Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

thông tin và hệ lụy

càng ngày càng có nhiều kênh thông tin mạng xã hội like : facebook báo mạng internet tivi , đài , báo không có thông tin cũng chết , quá nhiều thông tin càng chết . Players’ executive committee to meet Monday By BARRY WILNER, AP Pro Football Writer 3 hours, 56 minutes ago tweet2068 Email Print NEW YORK (AP)—A vote on a settlement to the lockout is what every NFL fan wants. Nobody is sure when that might happen. The players’ executive committee will meet Monday in Washington after lawyers worked through the weekend on issues that are holding up an agreement with the owners. Several people with knowledge of the meeting have told The Associated Press that no vote to recommend a deal is certain Monday. The people spoke on condition of anonymity because the players association has not revealed its plans. Related Video When will lockout end?When will lockout end? Video Player Controls Play/Pause Video Seek Reverse Seek Forward Replay Video Volume Down Volume Up Focus Video When will lockout end?When will lockout end? More NFL Videos Related Coverage Join the Rally Owners approved a tentative agreement to end the four-month lockout on Thursday. But the players said they need more information before they can vote, and took issue with portions of the proposal, including the lack of an opt-out clause. The players have suggested an opt-out after seven years of the 10-year agreement; owners opted out of the last collective bargaining agreement in 2008, eventually leading to the lockout that began March 12. Several players only saw that full proposal late Saturday, and lawyers were working as late as Sunday evening on details. Should the players’ executive committee vote to accept the deal, it then would go to the 32 team representatives to approve, perhaps on Monday. After that, some 1,900 players would need to vote, with a simple majority required for passage, but the timing for that is uncertain. The 10 named plaintiffs in the players’ lawsuit against the league— including Tom Brady(notes), Peyton Manning(notes) and Drew Brees(notes)—must officially inform the court in Minneapolis of their approval of the pact, too. Players also will need to vote to re-establish the NFLPA as a union; only after that happens could a full collective bargaining agreement be reached. But training camps and preseason games could occur while the sides put the finishing touches on a deal. Only after the NFLPA is again a union can it negotiate such items as the league’s personal conduct policy and drug testing. But a person with knowledge of the executive committee meeting said it will be “to understand where things stand after this weekend’s conversations. No talk of not voting, no talk of vote.” Team facilities would open two days after the executive committee authorizes the deal, which would be Wednesday if a vote comes Monday. Players then can get physicals, sign union cards, receive playbooks, and agents can negotiate or renegotiate contracts. No contracts could be signed, however, until Saturday, when camps would open if the NFLPA is back to being a union and the agreement is approved. Teams also have not negotiated with their draft picks and have not signed undrafted free agents. With regular free agency going on concurrently, it will bring some frenzied times once an agreement has been ratified by both sides. A solution to the four-month lockout, the NFL’s first work stoppage since 1987, would come too late to save the Hall of Fame game on Aug. 7. It was canceled last Thursday by the league. However, no other cancellations would be needed, and only a few teams would have delayed the start of training camp. Three of those clubs—the Ravens, Giants and Jets—decided to remain at their regular facilities rather than hold camp at a different site. The preseason is scheduled to begin Aug. 11 with Seattle at San Diego. Super Bowl champion Green Bay is set to host New Orleans in the regular-season kickoff on Sept. 8. The major economic framework for a 10-year deal was worked out a week ago. That included how the more than $9 billion in annual league revenues will be divided (about 53 percent to owners and 47 percent to players over the next decade; the old CBA resulted in nearly a 50-50 split); a per-club cap of about $120 million for salary and bonuses in 2011—and at least that in 2012 and 2013 — plus about $22 million in benefits; a salary system to rein in spending on first-round draft picks; and unrestricted free agency for most players after four seasons. AP Pro Football Howard Fendrich and Sports Writers Larry Lage, Teresa Walker and John Wawrow contributed to this story.

reading book

nhớ lại thưở bé , ngày xưa mình rất thích đọc sách -đại khái là hồi bé mình không có bạn bè gì cả , tại nhà cửa chuyển đi linh tinh , chỉ có con Chi cùng nhà - là con em họ mình . Thưở đấy ngoài búp bê , đồ hàng ra thì anh em còn có sách , những câu chuyện cho trẻ con như ngụ ngôn Lép tôn xì tôi này , chuyện 3 chú lợn đi lễ hội này , chuyện cổ tích màu xanh đến giờ anh cũng không thể nhớ tên nó là gì , đại khái hồi ấy mình và con Chi có 2 quyển giống y chang nhau chả biết ai mua cho , quyển của Chi thì được ông vẽ hoa lá rất đẹp , mình thấy thế thích quá cũng tung tẩy đòi , đòi kì kèo nì nèo mãi mà hôm đấy ông bận đi đâu dạy học ấy thế là cuối cùng cũng được vẽ cho nhưng vẫn hậm hực vì xấu hơn của nó . Đấy , mình cứ thiệt thòi hơn các chị em họ khác thế đấy , mà chắc chắn là cả nhà chả đứa nào chăm đọc sách từ bé như mình . Đấy là 3 tuổi , 4 tuổi thì nhà chuyển càng chẳng có bạn bè gì , chỉ có mẹ và bà ngoại biết chữ thôi , thế là cứ chạy theo xin xỏ đọc chuyện cho , lúc nào bà nói :tôi không có kính là lủi thủi bò ra một xó ngồi tự bịa vì có hiểu quái gì đâu - đại khái là phải vận dụng hết trí tưởng tượng . Đến khi học lớp 1 rồi , biết chữ rồi thì quyển sách đầu tiên mình đọc một mạch hết là andersen , hồi đó có 2 quyển nhà còn tích lại trong hòm sách của ông già hay bà già ấy - đọc xong thấy hay kinh tha hồ bay bổng với trí tưởng tượng . Người ta nói không sai trong sách có nhạc trong sách có .... vân vân . Vì thích đọc thế cho nên hồi cấp 1 mình học được lắm , đến cấp 2 thì đỗ chuyên văn , lại đọc cứ gọi là ngộ sách , nhưng lớn hơn chút nữa thì không thích sách nữa rồi thích các kiểu khác , lên cấp 3 thì sách văn của mình toàn lôi ra kê đầu đập chuột - mình bận nghĩ đến chuyện làm giàu , chuyện tình cảm , chuyện gia đình , chuyện ăn uống , chuyện tăng cân , chuyện sao để nổi tiếng :).... và thưở ấy niềm đam mê lớn nhất không phải là sách , học , văn.... mà là âm nhạc . Năm 1998,99 gì đó VTV3 - VTV3 đã được 15 tuổi rồi sao không tin được tức là từ những năm của SV96 ấy nhỉ - hay thật , mình nhớ có một lần đang chơi với mẹ và em trên phố Điện Biên thấy Lại Văn Sâm ngồi trầm ngâm bên cốc coffee trên phố Tống Duy Tân - chậc cảm giác được gặp người nổi tiếng thật thú vị . năm 1996 có SV96 này đến năm 1998 , 99 gì đó chúng ta có MTV phải nói là thưở ấy là điểm hot , trên đài đâu đâu cũng thấy chương trình ca nhạc MTV most - wanted của anh Hiếu và chị Ngọc Anh sau này chuyển sang anh Quang và chị Ngọc Anh , công nhận hồi ấy chỉ mơ được nổi tiếng như thế , được viết báo cộng tác - HHT hồi đấy còn rất vui , thật đáng tiếc là những tờ báo như thế sau không còn tồn tại nữa .
hồi đấy nhà mình nghèo lắm - nhưng mình vẫn thấy mình giàu vì mình hiểu được những điều mà những đứa khác không hiểu được - túm lại hồi đó tự cho mình là phông văn hóa cao và rất là cao siêu - chuyên văn - nghe nhạc quốc tế ... vân vân . Đấy , bệnh hoạn thế chứ lị . Đến khi vào cấp 3 thì ôi thôi phải nói là sụp đổ cả một bầu trời , hồi đấy luôn phải trăn trở chuyện mua quần áo , chuyện trông mình có xinh không và cái anh chàng kia có thích mình không ...2 năm nhé , một mối tình mà ai chơi với mình thưở đó thì đều biết . Mình bé lại mắc bệnh lụy tình mới chết , thế là 2 năm vẫn nghèo khốn và cãi vã nay lại có thêm tình yêu éo le và means girl . Phải nói đó là time cực kì khó khăn với mình , cả thời gian đi học thêm cũng không khá hơn , không tài nào tập trung học được và không rõ con đường mình đi nó sẽ thế nào . Mọi chuyện đến với mình rất tình cờ và mình , cứ cố gắng với tất cả những gì mình có và thuận theo lẽ tự nhiên . Mình kiếm đươc 30.000đ đầu tiên cho một buổi dạy học , lúc đấy mới thấy ... phí tiền và time từ bé đi học thêm mới thấy kiến thức để thi chưa đủ , học là phải ra cơm ra gạo , học là vì nồi cơm , lúc ấy mới châu đầu và để học . 4 năm học đại học thật gian khổ nhưng có bạn bè cùng chia lửa với mình , giờ ai đấy cũng đã ổn định gần hết - là các bạn đại học cũ của mình , còn mình mình cần bước nốt - phía trước vẫn luôn là bầu trời . http://www.theoyeucau.com/Home/Onair/Quick_Snow_Show/1999/08/27/Sac_Dep_Va_Giong_Hat/01/Colors_Of_The_Wind_Vanessa_Williams/ - 1999 http://www.theoyeucau.com/Home/Onair/Quick_Snow_Show/1999/09/10/Hong_Son_Cong_Chua/01/Bailamos_Enrique_Iglesias/

historynet.com

Tokyo Rose: They Called Her a Traitor American History | Published: June 12, 2006 at 8:11 pm ShareThis (Single Page) 5 comments Cheering and expectant crowds greeted the General Hodges, a United States Army transport vessel, when it docked at San Francisco on September 25, 1948. The ship was filled with servicemen returning home from Japan and South Korea, and they eagerly gathered at the high deck railings, waving and whistling to sweethearts and families on the sunlit quayside below. Yet before those GIs were allowed to disembark, a small, thin, Japanese-American woman, flanked by a pair of burly FBI agents, slowly descended the gangplank. As a band struck up the bouncy 'California, Here I Come,' the woman–her head bowed, her pale face reflecting days of suffering from dysentery–stepped toward a waiting car. Although many of the people in the crowd knew who she was supposed to be, few found it easy to reconcile the plain and meek-looking prisoner with popular images of the World War II radio propagandist 'Tokyo Rose,' the sultry-voiced siren who had allegedly done her damnedest to demoralize American troops fighting in the Pacific. The United States government, however, seemed not to harbor any such reservations. Before another year ended, it would put Iva Toguri d'Aquino on trial for treason, even though American intelligence agents had already concluded that she was not Tokyo Rose–that Tokyo Rose was, in fact, merely a creature 'of rumor and legend'–and that d'Aquino's broadcasting activities in Japan during the war had been 'innocuous.' SUBSCRIBE TODAY Did you enjoy our article? Read more in American History magazine Subscribe online and save nearly 40%!!! Iva (pronounced Aiva) Toguri hardly fit the mold of an American traitor. Born in 1916–ironically on July 4– she was the second of four children of Jun and Fumi Toguri, Japanese immigrants who had settled in LosAngeles and operated a small import business. Like many immigrants, Jun Toguri wanted his family to be as Americanized as possible, so he discouraged his offspring from learning to speak or write Japanese, rarely took them to Japanese-American events, and fed them a diet that combined Western and Asian dishes. When Iva was old enough, her parents encouraged her to try out for school sports, despite her small stature. She discovered an aptitude for tennis. She also joined the Girl Scouts, took piano lessons, and developed a crush on film star Jimmy Stewart. Dreaming of a career in medicine, Iva attended the University of California at Los Angeles (UCLA) and graduated in 1940 with a bachelor's degree in zoology. If not for a relative's illness, Iva might never have seen the land of her parents' birth. Instead, in the summer of 1941 the Toguris sent their daughter to Tokyo to care for her aunt, Shizuko Hattori, who was bedridden with diabetes and high blood pressure. It was an inopportune time for travel to Japan. Thanks to the island empire's expansionist policies, its relations with the United States were decaying precipitously. Requests by Japanese Americans to visit Japan sparked more than a little suspicion, and Iva's application for a U.S. passport still hadn't been filled by her departure date. When she boarded the Arabia Maru on July 5, 1941, carrying 28 pieces of luggage (filled with gifts for her relations, as well as Western foods to help Iva endure up to a year away from home), she had no visa to enter Japan and only a certificate of identification from the Immigration and Naturalization Service to prove that she was an American citizen. None of this immediately mattered. Iva's first concern was to fit into Japanese society. Although she looked native-born, she didn't know the language, found the people 'discourteous,' and had difficulty handling chopsticks (her father had forbidden their use). 'I have finally gotten around to eating rice three times a day,' she explained in a letter home. 'It's killing me, but what can I do?' Unable to read local newspapers, she remained in the dark as tensions between the U.S. and Japan mounted. It wasn't until late November 1941 that Iva, frightened by increasing signs of an international crisis, decided to return to Los Angeles. She planned to board the California-bound Tatsutu Maru on December 2. However, a last-minute paperwork snafu caused her to miss the boat. Less than a week later, Japan attacked Hawaii's Pearl Harbor, and Iva was stranded in Tokyo. http://www.youtube.com/watch?v=lF9L_XnlQg0 ----> sometimes languague has a really important role .

youth and rich

It's not like when you stay in Vietnam , in the globalcitiize like this , we need enough reason , technology and condition to be rich , just don't need to wait but you know that study how to creat something new and useful is really necessary not just to take an great diploma is enough . Facebook CEO Mark Zuckerberg ---> he can earn so much of money but it have no meaning to me when he has a speech like that have no persuasive http://www.laptopmag.com/ Cloud computing From Wikipedia, the free encyclopedia Cloud computing logical diagram Cloud computing is a model for enabling ubiquitous, convenient, on-demand network access to a shared pool of configurable computing resources (e.g., networks, servers, storage, applications, and services) that can be rapidly provisioned and released with minimal management effort or service provider interaction.[1] Contents [hide] 1 Introduction 1.1 Overview 1.2 How it works 1.3 Technical description 2 Overview 2.1 Comparisons 2.2 Characteristics 2.3 Architecture 3 History 4 Layers 4.1 Client 4.2 Application 4.3 Platform 4.4 Infrastructure 4.5 Server 5 Deployment models 5.1 Public cloud 5.2 Community cloud 5.3 Hybrid cloud 5.4 Private cloud 6 The Intercloud 7 Issues 7.1 Privacy 7.2 Compliance 7.3 Confusion 7.4 Legal 7.5 Open source 7.6 Open standards 7.7 Security 7.8 Sustainability 7.9 Abuse 8 Research 9 See also 10 References [edit]Introduction This section may require cleanup to meet Wikipedia's quality standards. (Consider using more specific clean up instructions.) Please improve this section if you can. The talk page may contain suggestions. (July 2011) [edit]Overview In the past computing tasks such as word processing were not possible without the installation of application software on a user's computer. A user bought a license for each application from a software vendor and obtained the right to install the application on one computer system. With the development of local area networks (LAN) and more networking capabilities, the client-server model of computing was born, where server computers with enhanced capabilities and large storage devices could be used to host application services and data for a large workgroup. Typically, in client-server computing, a network-friendly client version of the application was required on client computers which utilized the client system's memory and CPU for processing, even though resultant application data files (such as word processing documents) were stored centrally on the data servers. Multiple user licenses of an application were purchased for use by many users on a network. Cloud computing differs from the classic client-server model by providing applications from a server that are executed and managed by a client's web browser, with no installed client version of an application required. Centralization gives cloud service providers complete control over the versions of the browser-based applications provided to clients, which removes the need for version upgrades or license management on individual client computing devices. The phrase "software as a service" (SaaS) is sometimes used to describe application programs offered through cloud computing. A common shorthand for a provided cloud computing service (or even an aggregation of all existing cloud services) is "The Cloud". Any computer or web-friendly device connected to the Internet may access the same pool of computing power, applications, and files in a cloud-computing environment. Users may remotely store and access personal files such as music, pictures, videos, and bookmarks; play games; or do word processing on a remote server. Data is centrally stored, so the user does not need to carry a storage medium such as a DVD or USB flash drive. Desktop applications that connect to internet-host email providers may be considered cloud applications, including web-based email services. [edit]How it works A cloud user needs a client device such as a laptop or desktop computer, pad computer, smart phone, or other computing resource with a web browser (or other approved access route) to access a cloud system via the World Wide Web. Typically the user will log into the cloud at a service provider or private company, such as their employer. Cloud computing works on a client-server basis, using web browser protocols. The cloud provides server-based applications and all data services to the user, with output displayed on the client device. If the user wishes to create a document using a word processor, for example, the cloud provides a suitable application running on the server which displays work done by the user on the client web browser display. Memory allocated to the client system's web browser is used to make the application data appear on the client system display, but all computations and changes are recorded by the server, and final results including files created or altered are permanently stored on the cloud servers. Performance of the cloud application is dependent upon the network access, speed and reliability as well as the processing speed of the client device. Since cloud services are web-based, they work on multiple platforms, including Linux, Macintosh, and Windows computers. Smart phones, pads and tablet devices with Internet and World Wide Web access also provide cloud services to telecommuting and mobile users. A service provider may pool the processing power of multiple remote computers in a cloud to achieve routine tasks such as backing up of large amounts of data, word processing, or computationally intensive work. These tasks might normally be difficult, time consuming, or expensive for an individual user or a small company to accomplish, especially with limited computing resources and funds. With cloud computing, clients require only a simple computer, such as netbooks, designed with cloud computing in mind, or even a smartphone, with a connection to the Internet, or a company network, in order to make requests to and receive data from the cloud, hence the term "software as a service" (SaaS). Computation and storage is divided among the remote computers in order to handle large volumes of both, thus the client need not purchase expensive hardware or software to handle the task. The outcome of the processing task is returned to the client over the network, dependent on the speed of the Internet connection. [edit]Technical description Cloud computing provides computation, software, data access, and storage services that do not require end-user knowledge of the physical location and configuration of the system that delivers the services. Parallels to this concept can be drawn with the electricity grid, wherein end-users consume power without needing to understand the component devices or infrastructure required to provide the service. Cloud computing describes a new supplement, consumption, and delivery model for IT services based on Internet protocols, and it typically involves provisioning of dynamically scalable and often virtualized resources[2][3] It is a byproduct and consequence of the ease-of-access to remote computing sites provided by the Internet.[4] This may take the form of web-based tools or applications that users can access and use through a web browser as if they were programs installed locally on their own computers.[5] Cloud computing providers deliver applications via the internet, which are accessed from a Web browser, while the business software and data are stored on servers at a remote location. In some cases, legacy applications (line of business applications that until now have been prevalent in thin client Windows computing) are delivered via a screen-sharing technology such as Citrix XenApp, while the computing resources are consolidated at a remote data center location; in other cases, entire business applications have been coded using web-based technologies such as AJAX. Most cloud computing infrastructures consist of services delivered through shared data-centers and appearing as a single point of access for consumers' computing needs. Commercial offerings may be required to meet service level agreements (SLAs), but specific terms are less often negotiated by smaller companies.[6] [edit] just the only way to do is read and read new thing everyday .

ôi

http://www.nghiasinh.org/img/tonghop/42vn1915.pdf

em vẫn đạp xe trên phố anh vẫn tìm âm thanh mới

......

hanoi hanah

http://www.youtube.com/watch?v=-dFqGz_fXgE xúc động thật nghe thấy những câu nói này . đừng biện hộ cho sự dốt tiếng anh của mình nhé Lotus . Trịnh Thị Ngọ - cũng con cháu tư sản . ôi , huyền thoại Hannah Ha Noi Gặp lại Hannah Hà Nội Lê Thị Thái Hòa Không phải là một ngôi sao nổi tiếng trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa nhưng Hannah Hà Nội lại được nhiều tờ báo nước ngoài (The New York Times, Life, L’Hebdo, People…) đăng hình, viết bài và phỏng vấn. Trong suốt thời gian Mỹ chiếm đóng miền Nam Việt Nam, những bản tin “Mỹ vận” của Đài tiếng nói Việt Nam được phát đi bởi giọng tiếng Anh ngọt ngào từ một người phụ nữ Hà Nội đã là ám ảnh không nguôi với lính Mỹ và với bất cứ ai nghe được bản tin này. Hannah Hà Nội tên thật là Trịnh Thị Ngọ, năm nay đã quá tuổi 70. Con hẻm sâu trên đường Phan Xích Long, căn nhà có bancon ngập tràn hoa hồng màu cam rực, 2 con chó ầm ĩ hơn mức bình thường, chiếc đàn piano của người con rể đã mất và người phụ nữ Hà Nội dẫu đã qua thời xuân sắc nhưng vẫn rất dịu dàng, khiêm nhường là những ấn tượng đầu tiên khi tôi tìm gặp được bà. Quá nhiều lần gọi điện cũng là quá nhiều lần biết rằng bà đang nằm viện. Căn bệnh rối loạn tiền đình ở tuổi này không còn là sự chịu đựng dễ dàng với bà nữa. Chỉ ánh mặt và tiếng cười nhẹ nhõm mỗi khi nhắc nhớ chuyện quá vãng là những thoáng ngắn ngủi của vẻ đẹp thiếu nữ Hà thành không chỉ ở giọng nói… chợt quay về. Bà ngại nhà báo, bởi sau năm 1995, khi đất nước mở cửa là thời gian bà phải tiếp nhiều nhà báo nước ngoài nhất. Nhiều đến mức bà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bởi câu chuyện có vậy, nhưng nhắc đi, nhắc lại vì ai cũng nói, họ muốn nghe thêm, quan trọng hơn, họ muốn nghe từ chính bà nói ra. Và những nhà báo từ phía bên kia bán cầu tìm đến Việt Nam hôm nay còn có thêm một nỗi tò mò, rằng người phụ nữ sở hữu giọng nói quyến rũ đã là ám ảnh của hầu hết lính Mỹ từng ở chiến trường miền Nam Việt Nam những năm tháng ấy, như thế nào trong đời thường? Hơn thế nữa, bà được nhắc đến không chỉ một lần, không chỉ vô tình trong kịch bản dưạ theo cuốn sách nổi tiếng Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh (có lẽ bởi các nhà làm phim lấy chất liệu từ một cuốn hồi ký của một cựu binh Mỹ, nhắc nhiều đến giọng nói của Hannah Hà Nội), đang chuẩn bị dựng thành phim bởi đạo diễn Nicholas Simon. Nếu không có gì thay đổi, có lẽ những bản tin mà Hannah Hà Nội Trịnh Thị Ngọ đọc thời đó, cách đây đã hơn 30 năm sẽ lại vang lên trong cuốn phim đang được chờ đợi này. *** Tôi học tiếng Anh vì tôi mê phim Mỹ * Bà có biết là, mọi người cứ tò mò, rằng bà có phải là một phụ nữ rất xinh đẹp không nhỉ? - (Bật cười) Tôi già rồi, năm nay tôi đã 78 tuổi. * Nhưng ngày xưa thì sao ạ, với sắc vóc của một cô gái Hà thành, con gái của ông chủ xưởng thủy tinh lớn nhất Đông Dương- Trịnh Đình Kính? - Ngày xưa thì cũng khó nói lắm. Làm sao tôi có thể tự nói về tôi được? Người khác đánh giá chứ mình tự đánh giá mình thì rất là kỳ. * Nói tiếng Anh trên Đài và nói tiếng Anh giao tiếp bình thường có gì khác về kỹ năng, thưa bà? - Nói tiếng Anh trên Đài phải đọc rõ, phải đúng trọng âm. Có hai cách đọc, hoặc theo cách Mỹ hoặc theo cách Anh. Tôi đọc theo giọng Anh. Tôi biết tiếng Pháp nữa, tất nhiên rồi. Vì khi còn nhỏ, tôi theo học trường Pháp, tú tài Pháp rồi. Sau đó mới học tiếng Anh riêng ở Hà Nội, với một bà gia sư riêng tên là Hà Văn Vượng. Phóng viên nước ngoài, nhất là phóng viên Mỹ ai cũng hỏi, tại sao tôi học tiếng Anh. Lý do thật sự là vì tôi mê phim Mỹ. Tôi đã xem đi xem lại Cuốn theo chiều gió đến 5 lần. Những bộ phim màu nói tiếng Anh hồi đó là đam mê lớn nhất của tôi. Tôi có nhu cầu muốn được biết các tài tử đang nói gì thay vì phải xem phụ đề qua bản dịch của người khác. Bà Hà Văn Vượng chỉ dạy cho ai biết tiếng Pháp, mỗi giờ 25 đồng tiền Đông Dương. Đó là cái giá vô cùng đắt vì học phí mỗi tháng ở trường Diên Hồng cũng chỉ chừng vài chục. Tôi đã theo học mấy năm trời vì nhà tôi khi đó cũng có điều kiện để tôi theo đuổi thứ tiếng của tài tử điện ảnh ấy. *** Họ đã ngầm so sánh tôi giống Tokyo Rose 25 tuổi, kháng chiến thành công, Đài tiếng nói từ chiến khu về, một người quen giới thiệu, bà Ngọ vào làm cho Đài với công việc ban đầu là đọc bản tin tiếng Anh cho chương trình đối ngoại dưới sự hướng dẫn của một số chuyên gia Úc trong đó có nhà báo nổi tiếng Winfred Burchett. Bản tin khi đó của Đài mục đích muốn hướng tới các nước nói tiếng Anh khu vực châu Á nhưng không ngờ tần số phát sóng và được tiếp sóng tốt đến mức ở châu Âu, đặc biệt là Bắc Âu và các đài Mỹ đặt xung quanh châu Á đều thu được. * Bà có biết cái tên Hannah Hà Nội được ghi vào từ điển mở wikipedia không? Cả bằng tiếng Anh và tiếng Việt? - Nhưng thông tin trên đó cũng không chính xác đâu. Ví dụ như họ nói chồng tôi là một sĩ quan quân đội. Không phải thế, chồng tôi là một chuyên gia về thiết bị y tế từ Pháp về, làm việc ở Bộ Y tế dưới thời Bộ trưởng Phạm Ngọc Thạch. Họ còn nói tôi học tiếng Anh ở Đại học Quốc gia, trường này sau giải phóng mới có chứ. * Bà có thường nhận được những feedback từ thính giả của Đài tiếng nói Việt Nam nghe bà đọc bản tin tiếng Anh không ạ? - Có chứ, nhưng đa số từ châu Âu, một số từ Mỹ. Bắc Âu viết nhiều lắm, có lẽ vì họ có 6 tháng ở nhà vào mùa lạnh. (Cười). Nhưng có một chiếc postcard cũng làm tôi rất nhớ. Đó là hình cô Tokyo Rose- cô gái đọc bản tin tiếng Anh thời Nhật kháng Mỹ được cắt từ một bài báo dán thành postcard. Sau khi nước Nhật thua trận, cô ấy bị coi như một trong số các tội phạm chiến tranh. Và bức hình Tokyo Rose ở sau song sắt nhà giam đã được gửi đến cho tôi, Hannah Hà Nội như một lời warning (nhắc nhớ) ngầm. Để sau này có nhà báo nước ngoài hỏi: Bà có sợ không, nếu Việt Nam thua trận và bà sẽ giống như Tokyo Rose? Tôi trả lời: Không, tôi tin chắc Việt Nam sẽ thắng! * Tại sao lại là Hannah Hà Nội? Tại sao lại là Thu Hương? Nguyên do gì mà cái tên Trịnh Thị Ngọ lại không phải là chính danh trên đài, thưa bà? - Hannah chỉ là một cái tên phụ nữ Mỹ thông dụng. Lính Mỹ gọi tôi như thế có lẽ cho thân quen. Tôi cũng đoán sự chơi chữ của lính Mỹ, VC là Việt Cộng, họ cũng gọi là Victor Charlie, Jane Fonda sang Việt Nam cũng được gọi là Hà Nội Jane. Thì bản tin của tôi phát đi từ Hà Nội, nên gọi là Hannah Hà Nội cho dễ nhớ. Sau này ngay cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp khi gặp, cũng gọi tôi là Hannah Hà Nội. Tên khai sinh của tôi là Trịnh Thị Ngọ, hai dấu nặng ở cái tên là rất khó đọc với những người nói tiếng Anh. Đài Tiếng nói Việt Nam khi đó đề nghị tôi chọn một cái tên dễ đọc hơn. Thu Hương là tên một cô bạn gái rất thân (con gái của ông Phạm Quỳnh) mỗi khi đi hát, cô ấy lấy tên Thu Hương và hiện đang sống bên Pháp, tôi chọn tên cô ấy cho cả con gái của mình. * Những bản tin mà bà đọc, con số thương vong của lính Mỹ, tình hình chiến trận và thậm chí là lời chúc sinh nhật một người lính nào đó muộn màng bởi anh ta đã chết… đã là ám ảnh khủng khiếp đối với lính Mỹ thời đó. Bà biên tập tin tức đó từ đâu ạ? - Đa số các bản tin được biên tập bởi phòng chính trị của Quân đội nhân dân, phòng địch vận. Nội dung chính bên quân đội phụ trách, họ lấy nguồn từ báo nước ngoài, từ các tờ như Sao và vạch - Stars and Stripes của quân đội Mỹ, đọc kỹ tờ đó để nghiên cứu tâm lý Mỹ. Mục được khai thác nhiều nhất là danh sách của binh lính Mỹ chết. Để rồi đọc tên họ trong các bản tin. Mục đó được đặt tên là: Những người đã chết nhưng không phải vì danh dự của nước Mỹ, để tác động vào tinh thần của lính Mỹ. *Bà có gặp lại họ không? Những thính giả đặc biệt một thời ấy? - Trước giải phóng thì tôi không được gặp ai. Chỉ nhìn thấy một số phi công Mỹ bị giam ở nhà tù Hỏa Lò. Chỉ có một lần tôi nhớ, gặp anh phóng viên The New York Times, anh ta bảo: Bà có biết lính Mỹ đoán về bà như thế nào không? Họ nói bà là Dragon Lady (người phụ nữ rồng). Họ nghĩ chắc bà hung dữ lắm! Tôi hỏi lại: Anh gặp tôi rồi, anh có thấy tôi giống Dragon Lady không? Anh ta cười đáp: Không, bà là người phụ nữ Việt Nam rất dịu dàng và rất đúng giờ. Chào anh lính tên Joe, đây là Thu Hương! * Người ta thắc mắc nhiều về giọng nói của bà, có bí quyết gia truyền nào không ạ? - Đúng là rất khó và họ cũng hỏi tôi nhiều về điều này. Nguyên tắc đọc tin của tôi là phải thuyết phục, không quá thân mật nhưng không quá cứng rắn. Từ những từ ngữ mình chọn dùng cũng phải suy nghĩ kỹ. Với những cuộc trò chuyện với binh sĩ Mỹ ở miền Nam Việt Nam, tôi không gọi họ là kẻ thù (enemy) mà gọi họ là đối phương (adversary). Các anh ở bên quân đội viết tin bằng tiếng Việt, tôi cũng là 1 trong số những người chuyển ngữ tiếng Anh. Quan trọng nhất là lấy chính lời báo chí của Mỹ đưa vào, một phần để khách quan, phần khác cho họ thấy chính đồng bào của họ cũng đang nói vậy. Thông điệp mà tôi cố gắng truyền đạt đến lính Mỹ là: Các anh đang chiến đấu bởi một cuộc chiến tranh phi nghĩa và sẽ chết một cách vô ích! * Thời điểm đó, bận rộn với những bản tin tiếng Anh Mỹ vận hàng ngày, bà có biết là bà rất nổi tiếng không ạ? - Tôi không dám nói mình nổi tiếng nhưng tôi biết những bản tin ấy có tác động đến binh sĩ Mỹ. Khi những tên lính Mỹ đầu tiên đặt chân đến Đà Nẵng, thì bản tin đầu tiên dành cho binh sĩ Mỹ của Đài tiếng nói Việt Nam kết hợp với quân đội cũng bắt đầu. Trước đây thời kháng Pháp ta chỉ có bản tin dành cho hàng binh Pháp chứ chưa có tiền lệ phát cho binh lính Mỹ như khi tôi làm. Mỹ cũng phản ứng rất nhanh, ngay buổi phát sóng đầu tiên thì Đài tiếng nói Hoa Kỳ cũng đã nói: Đài Hà Nội đã cho một phụ nữ có giọng nói rất ngọn ngào kêu gọi lính Mỹ phản chiến. Các anh ở Bộ Ngoại giao thu được báo cho tôi biết. Khi đó chỉ là một câu chuyện nhỏ thôi, nhưng hiệu quả của nó hơn cả kỳ vọng đã biến bản tin thành một chương trình phát sóng hàng ngày dài 30 phút. Họ gọi tôi là Hannah Hà Nội nhưng tôi chưa bao giờ nhận mình tên là Hannah Hà Nội trong các buổi phát thanh. Tôi thường bắt đầu bằng câu nói: This is Thu Hương addressing American GI in VietNam (đây là Thu Hương đang nói chuyện với lính Mỹ ở Việt Nam). Buổi nói chuyện này có khác một chút là không có chào, không có Hello hay Goodbye gì hết. Hơi đặc biệt ở chỗ đó, vì dù sao mình cũng coi họ là đối phương mà. Thân mật lắm mới nói bắt đầu bằng câu: How are you GI Joe (Anh thế nào, anh lính Joe?). * Tại sao một số lính Mỹ lại coi chương trình của Hannah Hà Nội có nhiều chuyện buồn cười? - Chương trình bắt đầu bằng tin chiến trận rồi đến nhạc và câu chuyện của Thu Hương. Nhưng mà chắc chắn mình chưa thể nói đúng tâm lý người Mỹ nên họ cũng thấy buồn cười chăng? Càng ngày tin tức chiến trận càng được mình đưa nhiều hơn trên bản tin, tin tức trên bàn đàm phán ở Paris cũng được cập nhật hàng ngày. Cho đến năm 1972, khi những người lính Mỹ cuối cùng rút khỏi miền Nam Việt Nam, bản tin ấy cũng chấm dứt. Bản tin cuối cùng cũng không có gì đặc biệt hơn đâu, cũng không có thôi xin chào các anh nhé đâu. Chấm dứt là chấm dứt à. Vì ngay từ ban đầu đã xác định chương trình chỉ dành cho lính Mỹ ở Việt Nam thôi nên khi họ rút thì mình ngưng lại hết sức bình thường. *** Thời gian như bóng câu qua cửa, và lịch sử đang viết tiếp những trang mới như tất yếu, nhưng sao tôi không khỏi chạnh lòng sau cuộc gặp với Hannah Hà Nội Trịnh Thị Ngọ. Một thiếu nữ tư sản Hà Thành lừng danh một thuở (Cha của bà là Trịnh Đình Kính, ông vua thủy tinh Đông Dương với xưởng thủy tinh Thanh Đức vang tiếng cùng Bạch Thái Bưởi vua tàu thủy và Nguyễn Sơn Hà vua sơn thế kỷ trước), bây giờ sống nơi quê chồng, giản dị, bình thản, không dấu vết của giàu sang. Tôi cứ cố tìm một nét nào bộc lộ sự luyết tiếc quá khứ vàng son sau những câu chuyện kể của bà mà tuyệt nhiên không thấy. Sau giải phóng, Hannah Hà Nội Trịnh Thị Ngọ theo chồng vào TP.HCM, sống ở một ngôi nhà thuê tại chung cư Phạm Ngọc Thạch. Bà được ông Huỳnh Văn Tiểng mời về làm việc ở Đài Phát thanh Truyền hình Thành phố để tiếp tục công việc yêu thích của mình trong thời bình. Căn bệnh rối loạn tiền đình vốn làm người ta rất khó chịu, nhưng bà cũng không dám nằm viện lâu vì chồng bà đang ốm. Sau một cơn đột quỵ liên quan đến não, ông đã lẫn. Và bà luôn phải ở bên ông, không dám đi đâu. Cái nết của phụ nữ Bắc là vậy, dẫu gốc gác có thế nào thì khi xuất giá tòng phu, yêu chồng thương con, họ chấp nhận tất cả. Hannah Hà Nội Trịnh Thị Ngọ dường như sống bên ngoài những vinh quang tưởng như là mãi là vòng nguyệt quế trên trán do giọng nói ngọt ngào mỗi bản tin “Mỹ vận” ngày xưa mang lại. Bà muốn được yên ổn, thanh bình, ngại tiếp khách lạ tại nhà và khi tôi rụt rè hỏi: Còn bây giờ, điều bà mong muốn nhất là gì? Người phụ nữ từng sở hữu giọng nói tiếng Anh quyến rũ thành huyền thoại nổi tiếng không chỉ ở Việt Nam ấy hơi khẽ cười, và đáp: Chỉ là sức khỏe, giản dị vậy thôi. Box: The New York Times đã trích dẫn một trong những đoạn văn mà Hannah Hà Nội thường đọc: - How are you, GI Joe? It seems to me that most of you are poorly informed about the going of the war, to say nothing about a correct explanation of your presence over here. Nothing is more confused than to be ordered into a war to die or to be maimed for life without the faintest idea of what's going on. (Anh thế nào, anh lính Mỹ tên Joe. Tôi thấy có vẻ như hầu hết các anh được cung cấp rất ít thông tin về diễn biến của cuộc chiến, lại càng không được một lời giải thích đúng đắn về sự hiện diện của các anh ở đây. Không có gì mơ hồ bằng việc được lệnh dấn thân vào một cuộc chiến để bị chết hoặc bị thương tật cả đời mà không có lấy một ý niệm mờ nhạt nhất về chuyện gì đang xảy ra) - Hanoi Hannah, 16/06/1972 - Sean Price - 10.10.2001 - Americans listened to her program in part because she played rock songs like "We Gotta Get Out of This Place," which were banned on U.S. Armed Forces Radio. Hanoi Hannah seemed to magically know where U.S. units were--and the names of U.S. dead. Though most Americans hooted at her scare tactics, they couldn't help feeling that North Vietnamese spies must be everywhere. Ironically, most of Hannah's "intelligence" reports came from publications such as the U.S. military newspaper, Stars and Stripes. Hanoi Hannah was better than either Axis Sally or Tokyo Rose at upsetting U.S. soldiers. In a turbulent American era of war protests and political assassinations, she had more uncertainty to exploit. She played up news of race riots back home, for instance, to set blacks against whites. - Sean Price - The New York Times - Her 30-minute programs, which were repeated several times a day, were not known for their subtlety. Mrs. Ngo announced the names of the American troops who died in battle the previous month. "We wanted to make them a little bit sad," she said. She also read clippings from American newspapers and magazines about anti-war demonstrations in the United States -- "we thought if we used the American magazines, it would be more convincing" -- to remind the troops of how unpopular the war was back home. -Phillip Shenon - 26.11.1994 - The New York Times bà mình cũng tư sản , cũng mất mát của cải nhưng vì chiến tranh đất nước thì ít mà vì chiến tranh gia đình thì nhiều . Mẹ mình có chút nuối tiếc còn mình , mình chỉ thấy tiếc nuối cho thế hệ con cháu không thể noi gương và phụng dưỡng thế thôi . Trẻ con phố Hàng giờ đã lớn lắm rồi , vẫn công cuộc mưu sinh bình thường nhưng có những điều không thay đổi được không bao giờ thay đổi được ...