Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011
tử vi once more time
- Vũ ở Mão dù là đắc địa: thường bị bệnh thần kinh hay khí huyết
Vũ Khúc Đào hay Hồng: có nốt ruồi son ---> có 1 em
Vũ, Sát, Phá, Liêm ở Mão: bị tai nạn về điện lửa, sấm sét và bệnh thần kinh; cô đơn, bần hàn
duyên nhở - ngày xưa hồi học đh ứng chế gia đình lắm - tốt nghiệp ở nhà cũng rất ức chế đi làm thì ức chế kiểu khác - thưở nhỏ thì ức chế bố mẹ cãi nhau chuyển nhà - lớn chút thì ức chế trông em - thêm nữa thì ức chế chuyên văn cấp 3 ức chế chuyện yêu đương trường lớp .
em thấy sợ cái số Vũ mão này lắm .
các bạn cấp 4 xếp mình vào dạng thông minh bất cần - chuyên gia đi bức xúc nền giáo dục việt cổ lỗ sĩ .
Cung Mão ở chính Đông, tượng trưng cho bình minh. Tại đây sao Đào Hoa được ví như đóa hoa nở lúc hừng sáng, hội tụ tất cả vẻ đẹp đang lên, lại được thêm hoàn cảnh bên ngoài thuận lợi. Cụ thể là đóa hoa chẳng những có vẻ đẹp cố hữu mà còn được người ngắm soi, chiêm ngưỡng. Đó là trường hợp của những người đắc thời về ái tình, kiểu như những bậc quốc sắc thiên hương, minh tinh tài tử, có hấp lực quyến rũ, lại được nhiều người biết và tôn thờ.
ơ hả :">
hơi hơi quá nhời nhỉ .
Jing yi
ngẫm đi ngẫm lại những câu chuyện 25 năm thì quả cái số Vũ Khúc là cái số đếch đáng sống .
nhà Huyền béo ngày xưa như Huyền khoe cũng thuộc tư sản - nhưng nhà người ta khác nhà mình khác - với tất cả những gì mình đã nhìn thấy và mình đã chứng kiến thì mình cóc thiết làm giàu .
Tiền nhiều khi ít ý nghĩa lắm . Huyền du học còn mình thì không - ko du học thậm chí cũng chẳng đại học nữa kia .
bố mày đi với cô khác đấy
mẹ đi lấy chồng Liên ở với ai nhiều khi nhớ mà không hiểu mình đang nhớ cái gì - nhớ Tú hitle định tàu - Thành đại ca - Cô Vũ Thủy Bạch Hằng - Quân đẩu hay ai ?Mình là ai - ko hiểu - mình đang làm cái gì - đếch hiểu .
trời ơi - tại sao lại có những tháng ngày hạnh phúc đến nhường này .Nhưng túm lại số Vũ khúc do người khác hay do mình thì đều đếch đáng sống .
chỉ mong một ngày kia đừng điên là được Vũ khúc đóng mão là dễ dở hơi biết bơi lắm .
Nếu sớm biết ý thức hoàn cảnh gia đình để vươn lên - mình sẽ học chuyên anh - chứ học văn vẹt cả đời học thuộc chả tích sự gì - cháu ngoại tư sản gia đình công chức đi học chuyên văn thì chả tích sự gì cho gia đình - phải làm giàu - làm giàu mới phát huy được .
Bọn văn là một lũ rách văn nát - nhưng cũng chả hiểu sao thiên hướng từ bé nó thế - tự nhiên cứ thích văn học chứ - cấp 1 còn mơ ước trở thành nhà văn - mới lị tại cô Thủy và cô Hằng khen ngợi quá lời .
Nhớ lớp 4 thi văn hsg trong trường Thăng long hồi đấy không rõ là có những ai nhưng túm lại là ko cố gắng thi xong mới tiếc tiếc ngẩn tiếc ngơ muốn thi lại . Đợt ấy có bạn Quỳnh và bạn Quỳnh Anh được giải cao nhất - mình chả thấy gì - có gì mà lăn tăn - lại phởn phơ đi chơi cùng Ánh hằng - rõ là cái thứ không có chí tiến thủ .
Thi đỗ chuyên văn xong cũng chả thèm học - chỉ chơi là giỏi - mơ mộng là giỏi
13 tuổi có MTV đợt ấy nổi nhất là có Shania Twain - giấc mơ teen pop với 1 đứa mười mấy tuổi sẵn máu mơ mộng như mình quả là quá dễ hiểu . Và Tuấn Anh - và những đôi giày mười mấy m và bossini và Triumph và ....
Ấu trĩ quá - quá ấu trĩ - và Bình cao đại ngố và về bảo bố nhé .
Rồi Nguyễn trãi và mối tình đầu và mối tình thứ 2 - ôi có 25 năm trên đời mà cuộc đời nó tập trung trả thù mình từ hồi mình 3 , 4 tuổi trở đi - chứng tỏ ngày xưa phải gieo cái nghiệp gì đấy rất kinh .
Bố mày đi với người khác rồi
Mẹ đi lấy chồng liên ở với ai
Duy nhất hồi 4 tuổi có lần đi lạc cả nhà mới cuống quít lên đi tìm .
chú thích tập thể 9M phát :
em đứng ngoài cùng mệnh Thiên Phủ rất giàu có càng già càng giàu - tuy tuổi trẻ có chút vất vả - chồng sau này hay tự kỉ cũng thuộc dạng liều lĩnh - râu riu xồm xoàm , con thì chắc 1 thằng con giai hơi ẻo lả tí nhưng cũng thông minh đáng yêu - đời thế cũng gọi là quá tươm .Ông bà già khỏi nói còn thằng em có chút vấn đề
gái thứ 3 đứng giữa không biết thuộc mệnh gì - gia đình cơ cấu nên kiêu căng phết - đời chưa biết đến 2 từ sóng gió biến động là gì - bố mẹ trí thức cơ bản chị cũng trí thức cơ bản bản thân học lớp chọn từ ...lớp 1 - 1 E cô Thanh luyện chữ Thăng Long - 2A ,3A chọn toán - 4,5k chọn văn - 4 năm chuyên văn Trưng Vương thi học sinh giỏi các kiểu - cấp 3 chọn toán cũng học thêm các kiểu - đi theo đít nó làm mình hụt cả một cơ số thứ hơi - điên thật - bắt chiếc là ngu rồi - ĐH đâu như cũng thủ khoa - làm lớp trưởng 4 năm liền - chồng chuẩn bị thi Tiến sỹ Vật Lý đang làm giảng viên trường ĐH xây dựng , em chồng cũng Tiến Sĩ về cái gì gì đó bên Pháp - thôi nói về chuyện học và thành tích thì miễn bàn con đấy - nhà con đấy nói chung định học hết chữ của nhân loại ấy mà . không dây nhà mình 3,4 đời tính đến đời mình mới được xóa mù đại học- lại còn học chui - đến mình mới học chuyên văn - mới mang tiếng được xóa mù đại học - nhà em ít chữ ko dám so sánh nhiều ợ - em đi học chưa bao giờ thuộc nổi bình ngô đại cáo cho nên bản thân ko bao giờ dám so sánh với nhân loại ợ .
em kế bố làm cục trưởng cục xuất nhập cảnh ; sở hữu dăm ba cái nhà - tuy không thành tích bằng nhưng cũng thuận - cấp 1 trưng - cấp 2 chuyên văn - cấp 3 chu - cấp 4 ngoại giao - lấy chồng làm bộ mức lương 1,5m nó cần búa gì tiền .
em nữa bình thường : nhưng mình đắc tội với em này khi dám cười vào giấc mơ việt đức của nó tội lỗi . tội lỗi - ý nghiệp ý nghiệp .
có một hôm lão quản lý già hỏi mình - thế lý tưởng sống của mày là gì - cóc biết - nhưng giờ chắc mình rõ hơn rồi - có một cuộc đời tốt hơn mẹ và bà ngoại và tốt hơn cả 25 đã từng sống kia - haiz - các cụ bảo đâu như từ năm nay là đi lên mà - giờ vẫn luẩn quẩn suy nghĩ về quá khứ và ngày hôm qua - khiếp hết cả vía .
Năm 3 mẹ dẫn mình đi xem tử vi - số nó chắc tốt hơn số em - ừ - gật gù lấy được .
mình quả thật cũng ko ngờ đến những điều ấy . Ko ngờ đâu .
Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011
cuộc đời của nhép
nghĩ lại vẫn thấy cực nhục và kinh hoàng - máy của mình đang kêu rần rần .
đáng lí đáng lí đừng nên để mình vào trường ấy - mình sẵn sàng ở nhà 1 năm để tu luyện miễn là đúng sức mình .
Thi trường lao động và các công ty TQ bây giờ cũng không lớn
những công ty chuyên nghiệp Kua guo gong si không trình bày đến - những công ty nhỏ lẻ - tư nhân làm cho nó thì ôi thôi nhục - rõ là kiếm miếng ăn khổ sở . Thôi sì tốp .
Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011
sống cuộc đời của mình
bà ngoại - nhớ hồi mình còn bé tí xíu xíu - 3 tuổi , cứ mỗi lần thấy bà ngoại đến đón là mừng húm lên - bà ngoại mình cũng nhớ thế . Cụ khỏe lắm - khỏe kinh hoàng đến tận 70 hơn 70 tự mình đi bán quẩy chả cần nhờ thằng nào con nào - có 2 đứa con gái thì chả nhờ vả gì được . Đã thế cái lũ ngu độn ấy còn bán nốt cái nhà Hàng bè đi để chia năm sẻ bảy với nhau . Nếu không giờ riêng tiền cho thuê cửa hàng mặt đường cũng mấy chục m trở lên . Mình không nói đến giá trị vật chất - nhưng có một người bà như thế thấy đời mình quả như được cứu rỗi .
Hồi tớ đi học mẫu giáo toàn bị bọn cô nuôi dạy trẻ ở đấy mắng xơi xơi vào mặt là nhà em không nướng chả bao giờ à , em bị leng keng à , sao đến muộn dư lày làm sao mà kịp báo cơm abc xyz , đến khi lên cấp 1 , thì 1c , 2g học 2 con mụ xôi thịt - ôi 1 mụ thì bị ghét lắm can tội thường xuyên ăn chặn xiền của học sinh - Diệp béo . Nữa là bạn Loan trố - ghét kinh - bị học sinh chúng nó ghét từ bé . Sau đến 3 năm sau thì tớ được học các cô giáo trẻ - mới ra trường - nhiệt tình - tận tâm - đời mình sáng lên từ ấy . Sau đó lão già dụ mình thi chiên văn - xong khoe loạn lên với họ hàng làng nước là mình học chiên văn - mẹ kiếp - đến tận bây giờ mình vẫn thấy hận .
cho nên nói thực là đến nước này thì đừng mơ tưởng gì .
công việc thứ nhất được giới thiệu - miếng người ta nhè ra bao giờ cũng là miếng xương ko bao giờ là miếng thịt nên đương nhiên là thế nào - thứ 2 thì cũng phải mất rất nhiều thời gian mới tìm được - ôi các bạn tử tế của tớ - ngày xưa mình thi đỗ Nguyễn Trãi các bạn chiên văn ấy ngứa mắt lắm - ngứa mắt kệ mie. các bạn - nhưng thực mình cũng không muốn thế . Nếu cho mình thay đổi mình sẽ quay ngược lại 12 năm trước - miễn học chiên văn mà cũng miễn luôn Trưng Vương chả việc gì phải hi sinh bản thân cho cái thương hiệu trường .
Mình sẽ mở cửa hàng đồ trang sức với ánh - sau đó tiếp tục ước mơ đam mê nghệ thuật học vẽ - ngày xưa có năng khiếu vẽ lắm , 6 tuổi , 9 tuổi thường xuyên đi vẽ . Nhớ có cái bạn gì yêu yêu dám chởi vào mặt mình - ôi con này nó bị dở hơi , nó vẽ mặt trời biết cười - thế là ngay lập tức được giai bên cạnh bênh chằm chặp : kệ người ta đấy là trí tưởng tượng của người ta . Bỏ mẹ - em bị yêu giai ấy .
Hồi ra trường - can tội các bạn đặt cái bằng của các bạn cao hơn tất thảy - thưở ấy nhớ là bị dọa cho ở lại trường 1 năm - may là có em Từ Ánh Ngọc Trung 2 dẻo văn mỏ xin thi lại được nên vẫn đường hoàng ra trường - nhưng mà bị ức chế thực sự .
Ghét lắm ấy - dạy dở ẹc phí phạm thời gian tuổi trẻ quí báu của người ta - bà ấy sắp về hưu nên chả thiết tha nghiên cứu gì đâu . Mà nền giáo dục có nuôi em đâu - trong khi từ lúc 18 tuổi tớ xin đi bán kem rồi . Bọn Bè cấp dưới thì đúng là trơ trẽn .
Cho nên bạn là bạn - bè là bè không việc gì mà phải níu giữ những điều không cần thiết trong đời .
Nói chung là đừng trông chờ ai cho mình cái gì - cầu người không bằng cầu mình và cứ tự mình thắp đuốc mà đi thôi .
Thưở mới ra trường có 1 em bây giờ là Giảng Viên khoa tiếng trung ĐH KHXHVN ấy nhắn tin đến cho mình nhờ mình xin việc giúp vì em ấy apply hồ sơ mọi chốn mà không thành công - mình hồi học trong khoa thì nổi tiếng khỏi bàn cãi rồi . Mà mình lúc đấy đang bức xúc gia đình - quyết định nghỉ nhà cho bõ ghét mẹ kiếp - chán chiến đấu 1 mình lắm rồi - chiến đấu rồi thì vì ai - người yêu thương nhất giờ chẳng ở bên nữa rồi . Thương lắm ấy .
Em bè 1 đến nhà thấy mình cứ nước mắt lưng tròng mà không hiểu vì sao - cơ bản mình thấy ức thay cho bà . Giàu có nứt đố đổ vách ra mà sinh ra rặt một lũ con vô dụng- chả phát huy được tí truyền thống nào của gia đình - đã vô dụng thì chớ lại còn lấy chồng ngu - còn không biết dạy con - nuông chiều lắm lắm - con mình mà như thế mình đàn áp thẳng tay .
vì bà tớ có thể làm tất cả kể cả đi bán quẩy - hồi tớ ở nhà thì điều ong tiếng ve nhiều lắm bạn em họ hồi ấy mới tốt nghiệp thạc sĩ bên nga về chuyên nghành kinh tế - nó đi làm lương khởi điểm 2m bên vincom ấy - hồi đấy tớ cũng đã được các tình yêu khác trong khoa mời gọi đi làm rồi lương khởi 2,5m - nhưng tớ thấy khổ tâm tớ thấy tớ chịu đựng thế là đủ nên tớ không đi làm .
chứ hồi học đại học thì chưa biết ai dạy ai . Đại học là tự học - tớ mà để các bạn lo cho tớ thì tớ chết lâu rồi - hồi đấy đi làm gia sư - dạ hội trường - viết báo cáo khoa học - dịch bài không có gì là không làm ấy và còn đam mê lớn hơn nữa là thi hanyuqiao để thoát li gia đình thoát li tổ quốc cơ . Nhưng năm ấy mình được 2 điển Zhong Guo Gai Kuang - anh Kong- quân sự hồi đấy hỏi thăm mình mà thấy mình cứ chây ì ra mặt đơ đơ - can tội bị thất văn vọng .
time never wait for us
Record a track. Edit a movie. Write a novel, present your big idea, or crunch some numbers. Apple apps from the App Store are designed by the people who designed the iPad. And they give you the power and versatility to do more than you ever thought possible. Wherever you go.
it should be a great product - love it - may be i should take one for the comming summer .
love and smartphnoe to - it help me perfect my chinese - my reason for living .
easy and cheap and hopeful .
thể thao
lại phải chơi thể thao trở lại thôi - người cứ như người giấy thế này thì chết - nhanh để chồng con còn được nhờ . Đáng lí là phải chơi thể thao từ bé
nhớ hồi lớp 5 còn đi thi chạy - oai như cóc - về đầu sau đấy là bạn Trang B - Trang B nhà |Phan Bội Châu - tình yêu này thảo lắm mà cũng hết sức đáng yêu . Học kém hơn mình xíu xíu .
ngoài chạy bộ ra thì còn thi hội khỏe phù đổng trường - các cô luôn xếp mình xuống dưới cùng .
cấp 2 vì có Tú hitle mà lên cấp 3 mình nổi tiếng vì nhảy dây và xinh đẹp - Thành công thanh tuấn haiz - đi đâu cũng lũn cũn giai theo . Và cũng vì con bạn yêu quí mà được các giai ở lớp học thêm bỉ vào mặt - nó có cần biết đâu - con đấy nó có thèm quan tâm đến ai đâu - bè thôi - bè tuyệt đối .
Sau dăm ba bận đi lên đi xuống thì giờ phải nói là cực kỳ sung sướng được đi 1 mình - bia hơi không kèm lạc .
đúng như đẩu nói đẩu ạ : không có bạn bè mãi mãi không có kẻ thù mãi mãi
giai quân ; không nên hại người nhưng nên phòng người
cái loại bội bạc thế rồi cũng chả có kết thúc có hậu đâu mà . Kệ nó - đừng lấy tội lỗi của đứa khác để trừng phạt mình .
nếu không có jogging thì mình chả thể nào theo được cái lịch trình học hành dày đặc cộng thêm làm thêm - dạy dỗ rồi thì thế lọ thế chai nữa - ôi nhớ đến Viễn là nhớ về bóng chuyền và nhớ đến Giang là nhớ về jogging .
Xin lỗi mày - tao có cần mày thương hại tao đâu - mày khâm phục tao còn chưa kịp nữa là .
nhạt kinh .
hôm đi đám cưới cái Dung về - mình chui luôn vào phòng aerobic gặp luôn em Trang Tây ở đấy - em này ngày xưa chửi thẳng vào mặt mình là con điên cơ mà - thế chứ lị . Nói chung học ở đấy mình đã được chiêm ngưỡng rất nhiều cảnh vác dao rượt nhau khắp hành lang đánh nhau lột áo đập guốc - chính bản thân mình cũng được chúng nó dạy cho không ít bài học đâu - nhưng tự thấy điều đó cần thiết cho cuộc sống hôm nay .
Đừng tưởng đời chỉ có Xuân Diệu và Bình Cao đại ngố .
ngày xưa đi học cũng có khi dại dột lắm í - ai đời chúng nó kiếm 1 bộ bàn ghế 30 mất m mà quỵt xiền dạy học của mình - hồi đấy mình thực tập thôi chứ bình thường các bạn hiền đừng hòng qua mẹt mình . Học thì khổ chứ .
Khổ kinh - đi làm thế nào - vì sao để làm gì thì đấy là việc của mình - không cần thằng nào con nào xía mõm vô - trừ phi thằng nào con nào cho mình tiền - quyền - đồ ăn - nuôi mình - xây nhà cho mình ở thì hẵng lìu tìu . Bịt cả mìn - quên cụ nó các thể loại YM with FB - năm sau nhất định phải sang Quảng Châu với học sinh .
túm lại là em éo hồng phấn ạ .
sau này mình cũng sẽ dạy dỗ con mình như thế - khốc liệt tí nhưng nên người .
bắt chạy bộ vài vòng như con Dung đen và Trang la ấy . Hoặc như Tú hitle - ông mình nghe bảo mình nghỉ yoga có tí bực mình - nhìn ông bà mới thấy quả có phúc - nhỡ có ốm đau lại phiền con cháu - nguyên tắc là nhất định không chịu ốm - nhỡ người khác phải lo cho mình . Sau một đợt sốt dịch là thấy quí cái mạng mình lắm lắm ấy . Mà - mẹ kiếp từ bé đến nhớn chưa đứa nào dám đối xử với mình thế . Buông .
Năm ngoái vất vả thật nhưng cũng được mở mắt cơ số điều .
Như Mrs Thu nói - quả thực là trâu - dân việt mình không phát triển được có khi chính vì học văn và ăn cháo nhiều quá .
em mà là giai á - gái xinh mấy - kiếm được nhiều tiền mấy cute mấy mà bị đau dạ dày - viêm lợi - viêm âm đạo - sa dạ con - cận thị - phổi nhỏ ...- lấy về tổ lây bệnh - mình vẫn chưa tu thành chánh quả được đâu cứ cái kiểu suy nghĩ này.
amanda overmyer i hate myself for loving you
chính thức thích bạn Amanda từ clip này .
béo bụng .
tao đi đối phó với giang hồ chưa đru sao mà còn phải care đến chúng mày ---> chính thức tuyệt giao với cái bọn bệnh ấy . Mie.
Và chúa biết rằng nàng - here try with all nàng's best for every body .
ôi sao ngày xưa sợ nhảy xa và xông phi quá thể đáng ấy - ko bao giờ vượt quá được bàn 2 - là sao là sao là sao .
25 - lão hóa được 5 năm rồi - thật đẹp mặt làm sao .
Lâu rồi đã không cảm nhận được một cái tết ngon lành và yêu dấu - trừ hồi qua nhà bạn Ánh chơi - thật tình . Ôi - chán làm người lớn lắm lắm í .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


