Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

我一个人吃饭旅行到处走走停停 也一个人看书写信自己对话谈心

叶子是不会飞翔的翅膀
翅膀是落在天上的叶子
天堂原来应该不是妄想
只是我早已经遗忘
当初怎么开始飞翔
孤单是一个人的狂欢
狂欢是一群人的孤单
爱情原来的开始是陪伴
但我也渐渐地遗忘
当时是怎样有人陪伴
我一个人吃饭旅行到处走走停停
也一个人看书写信自己对话谈心
只是心又飘到了哪里
就连自己看也看不清
我想我不仅仅是失去你

ôi mình sẽ không quên kỉ niệm

bị chó đuổi ở Quảng Nam =))

lại độc bước

nàng lại đi một mình độc bước - nhớ hồi 18 tuổi vấp phải cú ngã quá đau ấy dặn mình - giờ chỉ có thể dựa vào công sức của mình tiền của mình - túm lại chỉ có mình mình .
Đến bây giờ thấy càng đúng quá chán bọn cấp dưới dở hơi - bạn bè chia lửa đại học thì mỗi đứa một nơi nên giờ phải chịu duy nhất về mình mình .
Nhớ món trứng ốp la và cà phê New world ở Đà Nẵng - Đà Nẵng thân yêu và bà ngoại thân yêu . Cố gắng hết mình nào rồi sẽ bay vào với bà ngoại và đi đú với học sinh of mine .
Lại nỗ lực kiếm tiền cho em đi học đại học , mình học cao học , du lịch làm ăn , để cho mẹ và bà ngoại dưỡng già - vất lắm ấy số SPT - nhưng tự mình biết riêng mình và ta biết riêng ta .

thiếu thốn đủ đường


hì hì gái nam định bảo như chị Liên ở HN thì không phải phấn đấu nhiều - nhầm rồi gái ạ - mình thuộc dạng không phải có chí mà quá có chí không thì mình bỏ học lâu rồi - minh thương mình lắm - mình thương những thiếu thốn của thưở ban đầu nhưng lúc nào cũng tin có sức người sỏi đá cũng thành cơm .( đi đóng gạc chả hạn ) - mình chả tự hào mình chẳng muốn đâu nhưng mình phải nhớ .
...............................................................................................

nghĩ

nghĩ về những tháng ngày học đại học mà ứa nước mắt - thương quá
khổ lắm í - khổ tâm - khổ tiền bạc - khổ điều kiện học tập toàn phải học chay xong mò đi tìm sách vở - đến tra cứu tài liệu cũng khó - cũng phải dành dụm tiền để lướt web .
Rồi thì cha mẹ cãi nhau - mắng bà ngoại . Cứ âm thầm mà học . Nghiên cứu .
Giang bảo mình sao có đứa có điều kiện nó không chịu học đi nhỉ .
Thương lắm ấy .
Thương xót vô vàn những cơ cực ngày qua .Chả dành dụm đc đồng nào cả .
Bây giờ không chết đói nữa nên lại lắm chuyện trở lại
Đương nhiên rồi - ngày xưa bao nhiêu thứ tiền đều phải lo - sống thôi đã là cả một vấn đề chưa kể đến phát triển trưởng thành và giúp người khác trưởng thành .
Tuy vậy ngày xưa mình nhẫn nại hơn nhiều . Cả nhẫn nhục và nhẫn nhịn . Thương lắm ấy - thương vô vàn ấy . Thương thương thương .
Và chúa biết rằng nàng ở Hà Tây đang cố gắng hết mình vì tất cả bọn họ .Liệu có đứa nào như mình không nhỉ - thương kinh khủng ấy - 18 tuổi xin đi bán kem chứ - vào học trong trường quân đội vừa xa vừa khổ lúc nào cũng mơ tưởng học bổng cha già mẹ yếu chuyên môn cãi cọ chửi bới nhau . Mình lúc ấy chỉ nghĩ mình phải phấn đấu vì em vì bà . Ôi - trời ơi - nghĩ lại mà tôi cứ muốn phát điên lên .
sao dạ dày nó cứ sôi ùng ục lên thế nhỉ - kiểu hận thù gì chủ nhân ấy à - quên phải chăm chút cho bản thân thật tốt vì ngoài bản thân ra chả nhờ vả được đứa nào .
thật sai lầm sai lầm từ bé luôn đáng lí phải học cách sống độc lập từ bé - học vì nồi cơm - chứ học vì bằng cấp thì ít động lực quá . Không nên chia sẻ suy nghĩ với những đứa nào không cùng nồi cơm với mình .
đùa ngày xưa học chiên văn chứ - chết đói ra đấy mà văn với chả vẻ - đúng là điên . Cho về quê cày ruộng chăn trâu cắt cỏ nuôi gà chăm lợn còn hơn.

du la la zhi zhong de zhong yao ci yu

人的精力和资源都是有限的,应该了解并掌握正确有效的手式,因为正确的
原则可以让你少走很多弯路,专业就是力量。
江湖传说胡阿发和读书人有仇。他不管需要不需要,收罗了一堆大学生到他
厂子里,报酬还算付得不错,厂里的工作和生活条件也颇说得过去。但是,人家
来了不多久,他就要开始在精神上折磨人家,特别要是碰上个名牌大学毕业又模
样体面的,这种折磨更是要加倍了。看在报酬不错的份上,不少人选择了忍着。
拉拉所在的业务部设在广州,但胡老板让她先到各车间去轮岗一圈,以便了
解生产流程,日后对做业务有帮助,拉拉心里不愿意,还是装出一副积极向上的
样子到了设在花都的厂子里。不到十天,阿发的秘书请病假,阿发就点拉拉暂且
去填空。
------> tai xiang si le =))
,精神一放松,气色就红润起

来。

zi you di fei xiang .

http://www.tudou.com/programs/view/mGYCCJPUb0Y/
mei dang tiao zhao de shi hou wo dou yao kan zhe bu dian ying - ta rang wo gan jue dao yi zhong qing xing . zi you .