫn thôi chưa đủ tầm để so sánh với chị (ví dụ học thức, địa vị và quan trọng hơn cả là đức hạnh của một người phụ nữ Việt Nam). Chị muốn nói cho em biết rằng, em là “cún ngốc” của chồng chị thì đúng hơn. Nếu em cần một tình yêu sao em không chọn cho mình một nửa yêu thương mà lại ăn mót từ người đàn ông đã có gia đình? 

Giờ thì chị không còn hận thù, căm ghét hay khinh bỉ em nữa. Chị không còn mất ngủ triền miên, không còn xanh xao vàng vọt, không còn ngồi hằng giờ trong bóng đêm mà khóc. Mặc dù trái tim chị vẫn đang rỉ máu, chị vẫn chưa thể nguôi ngoai, nỗi đau còn nguyên vẹn. Nhưng em ạ, chị đã tha thứ cho em và cả chồng chị. Chắc chắn đây là lần cuối cùng chị có thể thứ tha cho người chồng mà chị từng yêu thương hơn cả bản thân mình. 

Chị không muốn tranh giành với em nữa, nếu quả thực chồng chị yêu em nhiều đến thế, chị sẽ buông tay ra. Hãy giữ anh ấy ở lại em nhé! Hãy mang lại hạnh phúc cho anh ấy, điều mà giờ đây chị không muốn cố gắng nữa. 

Cuối cùng chị phải cảm ơn em, cún con của chồng chị, đã cho chị thấy cần phải yêu mình hơn thay vì quá yêu chồng. Cần phải sống vì mình trước khi sống vì chồng. Không có chồng chắc chắn chị vẫn sẽ sống tốt, có khó khăn chị vẫn sẽ vượt qua. Bên cạnh chị vẫn còn nhiều người tốt, để yêu thương và được thương yêu. Và niềm vui đã quay trở lại với mẹ con chị. Cảm ơn em đã chăm sóc chồng chị những lúc không có chị để sẻ chia, hãy nhớ là đồ ăn ngọt và béo không tốt cho sức khỏe của chồng chị em nhé!
làm mình nhớ đến mối tình 17 tuổi - when there were me and you - thật sao - điều này liệu có là sự thật --- đã khóc cạn 

tử cấm nữ

“mỗi khi gặp đại sự cần yên tĩnh”
làm một phụ nữ quý tộc độc thân trong xã hội hiện đại có văn hoá, có tri thức, có đầu óc, có năng lực thưởng thức, có tiền, có xe, có nhà cửa, có cuộc sống nhẹ nhàng thanh thản và vui vẻ?