Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011
25
2001 thật ngu ngốc
1997 không ngu ngốc hơn vì đã thi vào chuyên văn đã bảo mà - chốn ấy không dành cho mình .
suốt 7 năm học tiếng trung gian nan khổ cực nào cũng đã chịu đựng qua hô hô .
2004 nhận được giấy báo nhập học nhé - khổ 4 năm như cún chó
năm đầu không được học bổng for sure rồi - bạn Hiền cho mình 6 nói , 5 nghe một kỉ niệm lớn lao
năm 2 không được đi thi Han yu qiao
năm 3 ko đỗ Zhong Guo Gai Kuang
năm 4 phải thi lại dịch đấy là vô vàn những cái sự chuối .
gì chứ hồi đấy phải thi lại các môn chuyên nghành là một sự sỉ nhục lớn lao đối với Liên nhép .
thế là tổng cộng có 3 môn chuyên nghành phải thi lại thôi - mình đố bạn nào làm được như thế .
Trừ môn dịch ra : môn đấy là ko được thi mình rất chim cú
cú pháp thì ko hiểu tại sao phải thi lại
còn môn zhong guo gai kuang thì mình ... ko học thuộc nổi cả một đống giáo trình dày cục thế .
Xin lỗi nghĩ đến giờ vẫn thấy mình vô cùng vĩ cả đại ,
Cũng vì tham lam nghĩ mình làm được tất cả , mà đúng là hồi ra trường thì mình làm được tất thật - thử nghĩ xem 4 năm 5h sáng thức dạy đi học , đi làm thêm , đi lùng giáo trình sách vở , tập tiếc chạy nhảy . Nghĩ đến giờ vẫn thấy rùng mình vì sức chịu đựng phi phàm của mình .
Có 2 môn mình ko thi được - nhớ nhất vẫn là nhà nước pháp luật và Thi dịch , nói thực là đến cái ngày ra trường , mình cũng đã kiệt sức lắm rồi - ko hẳn quá kiệt sức nhưng quá cay cú bởi với từng ấy nỗ lực Liên ta có thể tỏa sáng ở bất cứ nơi đâu mà có đứa gàn dở cứ nhận đấy là công sức của mình . Cũng chính vì điều đó nên dù học giỏi đến đâu , cố đến đâu vẫn ko xóa tan đi được cái mặc cảm học chui - mà đã học chui thì chớ những kiến thức ở trường chẳng bao giờ dùng được ở ngoài và thiếu nhiều lắm - tiếng anh là một ví dụ điển hình và tin tức cập nhật ko thường xuyên .
năm 2 đã định bỏ nhưng sợ không ai nuôi lại cày cục đi học
hồi học cấp 3 nguyễ trãi tớ có một số sai lầm mà đến bây giờ cũng thấy khó tha thứ - nhưng trường nguyễn trãi là một thứ kinh tởm mà để sa chân vào đấy cũng cần một quá trình chuyển hóa rất kinh . Đa phần do tuổi mới lớn bồng bột và gia đình quá ổn định .
vào đấy vẫn thi học sinh giỏi như thường - cha mẹ vẫn cãi vã mâu thuẫn như thường vẫn không biết trân trọng bản thân như thường bao nhiêu lần mình phải về nhà suy nghĩ vì ko hiểu sao cái bọn kia nó lại thế nọ thế kia - kí ức kinh dị
năm cuối cấp - anh nổi tiếng trong chuyên văn vì Hịch tướng sĩ và mình vẫn sẽ tiếp tục lười học nếu ko có con Dung Dịch và anh bán kem .
Đấy trong khi các bạn cùng khoa có dốt nát có thế lọ thế chai thi lại nhiều gấp tỉ lần mình thì chúng nó vẫn đi làm - canon - yamaha - uniden - thạc sỹ - đi trung đi đài - tập đoàn than - neptune túm lại chả đứa nào làm những thứ vớ vẩn như mình đã từng làm .
chao qun là bị lừa đi làm - kun nan theo đúng cả 2 nghĩa .
glisten thì nhảy bừa vào vì căm chao qun và nghĩ đến gần tết , mà giời ơi mệt phát điên phát rồ lên - mà chúng nó ko coi mình là zhi shi fen zhi đâu /
thực tập thì chúng nó bắt pha trà rót nước ok - pha trà - ừ thì rót nước - rồi nhét vào làm hộ chiếu em nhé - dịch với chả dọt bằng niềm tin à .
Mình nhớ sv đói mà , chỉ cần có tài liệu dịch 15k/ trang cũng cắm cúi dịch để lấy tiền nuôi khát vọng mua bộ đồ bơi cuối cùng nôn ra bằng sạch để nộp tiền học lại dịch .
Nhà nước pháp luật thì vì cay cú cái thứ cả đời chẳng dùng vào công việc ấy nên chửi rủa ầm ĩ lên - gia cảnh mình cũng có tí đặc biệt thế là phải vay tiền thi lại học lại 300k với sinh viên là to vô cùng ấy - cho nên thôi chẳng buồn nghĩ về nền giáo dục quan liêu này đâu . Đường đi khó -hành lộ nan , xe máy khó , xe máy nan ... dắt xe trên đường nước mắt nhạt nhòa .
hô hô .
Yêu .
Cấp 2 nhà cũng vẫn nghèo mà , cũng không tập trung học hành - học hành để vào trường cấp 3 tốt thì là điều viển vông mình nhớ mỗi Tú hitle với bài ca các anh các chị tưởng đại học việt nam mà to à . Nhớ những cái xe đạp nát , quần áo xin ở chợ đồng xuân xin nọ xin kia về , thật là ...rưng rưng . Sống thế thì thật khó ấy .
câp 1 hết rồi thì đến cấp 2 - mở đầu là cãi vã bố lại bỏ đi , chuyển nhà lục đục vì mẹ chửi nhau với hàng xóm , dì vào miền nam đem theo con em họ thế là hết xuống bà ngoại chơi , vì chồng bắt vào đấy , chuyển nhà chia tay các bạn hàng xóm , chia tay các bạn tuổi thơ chia tay cả tuổi thơ ấu .
đến khi đi học , đến tuổi đi học 6 tuổi thì có nhà mới sau bao năm gian nan vật vờ hết xó này đến xó khác để hết đứa này dè bỉu , đứa kia trêu chọc, đứa khác bắt nạt ... khổ lắm khi trẻ con không có một gia đình đúng nghĩa .
3 tuổi đang ở nhà bà ngoại an lành - nhà phố hàng - bà ngoại là tư sản lừng lẫy một thời thì vì tranh chấp nhà cửa dẫn đến bán nhà lênh đênh suốt mấy năm sau đó .
18 tuổi lao ra khỏi nhà với một quyết tâm mãnh liệt
mình nhớ đồng tiền đầu tiên mình kiếm được ở chao qun là 2.000.000 đồng - thật khó nghĩ lắm thay và đồng tiên đầu tiên kiếm được ở Glis là 671k ....pupils help me .
Đồng tiền đầu tiên sau 1 năm bị từ chối đi bán kem là 30k cho một buổi dạy học 4 năm sau là 100k :) .
lớp 6 - luôn - mãi - muốn quay trở lại để nói rằng thưa cô em không quay bài :)) .
giáo dục việt nam thật khó nghĩ .
xin hãy quên em ^^
hâm lắm ấy ạ - bị bế nhà cháu tắc nên nó thế . Đúng là nghĩ đi nghĩ lại thấy có tí hâm - đi về đấy bao nhiêu thú vui của đời người sẽ bị tộp lại , xem sách đọc báo , nghe nhạc , đi chơi - đi bơi buổi tối tennis - kinh doanh , học hành nghiên cứu có hâm không cơ chứ - chưa kể đi 1 năm kiệt sức chết lăn đùng ra . Kể ra tôi tính toán cũng giỏi cơ ạ .
Đi như thế mà đòi lương 6m thì thần kinh chập cheng đừng hỏi
tiền ăn - tiền mặc - tiền này tiền nọ - ôi hâm
Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011
điều không thể quên
mình nhớ đến năm mình 18 tuổi
hôm nay đi xe bus ngẫm lại tất cả mọi sự diễn ra từ bé đến lớn với mình bất giác nước mắt lại trào ra .
Mình nhớ năm mình còn học cấp 2 ở trường chuyên văn trưng vương , nhớ tháng ngày nhìn thấy bố đi xe máy rách đến đón quay đi .
đến những năm học cấp 3 khổ sở với cái trường Liều nguyễn trãi và những năm tháng đại học
bắt đầu bằng một chữ tuyệt vọng : năm 18 tuổi có một vị nghiên cứu phong thủy đến nhà mình chơi - thế là mình thích quá tí tớn tung tăng đi đăng kí học tiếng Trung chẳng nghĩ gì đến công ăn việc làm sau này .
học khổ - khổ học mình nhớ lần đầu tiên thi nói mà chỉ được 6 điểm thi nghe 5 điểm - ối giời - sau đấy thì một thời gian khổ luyện mình được con 9 duy nhất toàn khoa .
và suốt 4 năm ấy mình luôn tin là chẳng có cái trường nào như cái trường dở ấy - thức dạy 5h sáng chạy bộ 1 vòng cho đầu óc tỉnh táo - tài liệu tự dịch , tự đọc , không hiểu cố mà hiểu rồi đi dạy thêm .
Đến năm 2007 cách đây 4 năm về trước mình vẫn vô cùng tự tin vào trình tiếng trung của anh em .
đến năm 2008 thì thực tập xong - thực tập điên làm mình áu hết cả huyết .
4 năm học điên học dồ thế mà chả được làm thêm đúng nghĩa đã thế cứ 5 lần 7 lượt bị dọa giữ bằng thậm chí là chưa bao giờ được học bổng, học bổng thì thưở ấy quí vô cùng và muốn có học bổng thì phải châu đầu mà học thôi và lại càng học càng hay , càng hiểu càng thích , càng muốn phát huy , đến tận năm cuối rồi 2008 , môn dịch của bạn tên gì nhỉ Thủy , đúng rồi Thủy , bạn này dạy chán phè , chả biết gì ngoài buôn chuyện bao cấp thế nọ thế kia thế là anh thấy phí time quá nghỉ luôn ở nhà cho biết tay .
cả khoa đồn ầm lên anh đi dịch cho bọn đài loan giàu lắm - hơ nghe có đáng thèm khát không cơ chứ .
tầm những năm thứ 1 thứ 2 là đã nổi lắm rồi - nổi từ khi học Hiến . Thực ra thưở bé cũng thế rồi - cấp 1 đã nổi tiếng giỏi văn mà - lên cấp 2 mới thi chuyện văn đỗ thì học cấp 3 muôn đời được đi thi học sinh giỏi các kiểu nhưng chẳng được cái giải đếch gì vì chả bao giờ thèm học đến nơi đến chốn .
cấp 4 thì học bổng cũng chả có - máy tính - mạng mẽo cũng không đến cả sách vở chuyên nghành cũng hiếm hoi như cún . Nghĩ cũng buồn . Tuổi thanh xuân của mình quả là tàn khốc nhưng không tàn khốc bằng chuyện mình tự buông tay ra - mình buông tay ra là mình mất tất cả - tất cả luôn í .nghĩ cũng thảm - thảm kinh .
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011
trời ơi
mình cứ tưởng năm ngoái là năm cuối cùng phải vận dụng lá số tử vi rồi mà đến năm nay vẫn phải hỏi
năm 2007 thì cũng đã xem và 2004 thì xem lần đầu - cũng là năm đi học đại học đây .
năm 2009 cũng xem một lần thì phải
2009 đi xem một lần nhé
2010 xem lại lần nữa nhé
2011 lại nữa ôi tôi ghét chính tôi và chính cái lá số tử vi - mình hứa là lên những cái diễn đàn như thế sẽ ngoan ngoãn xưng hô tử tế không gọi bạn xưng anh lung tung .
Sang năm Thìn tới đây mọi việc sẽ tốt đẹp hơn với em, yên tâm nhớn đi, chớ nản chí mà uống sinh tố tự tử thì ... hao tài tốn của lắm Cung Phụ mẫu Thái Dương dính cả Kình lẫn Hình, lại thêm Tang Khốc nữa thì dù có đắc Triệt cũng là cả một chiến trường kịch liệt đầy khổ não. Ông cụ nhà em nếu vẫn còn tại thế thì chắc cụ tính gàn dở lắm nhỉ, tinh thần thượng võ của cụ cũng khá cao thì phải?
khổ tại người ta xưng anh trước mà .
trộm vía , mình tưởng mỗi mình ca thán ai dè , vào diễn đàn thấy một loạt các bạn kêu ca thế nọ thế kia , tình hình là không ổn nhỉ . Đúng roài , làm người là phải biết vươn lên chứ - chậc chậc , bạn Nhép thật hư hỏng . hỏng hỏng hỏng
thấy mình ngày càng già đi thật - ốm yếu mệt mỏi nữa
chưa kể là thế nào nhỉ
mình chả hiểu cái chu trình này là gì nữa - học kiếm ăn - kiếm ăn học - ....
what the hell .
ngày xưa sao lại chăm học thế nhỉ - vì sợ đói và thất nghiệp - giờ thì ...thèm đi bơi quá .
Theo như các cụ messer thì phiên dịch nếu có làm thì một mình mình thôi ôi thế thì tha hồ mà cáng đáng nhé .
Với cái tình trạng sức khỏe tinh thần thể chất thế này thì . chậc chậc die hard .
http://aroma.vn/mau-don-xin-viec-tieng-anh-mau-cv-tieng-anh-cau-hoi-phong-van-tieng-anh/
http://aroma.vn/mau-don-xin-viec-tieng-anh-mau-cv-tieng-anh-cau-hoi-phong-van-tieng-anh/
i'm really tired - really tired
hình như
hình như trước khi mình ra đời bố mẹ mình đã cãi nhau - hình như trước khi mình ra đời bố mẹ mình cũng đã không có tiền thì phải
hình nhứ năm 11 tuổi mình đõ chuyên văn - ngớ ngẩn vô cùng
hình như năm 15 tuổi gia đình mình đang chuyển nhà và cãi lộn
hình như 16 tuổi mình thi trượt thất tình và vào NT có người gọi điện để chia buồn với mình - chả thấy ai chia buồn với mình về những chuyện khác cả
hình như năm 18 tuổi mình có đi tìm công việc qua
hình như năm 2008 tốt nghiệp mình thấy rất nhẹ người thoát được cái cảnh 5h sáng chen chúc xe bus và tâm trạng của một đứa đi học chui
hình như năm 2009 mình tự giết chết tài năng của mình bằng cách ở nhà chơi 1 năm how could you know me .
hình như năm 2009 mình ------ nhân phẩm của mình bằng cách làm cho 1 vpđại diện lởm
hình như 4 tháng sau đấy các bạn dần ném đá mình cho mình chết dần chết mòn đi
hình như Glisten cũng thế và mất tí tiền .
hình như sau đó mình chả biết làm thế nào tiếp nữa .
Kiệt sức và buông xuôi mình chỉ là một cá thể đơn lẻ và đơn độc - chiến đấu một mình và nghe độc bước .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)