Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

thằng ku gà nhép và chị liên nhép

khổ lắm - có lúc tôi cũng ân hận vô vàn
tôi nhớ cái thưở mới thi tốt nghiệp điều kiện triết ấy  - dành 2 ngày để ôn :
chiêm nghiệm lâu dài - bỗng chốc giác ngộ em thì " con cò mày đi ăn đêm "
2 chị em năm đó thật miệt mài - đáng lí em tôi vào Phan Đình Phùng rồi thì tôi hoàn toàn có thể bước tiếp đi tiếp với những cơ hội mà bạn bè mình giới thiệu - power point làm dao you lương không thành vấn đề vì tôi có thể học tiếp chuyên nghành khác - nghiên cứu và tìm hiểu những lĩnh vực khác - ngôn ngữ khác  . Nhưng cái điều tôi không mong đợi đã đến - thế là công sức miệt mài 4 năm trời đổ xuống sông xuống bể . Tôi không muốn không muốn nỗ lực của tôi mà người ta cho là bèo dạt mây trôi .
3 năm qua tôi không ân hận nhưng tôi thấy bí bách bất mãn và bất lực - bất lực thật sự .
chẳng nhẽ những cố gắng không ngừng nghỉ trong suốt 4 năm lại đổi lấy một kết cục buồn thế này sao , Không thể - không thể - không thể .
nếu miệt mài tiếp tục chắc chắn giờ này tôi đã có một vị trí vững chắc
nhớ là ngày xưa không được đi thi học sinh giỏi - không được làm luận văn và cũng không bao giờ có học bổng - tôi cũng nào có dám đòi hỏi - vẫn nhớ mình làm sao mà được vào trường .
Khổ như thế - nỗ lực như thế để cuối cùng thành ra như thế tôi không cam chịu tôi không cam chịu tôi không cam chịu .
ôi cái đích người phụ nữ thành đạt giờ đã đi đâu về đâu rồi .
Ô này ngày xưa mình và thằng Trường " lông " nhà Chính vẫn hay đi thi học sinh giỏi ở PĐP đấy lạy chúa - hồi đấy thi xong thì không bao giờ mình xem điểm vì đã có bè lũ hâm mộ " hoa khôi khối 11 " xem hộ =))=))=)) .
Điểm bao giờ cũng kém - ân hận - có học gì đâu . Tôi bắt đầu lười học từ năm lớp 7-8 ăn chơi lắm kìa .
Thằng Trường lông này sau cùng trường với mình lạy chúa - có hôm còn được bạn Nhạt nhắc khéo là nó nhìn thấy mày ở trường đấy - hãm >"< . Nhảm .
Voi bản đôn thì trượt đại học - xứng đáng thôi - kẻ ác làm điều ác phải bị nhận quả báo . Nhưng do gia đình có điều kiện nên đã chạy chọt và lại tiếp tục được cắp sách đến trường :). Dù sao cũng đủ để thấy có quả báo thật các đồng chí ạ .
3 năm qua dở hơi y chang 3 năm học Nguyễn Trãi ấy .
Vậy từ nay xin hãy sống để đừng bao giờ phải nói lời hối tiếc .
hôm nay trời nắng chang chang mèo con đi học chả mang thứ gì - chỉ mang đúng mẩu bánh mì cầm theo cả một bút chì con con . Muah muah . Lon ton .
ôi ,tôi đến gãy cổ vì lắc lư theo nhạc mất .

The Offspring - Why Don't You Get A Job? - 

Woodstock '99


ở đời phải biết mình là ai chớ .
thực ra mối quan hệ giữa mình và em Nhạt thực ra cũng đi về 2 phía từ lâu rồi - mà như thế lại tốt cho cả 2 - mình có những mối quan hệ mới cũng bổ béo - quan trọng là chúng nó nhìn nhận chính xác về mình hơn . Cũng tốt . Quá tốt .
kin nhỉ nhớ ngày xưa học lớp 12 là chỉ chạy từ lớp học thêm này sang lớp học thêm khác cũng đủ chết - chả có thời gian chút nào cho bản thân - lười như chấy nên lên đại học mình chăm bù . Chăm mỗi ngày ngủ 4 tiếng là đủ hiểu rồi đấy mà thưở ấy khó nhọc lắm - dưng mà nó tự do và có tương lai . Mấy năm ra trường trong đầu chỉ văng vẳng : Đi về đâu hỡi em - giữa muôn trùng khơi etc . ak ak tít te ,
rồi thì đi bán đồ mĩ nghệ - đã đến hỏi rùi - e hèm - kinh lém - định đòi 900k cơ - xong tính đi tính lại ko có time nên thôi - vâng thời xinh viên nhọc nhằn của tôi đấy .
hồi lớp 7-8 sách gối đầu giường của mình là Cha ơi và Đừng bao giờ xa em - ak ak đừng coi thường teen gal 13 tuổi nhé . 1 năm trước là đã dậy thì rồi - với mình lúc ấy dậy thì là điều gì đó rất đáng hãnh diện . ak ak . và có ngực nữa haiz . Trẻ con thú vị không nói chung là hết sức háo hức với những thay đổi của cơ thể - háo hức lắm ấy - tự hào - thấy mình người lớn - vui kinh - hồi đấy có 3 đứa trẻ ranh chơi với nhau : mình , ánh , hằng - đầu tiên là con Hằng - sau đó là mình và Ánh  - trừ có lông nách ra . Nhưng càng lớn càng thấy cái sự này nó phiền phức .:((.
mình nhớ chính mình thưở ấy - và nhớ cả cuộc sống lúc ấy - tuy là nhà vẫn nghèo nhưng mà thấy cuộc sống nó trong sáng và bản thân mình cũng hết sức  tươi mới- Teengal Trưng Vương mà  . Xã hội phát triển đã cho cuộc sống một diện mạo mới nhiều trăn trở -  phức tạp - nhiều stress - đau đầu và cạnh tranh .
Đương nhiên là giàu có và ranh giới giữa giàu và nghèo càng rõ rệt - Vẫn có những người không đủ ăn trong khi kẻ khác có thể kiếm tiền từ vô vàn các nguồn khác nhau trong cuộc sống . Cho thuê nhà - chơi chứng - buôn hàng - sản xuất - thương mại - bất động sản ..... vân vân .
công nhận là thưở thơ bé mình quá ngây thơ ngu ngơ ngớ ngẩn ngây dại ấu trĩ hư vinh và đến bây giờ .... vẫn thế . tại sao - đáng lý tầm cỡ 12,13 tuổi nên tống cổ mình đi làm thêm hoặc học nữ công gia chánh làm bánh và thể thao mình sẽ biết quí thực sự những điều mình có . Lạy chúa tôi  - ngu ngơ ngớ ngẩn không thể tha thứ được .
cái quan trọng ko phải là trường chuyên - cái quan trọng là time đó ko biết cố gắng sống hết mình và có ích nghĩa là thế nào - lạy chúa . 

25 năm nhìn lại một con đường

đường một mình mình bước -
tôi sinh ra trong 1 gia đình công chức nghèo
mẹ là con vợ chồng tư sản về già - con cả - cũng không có của cải gì - bố mẹ già nên con cái cũng phải bươn chải sớm - tính mẹ tôi rất ương nghạnh vì có SPT đóng mệnh - ngày xưa không hàng xóm nào yên lành được với mẹ tôi .Buồn cười lắm . Nói chung mẹ lo thân mẹ cũng khó xong - ông ngoại tôi mất rất lâu rồi - cụ theo bà ngoại mô tả là ác nghiệt . Cũng là một cái sai lầm khác của bà ngoại . Mà đúng là cả đời làm y tá ở cấp cứu không 5 mới lại trung tâm y tế phường nên là chả có tiền .
bố tôi cũng thế làm một nhân viên kế toán quèn ở chi cục thuế - tiền chưa chắc đủ nuôi thân - bản thân sinh ra trong gia đình nghèo khó đông con , cũng không học hành đến nơi đến chốn .
Tôi sinh vào một cái gia đình và hoàn cảnh như thế âu nó cũng là cái nghiệp .
Nghiệp bắt mình phải chịu khổ chịu khó - bị nghe chửi - rủa nhục mạ  - nghiệp đấy .
Ai quyết đinh được bố mẹ sinh ra - nếu được chọn tôi rất muốn mình sinh ra trong mọt gia đình giàu có  của bố mẹ khá giả hiểu biết - yêu thương lẫn nhau và có những điều kiện tốt để nuôi dạy con cái thì những năm tháng đã qua của tôi đã không thế - con người ta xuất phát từ gia đình rồi cũng quay trở về với gia đình .
cho nên biết thế cho nên tôi cũng tu tâm - tôi không chơi và không giao du với đám bạn giàu có - ngày xưa còn có thể chơi qua quýt nhưng sau rồi cũng thấy không nên . Chả để làm gì - mỗi người một con đường . Mình thà sống thật với cái nồi rách của mình còn hơn là vui những trò vui phù phiếm .Cho nên tôi cũng không có bạn bè chi cả . Và tôi rất tin vào tiềm năng phát triển của bản thân - tôi đi từng bước nhỏ trong đời sống thôi - rồi những cái bước nhỏ ấy nó sẽ dẫn tôi đến biển lớn của đời người .Và những bước nhỏ ấy là bước đi thực sự vững chắc .
  Rồi một mình mình đã là một cái nghiệp - mình còn phải gánh thêm 1 cái nghiệp bé là em mình . Rất ngại là nó ỉ lại lắm - hết sức ỷ lại do lối giáo dục sai lầm của gia đình . Là người là con trai phải học cách bươn chải có trách nhiệm với gia đình bản thân và xã hội nữa chứ .
Cho nên ngay từ hồi đi học ĐH là tôi không muốn dựa dẫm ai rồi - thậm chí là các thày cô giáo .
 Rất mệt - hồi tôi đi học đh - tôi lo thân tôi là tôi khổ cực và vận dụng hết đầu óc để mà nghĩ cách kiếm tiền - nhưng tôi học vẫn rất ổn không chỉ học ổn mà cái gì cũng ổn tuy nhiên vì những lao khổ ấy cho nên tôi toàn phải vơ rác vào người cái gì cũng làm thậm chí là cả đánh máy từ điển tiếng trung ^^ - dạy gia sư dịch tài liệu ...
Lúc ấy bảo tôi làm gì để có tiền tự lập tự học tôi cũng làm - tour guide - tôi đã xém chút nữa là trở thành tour guide đấy - nhưng sự không thành vì dân ấy bắt mình chép chính tả =)) . Học thành tài đi làm là thoát khỏi gia đình rồi .
Con em họ tôi đi học bên nga cũng tự lâp tự lo hết ý thức là đầu đàn xe lửa mà .
nỗ lực và máu me lắm .Từ thưở năm thứ 2 là có ý muốn đi du học TQ rồi  - thưở ấy có Cầu hán ngữ rầm rộ ấy - tôi cũng máu me lắm - ỷ thế mình tài năng từ bé - hay tham gia hoạt động này nọ - học hành cũng chăm chỉ . Nhưng rồi năm ấy chả thấy các giảng viên trên khoa đả động gì , Thế là Cầu ơi chào em nhé .
tôi cố gắng học hành không phải để có một tấm chồng ngon - để nổi tiếng để có một công việc tốt quan trọng nó sẽ là tiền đề giúp mình đi xa - nhận thức kém - tầm nhìn kém không đi xa được đâu .
trần đời có 2 điều cực ghét là dựa dẫm và dối trá .
Tôi đã học đủ rồi và tự túc thực sự là hạnh phúc - không có ai hiểu rõ mình hơn chính mình - không ai hiểu được mình đã tích nạp được đến đâu - thiếu gì cần gì - có gì .
cho nên cái quan trọng của việc sống ở đời vẫn là đi trên đôi chân của chính mình và sống dưới cái tên của
mình .
gắng dành thời gian đọc sách nhé - Tử cấm nữ không phải là câu chuyện đáng đọc đâu . Sách tạp nham - nếu đọc hãy đọc Con đường tiến thân của Đỗ Lạp Lạp 3 tập mới cóng và sách TQ cũng có rất nhiều sách hay nên đọc khác . Lâm Ngữ Đường chả hạn - còn những Vệ Tuệ ,Miên Miên, Tào Đình ... Xin lỗi em chỉ là con đĩ thì đừng bảo đọc ngay đến sờ vào tôi cũng không thèm . Sách không nên dùng vào những mục đích như thế . Bạn Trang Hạ ỉ thế mình có dung mạo xấu xí hơn người khác nên coi đó là tiền đề để bạn ấy tỏ ra thông minh hơn người . Lạy trời là tôi cũng khá xinh đẹp trông lại ngây ngây thơ thơ - nhưng tôi không phải cái loại chã - hồng phấn ..... cái loại ngơ ngẩn . Nhé .
Kiến thức là mình tự cho kinh nghiệm là mình tự cho cơ hội cũng là mình tự cho . Thế đấy - nên việc hiểu rõ mình là việc tối quan trọng .

măm măm We pay for what we choice


mẹ phải trả giá cả cuộc đời mình cho việc lấy chồng : giá quá đắt - nếu mình như mẹ mình sẽ không lấy chồng - ai biết trước được cuộc đời - phỏng ạ .
mình trả giá cho sự yêu đương một anh dở hơi nào đó - may mà không phải trả giá tiếp cho chuyện giai tàu và giai có vợ thật là xém chết .
dì mình trả giá cho việc bỏ nghề ngỗng bỏ quê hương . 
thật là nhiều lúc mình thấy mẹ quá sai lầm khi đẻ thằng ku - ôi giời ơi - không cho nó ăn đầy đủ ...lớn lên cũng khó khăn mà cũng không bảo được - vừa láo vừa ham chơi - tuyệt vọng quá - chả biết lớn thêm chút nữa có đóng góp gì cho gia đình được không . Nếu có mình mình thì quá dễ xử - đừng bảo số chứ - một khi đã quyết thì bố số cũng ngồi cry thôi . 

american idol

xem xong american idol thì tớ luôn cho rằng các ca sĩ vn nên bỏ nghề cho sạch sân khấu . haiz - âm nhạc - chết đói mà còn hò hét cái nỗi niềm giề - bọn này kiểu ăn uống no đủ - tập thể thao tù bé nên phổi nó to - hastu líu lo còn dân mình hát như đít nghệ thuật gì mà cứ phải trình bày tư tưởng dài dòng vãi cả nhái day dứt quằn quại đau đầu bỏ mie . Cỡ đừng tuyệt vọng tôi ơi đừng tuyệt vọng ấy mờ

túm nại

1. khỏe mạnh
2. có tiền
3. có quyền
4 . được là chính mình
5. được đi lung tung
ôi ặc - mình thèm có một cái sofa thật to không cần giường làm giề . Hề hề .
Thế là đã qua 25 năm đời người
1986 cho đến 2011
kinh thật
13-9- 1986 - một con người đã ra đời - mở mắt nhìn thế gian vuông tròn





tin không 20 năm hơn 20 năm thời gian đã thổi phồng một con nhóc bé tí teo teo hay ta còn gọi là trẻ con phố hàng thành một con người trưởng thành một nữ quí tộc độc thân - trí thức chả ra trí thức con buôn chả ra con buôn - dở dở ương - số đo 3 vòng lí tưởng . Vẫn chưa gửi trả cho ông bà bô xu ránh nào .
lạy chúa nhớn lên trông khác hẳn ấy nhỉ - chả mấy chốc mà già :((
                                      
rồi nàng đi học
học nhiều đến độ mờ mắt chả nhớ là mình đã học những cái giề .
1992-97 - Thăng Long
97- 2001 : Trưng Vương
2001 - 2004 - Nguyễn Trãi
2004- 2008 : NNQS
09-10 : Chao qun & Glisten
be continue .
and life goes on - there 's no time to look back and think twice .

我到底想成为怎么样的女人

1. 充满 活力 - 创造性 强
2。 会赚钱 - 不仅 是会 应该 是很会的
3 。不停地充电自己
4 。 会 做生意- 会做住的女人
5。 会做饭- 不仅是做饭
6。 有 才能 - 有享受文化的女人 。
nhớ ngày xưa mỗi sáng thứ 2 đầu tuần cả trường sẽ được thưởng thức giọng ca ngọt ngào của chị Linh 9I .
Rút cuộc bây giờ sức mạnh của mình là gì nhỉ - một tài khoản 500k đang nằm trong tài khoản nho nhỏ của mommy - một cơ số lương đang nằm ở trong tay hòm chìa khóa Glisten -Đại tổng quản  Dung mama
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
French i love u much - more than i can say .- more than i can talk and even more than chinese . And more and more and more .
lạy chúa ngày xưa mình cũng được 9 điểm sinh thi tốt nghiệp chứ ít của giời à . Nhưng điểm số là trò nhảm nhí khả năng lao động sáng tạo và tìm tòi của con người là vô hạn - khai thác được điều đó mới đich thực phi phàm
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
đói đến thì ăn mệt ngủ liền
trong nhà có báu thôi tìm kiếm đối diện vô tâm chớ hỏi tiền .
dạo này đang khỏe + mạnh trở lại đấy - giang hồ cứ liệu hồn ( mắt lim dim )

ca khúc của Helian

những ca khúc này mình không thu đâu nhưng đây là những bài hát mà hợp gu bạn Nhép :
1. Nghe Mad world nhé ---> cái này dành cho cả chuyên văn và trường đại học .
2 . There were me and you nhé
3. I'm OK của Chris nhé
    Oh mother cũng Chris nhé
4 . Xiang ge hai zi của Wang feng nhé
5 . wo zai zhang da cũng của wang feng nhé
6 wo yao fei de geng gao của wang feng nốt nhé
7. Beautiful và the voice with in của Chris nốt nhé
vì là the voice within nên không thể sẻ chia được đâu ạ
8. Bàn tay trắng của Lan Trinh và Độc Bước của bạn Lân Nhã nhé
9 . Cuối cùng là Da bei zhou - chú đại bi và ommani pad mehum của phái mật tông .
10. cũng có thể nghe thêm vô vi và một số các ca khúc của Hong lou meng .
11 . Ngoài ra thì take me to your heart - ờ nhớ là hồi mới vào- chuẩn bị vào đh là đi lùng ngay 2 đĩa của enya và MCLTR - dù sao MCLTR và cẩm ly cũng không phải gu ruột của mình - chắc dành cho những bạn đời ít sóng gió và thử thách .
12 . Em Kim và bài Thế là quá đủ với đoạn phiêu cực phê ở phía cuối bài
mà ối giời ơi - ngày hôm qua là No32 với It' s true - và hôm nay là bạn Thỉa ôi lạy chúa thế này bảo tôi chia tay âm nhạc ra làm sao - đã thế hồi cuối năm lại hóng được bên FB hạnh lê các album nhạc Audiphile hay mê hồn người - kinh dị khủng - ngày xưa thần tượng ( or thầm thương trộm nhớ ) bạn Quân chồn của Dư cũng vì ca khúc i 'll be there for you của Martin Nievara - chậc chậc hu hu :(( - Dư ơi - sao có bạn thế mà không bắc nhịp cầu tre sớm :(( huhu .
ngày xưa thích cả bạn PAK nhưng sau khi bạn này lấy vợ thấy dở ẹc nên thoai . Từ thưở đi làm là mình không nghe ngóng gì nữa - cũng bớt ngông cuồng ngây dại đi - nhưng cứ chơi va chơi vơi như diều đứt dây .
năm 2004 chính xác là năm của Tùng Dương - ôi quê tôi bình thường - nhưng quê nhà tôi ơi thì thật phi thường - vừa nghe vừa rung động vừa chuẩn bị rưng rưng nước mắt - túm lại là kinh hồn . Đúng là cái gì ấy rất chất ấy - đặt cạnh bạn Uyên Linh thì đúng là vô duyên và cập kiễng - bạn Uyên Linh còn lâu mới bằng mà ghét cái cách gằn giọng của bạn này - nghe nó không sáng trong . Không thích .
Chứng tỏ mình có gu và tai nghe nhạc rất giống Thanh Lam , Tùng Dương và Diệp Chi nhé :D
và còn ti tỉ những ca khúc nữa ặc ặc .
Giờ mình cai nhạc và coffee và tea rồi . Đại để thế - cái gì quá độ cũng đều không tốt .
xưa bò sang blog thằng Phong còn nghe được bài Tie yellow ribbon around the old oak tree - nghe nó sẻ cho tí Hurt và In the arm of an angel - thằng giai này sống tình cảm và biết quan tâm đến người khác phết .Mấy năm trời rồi mà vẫn xúc động về món thịt người của hot boy khoa Trung không phải hot boi mà là gì nhỉ hàng hiếm khoa trung .
ô mà thế nào Cơn mưa tình yêu thì chính là được truyền cảm xúc từ Linh chi và Hoàng hằng - em thích các gái mạnh mẽ và độc lập - mạnh vì gạo bao vì tiền - các gái cố mà đi làm lương từ 7m trở lên may đời mới tươi sáng . Em thì không quan hệ , không bạn bè , không bằng cấp - tự đi lên bằng chính sức mình thoai .
Hị hị - em cứ nghĩ về đợt xưa xửa xừa xưa ...
  Hương  ; Trông anh Hùng như thế mà vui vẻ dễ gần phết nhỉ
  Hùng : Trông thế là trông thế nào
  Hương và nhép : cắm cúi tập trung ăn uống giả điếc
  =)) =)) =))- cái này là một phút nhỡ ( lỡ ) nói thật - lạy chúa ( vái , vái , vái )
Ôi sắp tới còn phải nộp tiền thi cao học - học cao học - văn bằng hai - lo cho little Gà - bố - mẹ - bà ngoại ... oh - trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt - phải khỏe phải khỏe phải khỏe . Tự hâm mộ mình vãi nhỉ - ngày xưa đi học chả cạy nhờ ai .
Quyết tâm đi buôn đã quyết đã quyết thì phải kiên trì .