Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011
hạnh phúc trong đời
có bố mẹ hạnh phúc bạn sẽ có 30% hạnh phúc - gia đình là cái nôi là nguồn cội là gốc rễ đi đâu về đâu làm gì bạn cũng phải quay về nhà .
tin mình 30% nhé - và theo bạn suốt đời
lạc quan và hạnh phúc và phát triển lành mạnh là 50% tiếp theo - không ai quyết định mình sinh ra ở đâu - nhưng mình luôn có những tấm gương bạn bè xung quanh để ngó vào rằng bố mẹ có ảnh hưởng đến bạn nhưng họ không quyết định được cuộc đời bạn hay hạnh phúc của chính bạn .
hài lòng với chính bản thân và thực tại - đấy - mình và IC từng ngồi trong 1 quán coffee cách đây 1 năm , hay mình từng ngồi nói chuyện với 1 bạn giáo viên lịch sử người Thanh hóa nói chuyện với nhau về niềm hạnh phúc sinh viên và niềm hạnh phúc thực tại - vì sao có tiền mà người ta vẫn chẳng cảm thấy hạnh phúc thật nhiều .
thế là trượt mộng Đài rồi sao :)
TẮM
Chiêm bao thấy mình tắm là có sự vui vẻ.
Thấy tắm nước trong là sức khỏe dồi dào.
cũng chẳng có gì là lạ , bao nhiêu lâu không dùng rồi mà - cũng không thấy hứng thú với chuyện sống còn nữa kìa .
Giờ lại khó khăn môt con đường .
Ngày xưa nhớ có con ranh con ở Đông Anh tự vượt khó làm người - dám vênh cái mặt với anh em - thực tế là anh em đi học mà chẳng tự học đấy sao ? Không tự học thì ai dạy cho ai . Phải bò đi mua sách vở cày cục mạng mẽo đấy thôi - thế mới bảo cái em ở Đông Lương đỗ thủ khoa thực chất cũng có để làm gì . Đừng Gato Liên - mình không hề Gato vì nếu thực em có bản lĩnh và quan trọng là may mắn một chút thì lăn chỗ nào em cũng sống . Thủ khoa đương nhiên là đáng tuyên dương nhưng thành công của một đời người không nằm ở một kì thi hay chỉ một giai đoạn nào đó .
Đến khi vào Glis thì gặp thêm dăm ba các bạn xuất khẩu về - phải nói là dân đấy có tiền chứ không phải không nhưng xem chừng giấc mộng Đài của mình đã vỡ từ hôm ấy . Thật là cực ngu ngốc - bạn Huế em thề bạn Huế chị Huế đã được bạn Linh phím cho bà ấy rất tử tế với mình chậc .
(hay câu chuyện “Đại học không phải là tất cả tương lai”)
SGTT.VN - Mai Hoa đang làm chuyên viên cho một tổ chức phi chính phủ, phụ trách dự án phòng chống buôn người và hỗ trợ các phụ nữ trong nhóm nguy cơ cao tại một số tỉnh phía Bắc. Công việc tốt, mức lương cũng tạm đủ sống, nhưng Mai Hoa vẫn lên kế hoạch để… học đại học.
Mai Hoa cho biết, sắp tới sẽ thi vào khoa Tâm lý học hoặc Xã hội học của trường đại học KHXH&NV. Đã làm ở tổ chức phi chính phủ này vài năm, Mai Hoa vẫn chỉ là một “tay ngang” cầm tấm bằng kinh tế, chỉ được làm dự án thực tế đi các tỉnh nhưng không được tham gia các dự án nghiên cứu tại viện và tại nước ngoài. Về lâu dài khó có cơ sở để phát triển vị trí cá nhân. Tấm bằng đại học tương lai có thể giúp cô tự tin hơn và thành đạt hơn trong cơ quan này.
Nhưng năm nay, Mai Hoa đã gần bốn mươi tuổi, và suốt mười chín năm qua, cô luôn ở trong tình trạng đang học một trường đại học nào đó. Và cô chỉ tốt nghiệp được hai trường rưỡi, bỏ học bốn trường đại học.
Gọi là hai trường rưỡi, vì có một tấm bằng ngành xuất bản, cô đã… bỏ vào thời điểm làm luận văn tốt nghiệp. Đó là thời điểm Mai Hoa xin được vào vị trí công việc hiện tại, và phát hiện ra, tấm bằng trước đây mình tưởng sáng giá, nghề hot, dễ lương cao v.v. nay chẳng có ích gì. Thậm chí lương còn thua một “nhóc” mới tốt nghiệp trường kinh tế, chỉ cần học một khoá đào tạo ngắn hạn làm broker.
Tấm bằng đầu tiên là đại học ngoại ngữ tiếng Nga, tốt nghiệp năm 1996, không mang cho Mai Hoa bất kỳ một cơ hội xin việc nào. Có lẽ bị ám ảnh bởi điều đó, cô liên tục thi vào các trường kinh tế, luật, khoa tiếng Anh hệ tại chức v.v. và gồng mình lên bởi vừa làm thêm, vừa học hai trường đại học một lúc. Rồi vì kiếm sống, phải bỏ bớt một trường, rồi đứa con đầu tiên ra đời, bỏ học một khoá “thời thượng”, và đứa con thứ hai ra đời chỉ vài ngày sau khi mẹ hoàn tất kỳ thi học kỳ.
Hai đứa con luôn tin rằng mẹ chúng khác mẹ những bạn khác, rất chăm chỉ học hành, dạy chúng niềm tin vào tri thức. Còn tôi, tôi là bạn, tôi không biết đưa ra lời khuyên gì trước cơn khủng hoảng đại học Việt Nam đang tạo nên bi kịch cơn khủng hoảng bằng cấp của bạn tôi.
Anh Thanh đồng nghiệp của tôi là một ví dụ ngược lại. Anh trẻ hơn cô Mai Hoa, anh chưa từng tốt nghiệp bất kỳ trường đại học nào trong đời. Nói đúng hơn, trong tâm trí anh, anh không hề cần tới tấm bằng đại học.
Thanh tuyên bố bỏ ngang năm thứ ba đại học để lên đường xuyên Việt viết văn, trên ôtô khách, trên tàu lửa, cả cuốc bộ nữa, cho thoả chí làm trai tuổi hai mươi. Được một thời gian thì bị bố mẹ tóm cổ về nhà, lập nên một “khế ước” giữa bố mẹ và thằng con lắm tài nhiều tật: tốt nghiệp đại học như là một cách báo hiếu, sau đó mới được quyền sống theo cách mình muốn.
Và anh Thanh quay lại trường, học nốt hai năm, lấy tấm bằng tốt nghiệp đại học cho… bố mẹ mình (chứ không phải cho chính mình). Anh tự coi mình là kẻ không cần tới tấm giấy thông hành vào đời gắn thương hiệu đại học, mà sẽ tự chinh phục cuộc đời bằng chính năng lực bản thân: viết báo, viết văn, vẽ tranh nghiệp dư, giữ chuyên mục trên kênh truyền hình mới mở, làm cộng tác viên ruột mảng văn hoá văn nghệ cho một tờ báo điện tử. Thậm chí còn làm ông bầu đỡ đầu cho một ca sĩ trẻ.
Sau một thời gian, anh đàng hoàng ký hợp đồng tuyển dụng thành phóng viên toà soạn đó. Trong khi bao nhiêu sinh viên các khoa báo chí đã trượt trong kỳ thi tuyển phóng viên. Anh luôn tự đắc rằng, ngay cả Bill Gates cũng bỏ học đại học kia mà.
Có lần bạn bè ngồi phân tích cho anh, nói, thực chất anh bỏ học thì nghĩa là anh chỉ học được kinh nghiệm thất bại của Bill Gates chứ đâu học nổi kinh nghiệm thành công của tỉ phú này? Nếu không, sao anh chưa tỉ phú?
Còn tấm bằng đại học anh cứ khăng khăng không cần, nhưng thực chất, nó đã là điều kiện để anh được tuyển dụng vào toà soạn chính thức, theo đúng quy định. Nếu không, hẳn giờ anh vẫn là một cộng tác viên lắm tài nhưng… nhiều tật.
Người trong cuộc vẫn khăng khăng anh thành đạt không nhờ tới tấm bằng đại học ấy. Tuy nhiên, bạn bè có hỏi là thế sau này anh có cho con cái học đại học không, anh vẫn nói: Tất nhiên!
Tôi ấp ủ riêng mình một dự án truyền thông giáo dục ra cộng đồng, nhất là với giới trẻ trước cánh cổng trường đại học, nên mùa thi đại học vừa rồi, đỉnh điểm của cơn sốt “đại học hoá mọi cánh cửa vào đời”, tôi lội ngược dòng giữa những thí sinh và bố mẹ thí sinh tràn lên thành phố thi đại học, để sang cao đẳng thực hành FPT tìm M. (em xin được giấu tên và thông tin cụ thể liên quan).
M. là một trường hợp điển hình thực sự nếu những nhà quản lý giáo dục muốn nghiên cứu giải pháp chữa trị cơn sốt “đại học” ám ảnh mọi gia đình.
M. học khá giỏi đều các môn, đã học dự bị đại học và tốt nghiệp đại học ngành kinh tế tại một trường đại học của Úc. Nhưng sau năm năm học ở nước ngoài, trong tay cầm một tấm bằng kinh tế rất danh giá về Việt Nam, M. lại chọn cách… vào học tiếp cao đẳng thực hành FPT, là một trường mới mở được tròn một năm học, ngành học mới mẻ, tất cả mọi người đều nghĩ M. có vấn đề gì đó về quan điểm, hoặc năng lực.
Nghe chuyện M. ai cũng bị sốc, và hỏi ngay, sao lại thế? Có người băn khoăn rằng, vậy chẳng lẽ cả tỉ đồng học phí du học cuối cùng đã mất trắng ư?
M. cho biết, xã hội đã khác so với thời điểm em lên đường du học. Em có tiếng Anh giỏi và bằng cấp kinh tế, nhưng em vẫn thất nghiệp. Đúng hơn là không tìm được việc phù hợp bởi “cao không tới, thấp không thông”.
Trong năm năm em mài ghế trên giảng đường đại học, tiêu gần một tỷ của gia đình, thì đã có gần năm vạn sinh viên như em cũng tốt nghiệp từ các trường danh giá của nước ngoài về Việt Nam. Họ cũng giỏi các thứ tiếng ngoại ngữ, bằng ngoại cũng được coi là “xịn” hơn bằng đại học nội địa.
Giờ em phải cạnh tranh với năm vạn đối thủ ấy, mà phần lớn đều học về kinh tế, quản trị kinh doanh. Các ngân hàng trong thành phố chỉ mời vị trí nhân viên nho nhỏ bởi, vị trí sếp cũng nho nhỏ thì các anh chị du học về trước hoặc nhiều “con ông cháu cha” có quan hệ đã chiếm rồi.
Em học theo mong mỏi của gia đình chứ bản thân không có năng khiếu hoặc say mê lắm với ngành kinh tế, nên việc đứng ra mở một công ty riêng là một lựa chọn xa vời, nhiều phần thất bại. Còn nếu chấp nhận một vị trí quèn trong một công ty nào đó thì, học trong nước là đủ, cần gì tới tấm bằng đại học danh giá nhưng tốn kém?
Bế tắc trong hoạch định tương lai, hoang mang về giá trị bằng cấp trong xã hội hiện đại khiến M. quyết tâm bứt ra khỏi cái bóng của gia đình, em tự quyết định đăng ký theo học cao đẳng thực hành FPT, ngành công nghệ thông tin.
Ngành này mới là sở trường và say mê của M. Và sau hai năm nữa với tấm bằng cao đẳng thực hành, vừa học vừa có kinh nghiệm, lại được đảm bảo vững chắc về công việc tương lai, M. có thể kể lại câu chuyện kinh nghiệm của mình cho những người khác, một cách chân thành nhất.
Những năm du học không hề phí hoài, dù vẫn đang là “vốn để dành” của M. nhưng trước mắt, nó đã giúp M. sức mạnh để nhận ra, bản thân mình cần gì để đặt bản thân mình vào xã hội làm việc.
Làm thế nào để hứng một đứa trẻ đang rơi?
Vào những mùa thi đại học, khi em mười tám tuổi, trong cơn thất vọng thi trượt, buông tay khỏi cuộc đời từ trên cây cầu, hay từ bỏ cuộc sống trước thất bại đầu đời mang tên “trượt đại học”?
Làm sao cho em hiểu rằng, sống – sống tự tại lành mạnh và tích cực mới là quan trọng nhất, đại học không phải là tất cả tương lai. Nó chỉ là một trong những con đường, chứ nó không phải đích đến duy nhất của tuổi mười tám?
Điểm số chỉ là của một kỳ thi, nó không phải tất cả giá trị của em. Trượt đại học không có gì ghê gớm, đỗ đại học cũng vẫn vô số thách thức, trường đời dài lắm, bỏ lỡ cánh cửa đại học không có nghĩa là cũng bỏ lỡ tương lai.
Đời ta đâu phải hành trình sưu tầm bằng cấp, như Mai Hoa, nhưng càng không nên chà đạp bằng cấp, như câu chuyện số 2. Và bố mẹ và kỳ vọng của bố mẹ hoá ra mới chính là chướng ngại lớn nhất trên đường học hành vào đời của con như M.?
Vậy làm sao để bố mẹ hứng đỡ được sự rơi của em mà cả gia đình và xã hội đều không bị tổn thương? Hay đừng ép em leo cao lên các tầng thi cử? Hay cho em chọn lối em muốn đi, dù chỉ đi lối ngay dưới chân mình?
Trang Hạ
cấp 3
cấp 3 thì thế này , ngày ấy mình thi cùng phòng với bạn Phương Liên - bạn Liên này học cũng được chăm chỉ đề thi không quá khó , nhưng mình làm không hết mình
cấp 1 thì thực ra cũng sáng dạ , nhưng cũng không hết mình - cái sự không hết mình là cái sự đáng trách dù cho ở bất cứ độ tuổi nào . Hồi đấy mình cũng hay sinh hoạt trong chi đội , không làm chức tước gì hết nhưng học hành cũng sáng dạ tử tế - mình có cuốn nhật kí viết chung với Cẩm Vân hai con suốt ngày thủ thỉ qua lại . Về đến nhà thì Ánh - nói chung 2 đứa tâm đầu ý hợp kinh khủng .
Chuyển nhà chia tay Ánh là buồn nhất . Bố bỏ đi cũng buồn , chia tay các bạn cấp 1 cũng buồn . Nhớ thế cái thưở ngây thơ .
đề thi năm ấy chỉ có gì nhỉ
bạn đến chơi nhà
toán
anh
hóa toàn những thứ dễ kinh khủng
tuy nhiên lại chỉ nhớ nhất bạn dạy tiếng anh ở Phùng hưng chuyên gia dè bỉu mỗi khi mình nghỉ học - haiz đó không phải thứ tiếng anh đắc dụng thưa các bố các mẹ .
Lên cấp 2 vẫn đi học tiếng anh nhiều ăn chửi nhiều hơn - thưở ấy nhà chưa có internet để tự học tiếng anh cũng chẳng đủ tiền mà học ở IDP hay là Bristish Council - chỉ thích thì học không thì thôi thật hết sức phản động .
Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa
giờ thì không có đồng đội bên cạnh - anh bước đi một mình , nhưng anh tin , tin vào những nỗ lực cố gắng của mình .
hậu trường mới hay chứ phần biểu diễn thì thường thôi . Thưở ấy Sơn nhép bảo với anh em - thôi các em làm thường thôi làm như cái wu song da hu là được rồi - đừng vớ vẩn nhiều mà làm gì - phải cái hồi đấy tố chất bướng hơi nhiều - quay ra IC mách ngay tắp lự - vui anh nhớ hồi ấy chúng mình tập cái này cô Tuyết kêu các em đừng làm nó dở quá đại để người ta biểu diễn hay rồi mà mình ẹ quá thì chả ra sao abc . Rồi thì xyz kệ nhỉ - chúng mình cứ làm cứ tiến tới và cứ thành công nhỉ vì hồi đó chúng mình 20-21 chúng mình nhiệt huyết và chúng mình đam mê - cho nên giữ lửa đam mê nhiệt huyết ấy suốt đời là điều nên làm phải làm ước gì cứ mãi mãi tuổi 20 .
du học không phải là đường tiến lên
ngày xưa khoa mình cũng có rất nhiều giảng viên du học nhỉ
nhưng có Đẩu đẩu cực tốt - chị Dương khóa 2 và mình Đẩu làm em khóc nhiều , khóc vì ân hận thưở cấp 3 không học hành đàng hoàng tử tế .
Đẩu cũng làm cho em tự nhiên có liang xin .
khối A : toán lý hóa
D : văn - anh - toán khó khăn gì đâu ạ bù lại anh em được đường hoàng bước đi trong vinh dự .
nghĩ cũng khổ thưở ấy học thì nhiều chơi thì ít - chả được chơi kìa ai lại 16 , 17 tuổi bẻ gãy sừng trâu mà chỉ có vật vờ từ lớp học thêm này sang lớp học thêm kia . Chẳng được tập tành thể lực ăn uống điều độ chi hết .
Mình nhớ bọn Nguyễn Trãi và bọn lớp học thêm thế hả giời .
16-17 tuổi mà còn phải đi học thêm tiếng Anh ở Bach khoa chen chân trong cái đám người lúc nhúc .
còn học toán của bạn gì ấy nhỉ bạn gì làm kinh tế bằng cách trồng rau muống bằng nước đái ...
nói chung phải thú nhận là hồi bé mình sáng dạ nhưng cực kì lười học . Lo nhiều nỗi gánh nặng tiền nong gia đình - chẳng tâm trí đâu học hành , mình mà có đỗ Y thì cũng chả lấy đâu ra tiền mà ăn học .
Bố mẹ làm công chức nhà nước nghèo đến độ thưở xưa còn để con sinh ra bị suy dinh dưỡng , phải xin bà ngoại từng chỉ vàng bán đi để ăn , đồ đạc thì xin họ hàng hết cái này đến cái kia , xin từng cái quần cái áo đến cái xe cho con , may đủ ăn , không chết đói .
Nhớ có lần thưở cấp 3 mình làm vỡ mấy cái gương mà bị gào ầm lên là thế này thì ăn mày cả lũ đấy trông chờ gì ở thằng đàn ông như thế trong gia đình . Bà ngoại mình vốn là tư sản một thời .
Bé mình cũng vô tư nhưng lớn dần lên thì thấy hết vô tư nghĩ tủi thân trẻ con mà .
thương lắm - đáng thương và cũng đáng giận . Biết sao được . Anh có được như em gì bố tham nhũng làm giàu cho con đi du học đâu ...
Nên lên cấp 4 anh phải chăm bù , một cơ số thì hâm mộ , một cơ số thì ghen tị .
năm ngoái anh điên cuồng tìm việc từ siêu quần mà sang Glis nhiều thằng comment phản động anh cứ nghĩ đến bà đến mẹ mà ruột gan tím bầm - thế mới bảo giời có mắt . Rồi cả đời cũng đếch leo nổi lên đỉnh cao mà anh từng leo đâu .
.... nói gì làm gì nghĩ gì thì cứ tự tạo ý nghiệp thân nghiệp khẩu nghiệp lấy mà hưởng nhé .
Cuối năm anh cũng đau cũng khóc nhưng đương nhiên không đứa nào biết điều ấy .
cũng mồ hôi cùng quãng đường gian nan học tập - khốn nạn .Nước mắt rồi cũng nuốt bằng hết vào trong vì anh là một con lì lợm .
nhớ cả 4 năm - Viễn bảo anh Liên ơi tủi thân lắm ừ mùa đông rét căm căm ra 5h sáng chồm dạy bắt xe bus đi học gió lùa bùm bụp mk - có cái trường nào học hành gian khổ thế hay không . Hay Giang nó cứ làm anh nhớ mãi câu chuyện năm 1 , năm 2 và năm cuối . Ôi có một bài ca không bao giờ quên .cái hôm mà dắt xe giữa đám bụi mờ bụi mịt hu hu béo khóc được ấy .
Hừm không đau vì quá đau .
đào hoa đóng mão
thời này xấu nhiều rồi - hồi bé anh rất xinh còn cấp 3 từng được mệnh danh hoa khôi khối 11 mà :"
đấy ngày xưa anh phải the same với các bạn này - rất hot .
thưở học đại học thì có Linh này cái Yến Hoàng này khá ổn - phải cái 2 đứa này học đều dốt .
trước đó học thêm thì có Nga Vũ và Dung Dịch 2 đứa này học được và cũng khá xinh .
same same mình
đến cấp dưới thì có Hoàng Hằng được
cùng trường đương nhiên là Dung cave và Trang Tây rồi .
Phức tạp .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






